Đoạn Dịch lên xuống mấy lần đã bay ra khỏi Tạ phủ, cơ thể rơi xuống một con hẻm nhỏ yên tĩnh phía sau Tạ phủ. Chẳng qua lúc hắn vừa tiếp đất thì dưới chân lại không vững, cơ thể nhào về phía trước.
Thanh Nhất đang đứng bên cạnh vội vàng chạy như bay tới đỡ hắn, “Chủ tử, người làm sao vậy?”
Chỉ thấy mặt Đoạn Dịch trắng bệch, ngay cả môi cũng tái nhợt, trên áo khoác mỏng màu xanh lại nhuốm máu cả một mảng lớn, chỗ ống tay áo còn có máu chảy theo cổ tay nhỏ xuống đất.
“Chủ tử, có chuyện gì xảy ra?” Thanh Nhất sợ hãi há to miệng, vội vàng xé một mảnh vài từ trên người rồi băng bó cho Đoạn Dịch, thế nhưng lại bị hắn ngăn cản.
Đuôi mày hắn nâng lên, “Khổ nhục kế thôi, phải làm giống một chút, đừng băng bó cho ta, trước mắt vào cung đã rồi nói.”
“Dạ.” Thanh Nhất dậm chân một cái nhảy lên xe ngựa, nắm roi lên rồi hung hăng quất về con ngựa trước mặt, xe ngựa nhanh chóng chạy về phía Hoàng cung.
Bên trong xe ngựa, Đoạn Dịch khẽ nhắm mắt lại nói, “Thanh Nhất, phóng tín hiệu liên lạc với Thanh Ẩn đi, để hắn lập tức đi đến Thanh Sơn Khốc, phái tay chân ở Kinh Thành âm thầm điều tra người còn sống của Nam Chiếu Quốc thật kỹ.”
“Chẳng lẽ những người đó đang gây sự sao?” Thanh Nhất hỏi.
“Phát hiện có người bỏ cổ độc.”
“Dạ!” Thanh Nhất lấy đạn báo hiệu ra bắn lên bầu trời, sau khi đạn nổ một tiếng, bầu trời xuất hiện một luồng ánh sáng âm u màu lam.
Xe ngựa dừng trước đại môn của Hoàng Cung. Đoạn Dịch vén màn xe lên rồi lấy yêu bài bằng vàng ra để bọn hộ vệ trong cung kiểm tra, lập tức tên hộ vệ giữ cửa cho xe đi qua, hơn nữa còn cung kính hành lễ. Sau đó xe ngựa dễ dàng tiến vào cung thành.
Lệnh bài Kim Long, đây là lệnh bài mà trước khi Tiên Hoàng lâm chung đã ban đặc quyền cho Đoạn Dịch, đứa trẻ mồ côi từ trong bụng mẹ, có thể vào cung không cần xuống xe ngựa, trước mặt Hoàng đế không cần phải quỳ xuống hành lễ, lại có thể mang kiếm vào triều.
Nhưng Đoạn Dịch luôn luôn không thích triều chính, hắn cũng chỉ dùng lệnh bài Kim Long này một lần duy nhất, đó là vào năm năm trước đột nhiên Thái hậu bị bệnh, Đoạn Dịch lo lắng không ngừng mới cầm lệnh bài cỡi ngựa chạy như điên vào cung thành.
Hôm nay là lần thứ hai.
Xe ngựa dừng lại trước Điện Phượng Loan, hai tiểu thái giám giữ cửa đã nhanh chóng chạy tới, cúi người đứng ngoài xư ngựa nịnh hót: “Chúng nô tài thỉnh an Dịch Thân Vương.”
Đoạn Dịch vén rèm lộ ra gương mặt yêu mị khuynh thành, lười nhác nói: “Quý phi nương nương có trong cung không?”
“Bẩm Dịch Thân Vương điện hạ, nương nương có ở trong cung, đã lâu rồi ngài không tiến cung, Hoàng thượng với nương nương rất nhớ Vương gia đó.”
“Vậy sao?” Đoạn Dịch rũ màn xuống, che đi khuôn mặt đang cười giễu cợt.
Thanh Nhất cũng thu sự nghiêm nghị trên mặt lại, bày ra gương mặt đáng yêu rồi xuống ngựa, bước về phía trước thân xe, vươn mười ngón tay như hoa lan ra vén rèm xe, giọng nói the thé, “Vương gia, nô tài đỡ ngài xuống.” Nói xong, cảm giác ghê tởm không ngừng dâng lên trong lòng.
Cứ mỗi lần vào cung hắn đều phải giả làm thái giám hoặc là người lái xe ngựa, việc này khiến hắn cảm thấy rất không thoải mái, rõ ràng bình thường hắn là một nam nhân đó, là đại nam nhân!
“Được.” Đoạn Dịch vươn tay ra, khoác lên vai Thanh Nhất.
…
Ngay từ lúc xe ngựa của Đoạn Dịch đến trước cung của Quý Phi thì mấy cung nữ trong Điện Phượng Loan đã chạy như bay vào trong.
“Nương nương, Dịch Thân Vương đến.”
“Hả? Nhanh chóng mang Phượng Vĩ Cầm của bổn cung tới đây. Lâu rồi hắn không nghe bổn cung khảy đàn rồi.” Trên chiếc giường mạ vàng trong chánh điện, một mỹ phụ oai vệ ngồi ở bên trên, tuổi đã ba mươi nhưng dung nhan được chăm sóc kỹ càng nên không có lấy một nếp nhăn nào, ngón tay nhỏ nhắn, móng tay sơn màu đỏ tươi vuốt ve một con mèo trắng như tuyết trong lòng. Trên đầu cài đầy châu ngọc, toàn thân phát ra quý khí, còn có trâm Phượng Thất Vĩ, chiếc trâm chỉ có Hoàng Quý Phi mới xứng đáng cài lên đầu, điều này càng thể hiện rõ thân phận tôn quý của người kia, sóng mắt bà hơi di chuyển, vừa uy nghiêm vừa mang theo yêu mị.
Cung nữ vội vàng lui xuống.
“Chẳng qua là bổn vương không biết còn có thể sống mấy ngày nữa, sợ rằng không thể nghe tiếng đàn tuyệt thế của Quý phi nương nương được nữa rồi.” Giọng nói lười nhác của Đoạn Dịch vang lên truyền vào trong điện, ánh mắt của Cố Quý phi di chuyển tới nơi phát ra giọng nói.
Nhìn thấy nửa người hắn loang lổ máu, đuôi mày không khỏi nhíu lại: “Dịch Thân Vương bị sao vậy?”
“Đúng như nương nương thấy, Dịch gặp thích khách.” Đoạn Dịch tựa nửa người lên người Thanh Nhất, bước chân hơi tập tễnh.
Cố Quý phi quát hai cung nữ sau lưng: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Không nhìn thấy Vương gia bị trọng thương sao? Còn không đỡ Vương gia nằm lên giường?”
“Vâng, nương nương.” Hai cung nữ trẻ tuổi với dung mạo xinh đẹp, dáng vẻ thướt tha mềm mại như liễu vội chạy đến bên người Đoạn Dịch.
Mùi nước hoa trên người cả hai khiến Thanh Nhất muốn nhảy mũi, Đoạn Dịch vung tay đẩy hai cung nữ ra, lại ôm Thanh Nhất chặt hơn, “Nương nương, không phải người không biết bổn vương ghét nữ nhân chứ, vì sao còn để hai cung nữ đến gần ta?”
Hai cung nữ thấy mắt Đoạn Dịch sắt như kiếm, mặt bọn họ tái nhợt, vội vàng u oán lui về phía sau.
“Được rồi, bổn cung cũng không ép ngươi, ngươi tự mình đi nghỉ đi, bây đâu, nhanh mời thái y tới đây. Làm sao không cẩn thận như vậy chứ, lại để thích khách làm bị thương sao? Có biết sẽ có người thương tâm vì ngươi hay không!” Cố Quý phi oán giận liếc hắn một cái, ánh mắt dỗi hờn oán hận.
Cố Quý phi nhẹ nhàng đi tới trước mặt Đoạn Dịch, giơ tay ý bảo Thanh Nhất vén áo hắn lên, nhìn thấy trên cánh tay của Đoạn Dịch có vết chém thật sau thì chớp mắt, “Cũng chỉ là một vết đao, sao lại có bộ dạng như vậy?”
Sắc mặt Đoạn Dịch trắng bệch, dường như bệnh tình vô cùng
Thanh Nhất đang đứng bên cạnh vội vàng chạy như bay tới đỡ hắn, “Chủ tử, người làm sao vậy?”
Chỉ thấy mặt Đoạn Dịch trắng bệch, ngay cả môi cũng tái nhợt, trên áo khoác mỏng màu xanh lại nhuốm máu cả một mảng lớn, chỗ ống tay áo còn có máu chảy theo cổ tay nhỏ xuống đất.
“Chủ tử, có chuyện gì xảy ra?” Thanh Nhất sợ hãi há to miệng, vội vàng xé một mảnh vài từ trên người rồi băng bó cho Đoạn Dịch, thế nhưng lại bị hắn ngăn cản.
Đuôi mày hắn nâng lên, “Khổ nhục kế thôi, phải làm giống một chút, đừng băng bó cho ta, trước mắt vào cung đã rồi nói.”
“Dạ.” Thanh Nhất dậm chân một cái nhảy lên xe ngựa, nắm roi lên rồi hung hăng quất về con ngựa trước mặt, xe ngựa nhanh chóng chạy về phía Hoàng cung.
Bên trong xe ngựa, Đoạn Dịch khẽ nhắm mắt lại nói, “Thanh Nhất, phóng tín hiệu liên lạc với Thanh Ẩn đi, để hắn lập tức đi đến Thanh Sơn Khốc, phái tay chân ở Kinh Thành âm thầm điều tra người còn sống của Nam Chiếu Quốc thật kỹ.”
“Chẳng lẽ những người đó đang gây sự sao?” Thanh Nhất hỏi.
“Phát hiện có người bỏ cổ độc.”
“Dạ!” Thanh Nhất lấy đạn báo hiệu ra bắn lên bầu trời, sau khi đạn nổ một tiếng, bầu trời xuất hiện một luồng ánh sáng âm u màu lam.
Xe ngựa dừng trước đại môn của Hoàng Cung. Đoạn Dịch vén màn xe lên rồi lấy yêu bài bằng vàng ra để bọn hộ vệ trong cung kiểm tra, lập tức tên hộ vệ giữ cửa cho xe đi qua, hơn nữa còn cung kính hành lễ. Sau đó xe ngựa dễ dàng tiến vào cung thành.
Lệnh bài Kim Long, đây là lệnh bài mà trước khi Tiên Hoàng lâm chung đã ban đặc quyền cho Đoạn Dịch, đứa trẻ mồ côi từ trong bụng mẹ, có thể vào cung không cần xuống xe ngựa, trước mặt Hoàng đế không cần phải quỳ xuống hành lễ, lại có thể mang kiếm vào triều.
Nhưng Đoạn Dịch luôn luôn không thích triều chính, hắn cũng chỉ dùng lệnh bài Kim Long này một lần duy nhất, đó là vào năm năm trước đột nhiên Thái hậu bị bệnh, Đoạn Dịch lo lắng không ngừng mới cầm lệnh bài cỡi ngựa chạy như điên vào cung thành.
Hôm nay là lần thứ hai.
Xe ngựa dừng lại trước Điện Phượng Loan, hai tiểu thái giám giữ cửa đã nhanh chóng chạy tới, cúi người đứng ngoài xư ngựa nịnh hót: “Chúng nô tài thỉnh an Dịch Thân Vương.”
Đoạn Dịch vén rèm lộ ra gương mặt yêu mị khuynh thành, lười nhác nói: “Quý phi nương nương có trong cung không?”
“Bẩm Dịch Thân Vương điện hạ, nương nương có ở trong cung, đã lâu rồi ngài không tiến cung, Hoàng thượng với nương nương rất nhớ Vương gia đó.”
“Vậy sao?” Đoạn Dịch rũ màn xuống, che đi khuôn mặt đang cười giễu cợt.
Thanh Nhất cũng thu sự nghiêm nghị trên mặt lại, bày ra gương mặt đáng yêu rồi xuống ngựa, bước về phía trước thân xe, vươn mười ngón tay như hoa lan ra vén rèm xe, giọng nói the thé, “Vương gia, nô tài đỡ ngài xuống.” Nói xong, cảm giác ghê tởm không ngừng dâng lên trong lòng.
Cứ mỗi lần vào cung hắn đều phải giả làm thái giám hoặc là người lái xe ngựa, việc này khiến hắn cảm thấy rất không thoải mái, rõ ràng bình thường hắn là một nam nhân đó, là đại nam nhân!
“Được.” Đoạn Dịch vươn tay ra, khoác lên vai Thanh Nhất.
…
Ngay từ lúc xe ngựa của Đoạn Dịch đến trước cung của Quý Phi thì mấy cung nữ trong Điện Phượng Loan đã chạy như bay vào trong.
“Nương nương, Dịch Thân Vương đến.”
“Hả? Nhanh chóng mang Phượng Vĩ Cầm của bổn cung tới đây. Lâu rồi hắn không nghe bổn cung khảy đàn rồi.” Trên chiếc giường mạ vàng trong chánh điện, một mỹ phụ oai vệ ngồi ở bên trên, tuổi đã ba mươi nhưng dung nhan được chăm sóc kỹ càng nên không có lấy một nếp nhăn nào, ngón tay nhỏ nhắn, móng tay sơn màu đỏ tươi vuốt ve một con mèo trắng như tuyết trong lòng. Trên đầu cài đầy châu ngọc, toàn thân phát ra quý khí, còn có trâm Phượng Thất Vĩ, chiếc trâm chỉ có Hoàng Quý Phi mới xứng đáng cài lên đầu, điều này càng thể hiện rõ thân phận tôn quý của người kia, sóng mắt bà hơi di chuyển, vừa uy nghiêm vừa mang theo yêu mị.
Cung nữ vội vàng lui xuống.
“Chẳng qua là bổn vương không biết còn có thể sống mấy ngày nữa, sợ rằng không thể nghe tiếng đàn tuyệt thế của Quý phi nương nương được nữa rồi.” Giọng nói lười nhác của Đoạn Dịch vang lên truyền vào trong điện, ánh mắt của Cố Quý phi di chuyển tới nơi phát ra giọng nói.
Nhìn thấy nửa người hắn loang lổ máu, đuôi mày không khỏi nhíu lại: “Dịch Thân Vương bị sao vậy?”
“Đúng như nương nương thấy, Dịch gặp thích khách.” Đoạn Dịch tựa nửa người lên người Thanh Nhất, bước chân hơi tập tễnh.
Cố Quý phi quát hai cung nữ sau lưng: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Không nhìn thấy Vương gia bị trọng thương sao? Còn không đỡ Vương gia nằm lên giường?”
“Vâng, nương nương.” Hai cung nữ trẻ tuổi với dung mạo xinh đẹp, dáng vẻ thướt tha mềm mại như liễu vội chạy đến bên người Đoạn Dịch.
Mùi nước hoa trên người cả hai khiến Thanh Nhất muốn nhảy mũi, Đoạn Dịch vung tay đẩy hai cung nữ ra, lại ôm Thanh Nhất chặt hơn, “Nương nương, không phải người không biết bổn vương ghét nữ nhân chứ, vì sao còn để hai cung nữ đến gần ta?”
Hai cung nữ thấy mắt Đoạn Dịch sắt như kiếm, mặt bọn họ tái nhợt, vội vàng u oán lui về phía sau.
“Được rồi, bổn cung cũng không ép ngươi, ngươi tự mình đi nghỉ đi, bây đâu, nhanh mời thái y tới đây. Làm sao không cẩn thận như vậy chứ, lại để thích khách làm bị thương sao? Có biết sẽ có người thương tâm vì ngươi hay không!” Cố Quý phi oán giận liếc hắn một cái, ánh mắt dỗi hờn oán hận.
Cố Quý phi nhẹ nhàng đi tới trước mặt Đoạn Dịch, giơ tay ý bảo Thanh Nhất vén áo hắn lên, nhìn thấy trên cánh tay của Đoạn Dịch có vết chém thật sau thì chớp mắt, “Cũng chỉ là một vết đao, sao lại có bộ dạng như vậy?”
Sắc mặt Đoạn Dịch trắng bệch, dường như bệnh tình vô cùng
|
/96
|

