Độc Nữ Lệ Phi

Chương 74 - Chương 72

/96


Editor: Sam Sam

An thị lén cầm không ít bạc từ phía nhà chồng mình để giúp chất tử của ca ca mình tiến tới con đường làm quan, ca ca giữ chức Binh bộ ở tư khố, quản lý lương thảo cùng khí giới. Đại chất tử An Kiệt là quan Thất phẩm ở cổng thành, dẫn đầu một đội quân phòng ngự ở cửa thành.

Nếu biết rõ là xe ngựa có các tiểu thư của Tạ phủ ngồi bên trong, là nữ nhi của cô cô hắn, vậy mà hắn vẫn ngăn cản, kiên trì muốn các tiểu thư phải xuống xe để kiểm tra, trừ báo thù riêng thì còn việc gì chứ?

Sắc mặt Vân Hi lập tức trầm xuống, nhìn dáng vẻ của An Kiệt, chắc chắn đang cố ý gây phiền toái.

Ở cửa thành, người ngựa ra vô không ngừng, xe của các nàng cũng như vậy, chẳng qua chỉ là hơi vén rèm lên một chút mà thôi, cũng đã đưa yêu bài của Tạ phủ ra rồi mà vẫn muốn người bên trong xe phải xuống để kiểm tra!

Đây là đâu chứ? Là nơi mà ai muốn ra khỏi thành đều phải đi qua! Loại người nào cũng có ở đây.

Lúc này lại đã sau giờ Ngọ, người lui tới nối liền không dứt, vậy mà bắt hai tiểu thư khuê phòng chưa lấy chồng bước xuống trước mặt mọi người để họ bình phẩm từ đầu đến chân sao? Làm sao sau này các nàng còn dám đi đâu trong Kinh Thành nữa chứ?

Phu xe Hoàng bá lấy một thỏi bạc trong ngực ra rồi nhét vào tay An Kiệt cùng hai tên lính đứng sau đang canh cửa thành, cười nói: “Quan gia giữ cửa à, chúng ta là người của phủ Binh bộ Thượng thư, xe ngựa phải ra khỏi thành ngay bây giờ, trong xe đều là các tiểu thư mà thôi, không có gian tế đâu.”

Hai tên lính phía sau nhận bạc bỏ vào túi, thế nhưng An Kiệt cũng không thèm nhìn thỏi bạc trong tay mình, tiện tay ném lên mặt Hoàng bá, còn hung hăng tát hai tên lính đứng sau lưng.

“Ai cho các ngươi nhận hả? Cửa ải cuối năm rất loạn, an nguy của Kinh Thành là điều đáng lo nhất, ngộ nhỡ phạm phải sai lầm thì các ngươi có mười cái đầu cũng không đủ để chém đâu!”

Sau đó hắn ta cười lạnh nhìn về phía Hoàng bá: “Không phải ngươi nói không có gian tế sao? Nếu ta tra ra được một chút chứng cứ nào thì ngươi phải rơi đầu!”

Quả nhiên uy hiếp đe dọa người mà, hai tên lính kia liền ném bạc đi, đẩy Hoàng bá ra rồi đi về phía xe ngựa.

Bình thường Triệu Ngọc Nga rất ít khi đi ra ngoài, An Kiệt lại đang la hét bên ngoài, dân chúng ở xung quanh cũng xúm lại xem náo nhiệt rất đông.

Nàng lo lắng nói: “Hi muội muội, làm sao đây? Thật sự phải đi xuống sao?”

Thật hối hận không mang theo khăn che mặt để mang bên ngoài, Triệu Ngọc Nga đành phải lấy khăn tay trong ngực ra rồi cố gắng che lên mặt, “Thôi thì để bọn họ kiểm tra một chút cũng được, Hi muội muội, muội cũng che mặt lại đi. Quan cữu của phụ thân không thể cứ dừng ở đây mãi, chúng ta cần phải chạy về thành nội trong tối nay nữa.”

Giờ mở cửa của năm cửa chính trong Kinh Thành cũng có quy định. Buổi sáng mở vào giờ Mẹo, buổi tối vào giờ Tuất sơ khắc* phải đóng lại.

*sơ khắc: khắc đầu tiên.

Mà bây giờ đã là cuối giờ Mùi, chỉ còn hai canh giờ ngắn ngủi nữa là hết thời gian, còn phải đào mộ cho Triệu Hoài nữa, nếu An Kiệt cố ý trì hoãn thời gian thế này thì có chạy thật nhanh để trở về cũng không thể kịp…

Triệu Ngọc Nga lo lắng trong lòng nên bước xuống xe ngựa.

An Kiệt thấy nữ tử trong xe đã xuống thì cong môi cười lạnh, đôi mắt sâu lộ ra vẻ giảo hoạt. Gương mặt Vân Hi lạnh lùng, nàng cũng dùng khăn tay để che mặt lại, Thanh Y không nhẫn nại lại muốn rút kiếm, thế là bị Vân Hi dùng tay ngăn cản.

Nàng lắc đầu một cái rồi thấp giọng nói: “Hiện tại ta chỉ là một nữ nhân yếu đuối không được yêu thương ở Tạ gia, nếu ngươi dùng võ thì nhất định sẽ khiến An Kiệt nghi ngờ, lúc đó sẽ kinh động đến An gia, đến khi ấy Đông Bình Hầu thuận thế tra xét thì thân phận của ngươi sẽ bị sáng tỏ, ngươi muốn chủ tử của ngươi có thêm phiền phức sao?”

Tạ Cẩm Côn của Tạ gia đã nắm giữ chức Binh bộ nhiều năm, dòng họ của Tạ gia lại trông coi lương thực cùng mười mấy thương đội hàng hải của Đại Lương, nếu như Lương Quốc xuất hiện chiến sự thì Tạ gia chính là sự tồn tại không thể xem nhẹ.

Tạ Cẩm Côn rất thông minh, biết người ta đều kiêng kỵ lực lượng của Tạ gia nên nhiều năm như thế vẫn giữ vững trung lập, Cố Thái sư hết sức lôi kéo ông ta nhưng ngoài mặt ông làm ra vẻ nhiệt tình, trong lòng lại lạnh nhạt. Trừ Đoạn Dịch lâu lâu lại tới Tạ phủ để lấy trúc làm sáo trúc thì Tạ Cẩm Côn luôn khách khí với dòng họ Hoàng thất, chưa từng ngấm ngầm lui tới với ai, ngày lễ cũng như ngày Tết đều không tới chỗ của nữ nhi đã xuất giá.

Thân phận của Đoạn Dịch là một sự tồn tại đặc biệt, hoàng thúc vị thành niên, hoàng chất nhỏ tuổi, lại còn là duy nhất nữa. Hoàng Thượng ngã bệnh quanh năm, nếu khiến người ta phát giác hắn có quan hệ mật thiết với Tạ phủ thì sẽ khiến Nguyên Vũ Đế cảnh giác, gây bất lợi cho ông.

Sau khi Thanh Y phát hiện mình đã quá lỗ mãng thì cảm kích nói với Vân Hi: “Tiểu thư, nô tỳ sơ ý rồi, chẳng qua nô tỳ không vừa ý cái tên An Kiệt đó. Nhưng mà hai người chỉ là nữ tử yếu đuối như thế thì làm sao đấu với hắn ta được? Thoạt nhìn hắn ta không phải người lương thiện gì.”

Vân Hi nhìn ra ngoài xe, An Kiệt đang cười tà nói với Triệu Ngọc Nga điều gì đó, cơ thể Triệu Ngọc Nga lập tức lui về phía sau.

“Ngươi thấy cách ta làm việc rồi đó, chúng ta sẽ không xung đột trực tiếp với hắn mà âm thầm ra tay là được, không thể để hắn phát hiện ngươi có võ.”

Dường như việc này hơi khó, nhưng Thanh Y vẫn gật đầu một cái.

Ngày đó An Kiệt cùng Tạ Vân Hương cùng nhau hãm hại Tạ Vân Hi, ai ngờ chuẩn bị sai vật làm tin nên kế hoạch không thành, đã vậy cơ thể còn bị cứng lại.

Hắn biết mình bị người ta tính kế, bị điểm huyệt, mời võ sư trong phủ cùng một số cao thủ bên ngoài nhưng cũng không giải được. Hắn sửng sốt nằm trên giường một ngày, sau đó tự nhiên huyệt đạo tự giải nhưng cũng đã để lại di chứng không nhỏ.

Thủ pháp điểm huyệt của Thanh Y là do Đoạn Dịch truyền lại, mà Đoạn Dịch là người học võ, như Thanh Y nói hắn là chân truyền của thế ngoại cao nhân, có võ sư bình thường nào giải được chứ?

Những ngày đó hết lần này tới lần khác không biết An Kiệt ăn phải thứ gì mà cả người nóng ran khó chịu, rồi không thể nào nhúc nhích được, chỉ đành nằm trên giường nhịn đau chịu khổ.

Cái cảm giác sống không bằng chết ấy giống như bị đặt trong lò nướng vậy, qua nhiều ngày rồi nhưng ký ức vẫn còn rất rõ, nếu như không phải là do Tạ Vân Hương cùng Tạ Vân Hi của Tạ phủ thì làm sao hắn ta sẽ chịu đau khổ như thế? Làm sao hắn không oán hận mấy vị tiểu thư của Tạ phủ được?

Hôm nay vừa được lên chức đã gặp kẻ thù, không mạnh tay dạy dỗ bọn họ thì hắn không giải quyết được mối hận trong lòng.

Lúc ở An gia thì Triệu Ngọc Nga cũng đã gặp An Kiệt, nàng cười tươi




/96

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status