Độc Nữ Lệ Phi

Chương 63 - Chương 61

/96




Vân Hi mặc áo khoác rồi theo Thanh Y đi tới Tiền viện, nửa đường gặp phải Tạ Vân Dung cùng Tạ Vân Hương.

Tạ Vân Dung vẫn mang bộ dáng cao ngạo lạnh lùng như cũ, làm như không thấy nàng. Còn Tạ Vân Hương nhìn nàng như thể gặp được kẻ thù nhiều năm, hai mắt sắt như kiếm trợn to nhìn chằm chằm.

Sau đó hai người lại làm như không thấy nàng, ngạo nghễ đi lướt qua.

Vân Hi cười nhạt, đứng phía sau với Thanh Y.

Còn chưa tới Tiền viện đã thấy nha đầu bà tử dìu chủ tử của mình đến Bách Phúc Viên của Tạ lão phu nhân.

Vân hi vừa mới cửa lớn của Bách Phúc Viên thì đã nghe thấy giọng nói bi thương của lão phu nhân truyền ra từ bên trong.

“A Viện, sao con lại ra đi đột ngột như vậy hả…”

“Lão phu nhân chú ý sức khỏe, đây là chuyện ngoài ý muốn, chẳng ai muốn chuyện này xảy ra.” An thị cầm khăn lau khóe mắt. Có trời mới biết chẳng có giọt nước mắt nào chảy ra cả.

Vân Hi hơi cong môi, trong chuyện của ba nhà Tạ An Triệu, bà ta đứng ngoài cuộc, kéo Lưu ma ma làm người chết thay.

Tạ Cẩm Côn ngồi trước mặt Tạ lão phu nhân cũng khuyên nhủ: “Mẫu thân, đừng đau lòng quá, người chết không thể sống lại.”

Tạ lão phu nhân lấy khăn lau nước mắt, phẫn hận nói: “Ta đã nói từ sớm rằng mẹ con Lâm di nương chính là yêu tinh hại người, nhưng mà A Viện kiên quyết không nghe, không phải chỉ là thứ nữ sao, cho dù chết thì có sao chứ? Cũng đáng để một đương gia chủ mẫu phí tâm như thế sao?”

Tất cả mọi người đều khuyên bà chú ý cơ thể, nén bi thương lại, về hôn sự của Tạ gia tiểu cô, nhớ lại năm đó vô cùng huyên náo, vô cùng chấn động, Tạ lão phu nhân không thể ngăn cản được, đã qua nhiều năm, làm sao người khác có thể bình luận được chứ?

“An nhị công tử, hơn nửa đêm rồi, đã làm phiền công tử.” Tạ lão phu nhân run rẩy đứng dậy gật đầu nói cảm ơn với thiếu niên mặc áo dài ngồi ở phía dưới, “Nếu không nhờ công tử thì A Viện đã nằm ngoài đầu đường rồi, danh tiếng của Ngọc Nga cũng sẽ bị phá hủy.”

Vân Hi vừa vào nhà đã thấy đệ đệ của An Cường là An Xương ngồi trong phòng.

Tại sao hắn lại ở đây lúc này?

“Tạ lão phu nhân, Xương cũng chỉ là giúp một tay mà thôi, không đủ để người nói cảm ơn. Xương là vãn bối, sao dám nhận lễ lớn như vậy?” An Xương vội đứng dậy cung kính đáp lễ, “Lão phu nhân, người cũng đã mất, người nên nén bi thương. Lúc này không còn sớm nữa, sáng ngày mai Xương còn phải đến học viện Cam Lâm để học, xin cáo từ.”

An Xương hành lễ với Tạ lão phu cùng Tạ Cẩm Côn, sau đó đi ra ngoài, ra tới cửa thì thấy Vân Hi cũng ở đấy, hắn hơi giật mình rồi gật đầu một cái, nhanh chóng rời đi.

“Cẩm Côn.” Sắc mặt Tạ lão phu nhân ảm đạm nói với Tạ Thượng thư, “Năm ấy lúc mùa xuân thì con con vào phủ, mùa đông nó xuất giá. Hai đứa con sống cùng nhau không lâu, tuy A Viện không phải là thân muội của con, nhưng trong lòng nó luôn xem con là thân huynh, lần này nó gặp chuyện không may, con phải đến Triệu gia xem bọn họ làm thế nào, người của Triệu Gia, ta không yên lòng!”

“Vâng, nhi tử đi ngay bây giờ.” Tạ Cẩm Côn gật đầu rồi mang theo đầy tớ là Tạ Lai Phúc bước nhanh vào bóng đêm.

Trời ban đêm mang theo gió lạnh, Tạ lão phu nhân vẫn không ngừng khóc, tất cả mọi người đều không dám lên tiếng, thoáng chốc cả Tạ phủ ngập trong không khí bi thương.

Nhưng bởi vì chuyện xảy ra lúc nửa đêm gà gáy, mọi người đang ngủ bị đánh thức, nên bây giờ có người bắt đầu ngủ gật.

Gương mặt Tạ lão phu nhân lạnh lẽo, trong lòng cười lạnh một tiếng, rốt cuộc không có quan hệ huyết thống, A Viện chết đi, không có một ai trong phủ này thương tâm, có thể thấy tình người cũng quá mỏng manh lạnh nhạt.

Trong lòng bà phiền muộn, phất tay với mọi người, “Trở về đi, lão bà ta trải qua bao nhiêu sóng gió rồi, không chết được đâu!”

“Lão phu nhân…” An thị cùng mấy vị di nương buồn bã vây quanh Tạ lão phu nhân.

“Về đi, về hết đi, ta muốn yên tĩnh một chút.” Tạ lão phu nhân nhắm mắt không nhìn mọi người nữa.

Giọng nói ra lệnh như vậy, trong lòng mọi người ai cũng đều lo lắng, sự yêu thương thật lòng, có ai nguyện ý chứ? Giả vờ an ủi một lúc rồi cũng rời đi, trong chốc lát, vốn dĩ Bách Phúc Viên chứa đầy người bây giờ chỉ còn lại hai người mà thôi.

Vân Hi cùng Hạ Ngọc Ngôn vẫn chưa rời đi.

Tạ lão phu nhân liếc nhìn Hạ Ngọc Ngôn, lại bắt đầu khóc, “Ngôn nương, ban đầu ngươi khuyên ta không nên đồng ý hôn sự của A Viện, ta còn trách ngươi là nữ nhân sống ở nông thôn không có hiểu biết. Ta với A Viện cho rằng Triệu Hoài là Tân Trạng Nguyên, dáng vẻ lại rất có khí thế, vài đại thần trong triều cũng muốn gả nữ nhi cho hắn, nghe đâu cũng rất hiếu thuận, hẳn là một phu quân tốt. Ai ngờ, hắn “dùng” sự hiếu thuận của mình để hành hạ A Viện. Sống ở đó, A Viện chưa có ngày nào tốt đẹp.

Không riêng việc Triệu gia lấy hết đồ cưới của nó, còn ba phen mấy bận sai nó về nhà mẹ ruột lấy tiền. Ta sợ không cho thì người của Triệu gia lại làm khó dễ. Nếu cho thì cũng sẽ nuôi một đám sói vô dụng! Ta cũng đã khuyên nó, tuy nói gả chồng rồi thì theo chồng, nhưng đường đường nó là trưởng nữ của Tạ thị, sao có thể hèn yếu bị Triệu gia di nương lấn ép mà nhân nhượng không dám lên tiếng?

Năm ấy nó bị Triệu Hoài đánh đến mức nằm liệt giường ba tháng, ta muốn chúng nó từ hôn, nhưng A Viện không chịu, khóc lóc cầu xin ta, ta đã mềm lòng. Là ta hại nó, nếu ta cứng rắn thêm một chút, có phải hôm nay nó sẽ không chết hay không?”

Tạ lão phu nhân vừa nói vừa khóc, vốn rằng Hạ Ngọc Ngôn không giỏi an ủi người khác nên chỉ yên lặng đứng bên cạnh.

Vân Hi nhìn bóng đêm dày đặc bên ngoài đến xuất thần. Cõi đời này chỗ nào cũng có những nữ nhân si tình, thế nhưng cũng có nữ nhân bạc tình. Đời này của Tạ Viện đã bị hủy bị sự cuồng dại quá mức.

“Ta không sao đâu, các ngươi vể đi, không phải Hi nha đầu không khỏe sao? Tại sao cũng tới chứ? Về đi về đi…” Giọng nói mệt mỏi của Tạ lão phu nhân cắt đứt dòng suy nghĩ của Vân Hi.

Lúc ra khỏi Bách Phúc Viên, Vân Hi tiến đến nắm tay Hạ Ngọc Ngôn, vừa đi vừa hỏi, “Nương, rốt chuyện cô cô đã xảy ra chuyện gì? Không phải ban ngày còn rất khỏe sao? Còn chưa lâu đã xảy ra chuyện là sao?”

Hạ Ngọc Ngâm cầm lò sưởi tay đưa cho Vân Hi rồi sửa lại áo khoác cho nàng, “Đêm khuya trời lạnh lắm, con cũng đừng để bị cảm lạnh.”

Sau đó bà lại thở dài, “Còn không phải vì chuyện của nhị Triệu nhị tiểu thư sao, An gia tố cáo nàng ta mưu sát An thế tử, bây giờ đang bị giam trong tù, Triệu gia tìm Tấn Vương Thế tử cùng Duệ thân vương, muốn hòa giải. An gia cũng đồng ý, nhưng nói Triệu gia phải bồi thường hai mươi vạn bạc thì mới bỏ qua.

Thế nhưng Triệu Hoài chỉ là bần thư nghèo khó, dựa vào công danh mà thăng quan tiến chức, trong nhà chỉ sống nhờ bổng lộc của ông ta, hai mươi vạn bạc kia là một con số kinh người, làm sao ông ta có thể bồi thường?

Triệu gia lại thương lượng với An gia, định gả tiểu thư Triệu Ngọc Nga làm thiếp cho An thế tử, còn có năm vạn lượng đồ cưới, An gia cũng đồng ý. Lập tức Triệu đại nhân đưa Ngọc


/96

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status