Triệu Ngọc Nga đưa Vân Hi về lại Tạ phủ.
Lúc Thanh Y đỡ Vân Hi về Hi Viên thì Thanh Thường vô cùng kinh ngạc, Ngâm Tuyết cùng Ngâm Sương cũng thay đổi sắc mặt.
Tính tình Ngâm Sương nóng nảy, lập tức kéo áo Thanh Y đả kích: “Tiểu thư bị sao? Sáng sớm vẫn còn bình thường mà? Thanh Y, ngươi chăm sóc tiểu thư như thế nào vậy?”
Thanh Thường đi tới khuyên can: “Thanh Y đi tới An phủ lúc sau mà, khi tỷ ấy tới thì tiểu thư đã không khỏe rồi.”
“Được rồi, các ngươi đừng quấy rầy nữa, không phải trong phủ có Tống đại phu sao? Nhanh mời tới đi.” Triệu Ngọc Nga thấy mấy nha đầu lo lắng xoắn xuýt thì cảm thấy đau đầu, đi tới kéo họ ra: “Một trong số các ngươi nhanh chóng đi lấy nước nóng, trước tiên phải rửa mặt cho tiểu thư của các ngươi.”
Thanh Y không nói gì vội vã đi tìm đại phu, dĩ nhiên sẽ không tìm Tống đại phu trong phủ mà tìm Hủ Mộc đạo trưởng chỗ An phủ.
Ngâm Tuyết lấy thùng đi múc nước, Thanh Thường cùng Triệu Ngọc Nga cùng nhau chăm sóc Vân Hi.
Ngâm Sương đảo mắt, vòng tay lại rồi đi tới chỗ Lục Châu, nàng ta đang sững sờ ngồi ở mép giường. Ngâm Sương nâng cằm, gương mặt đầy sát khí, “Lục Châu, ngươi đi ra ngoài trước đi.”
“Tại sao ta phải nghe lời ngươi? Cũng chỉ là nha đầu nhị đẳng mà thôi.” Lục Châu nhếch môi, vẫn không nhúc nhích.
“Như vậy lời của ta ngươi nghe có không?” Bỗng nhiên Vân Hi mở mắt nhìn Lục Châu.
“Tiểu thư tỉnh rồi sao? Có không thoải mái ở đâu không?” Mấy nha đầu vội nhào tới trước giường.
Vân Hi nắm lấy tay Thanh Thường ngồi dậy. Căn bản nàng không ngất đi, cả người vẫn luôn tỉnh táo. Chỉ là bị Đoạn Dịch điểm huyệt đạo, bây giờ đến lúc tự giải huyệt mà thôi.
Triệu Ngọc Nga đưa tay xoa đầu Vân Hi: “Hi muội muội, sao lại ngất như vậy?”
“Khiến tỷ lo lắng rồi, muội không sao.” Vân Hi khẽ mỉm cười với Triệu Ngọc Nga, sau đó nhìn về phía Lục Châu.
“Lời của tiểu thư, đương nhiên nô tỳ sẽ nghe theo.” Lục Châu nắm chặt váy, chớp mắt khó hiểu nhìn Vân Hi, “Có phải nô tỳ làm gì sai rồi không? Tiểu thư đang giận sao?”
“Ngươi nói xem.” Giọng nói của Vân Hi lạnh lùng, “Vừa rồi ở Hậu viện của An gia, không cẩn thận bị văng nước trà lên quần áo, lúc đó ngươi đi đâu rồi hả?”
“Khi đó…” Lục Châu nghiêng đầu, “Tứ tiểu thư bị rơi chiếc trâm cài đầu ở Hậu viện An gia, bảo nô tỳ kiếm giùm tiểu thư.”
“Lúc đó sẽ có nha đầu của muội ấy lo, ngươi giúp gì chứ?” Vân Hi cười lạnh một tiếng.
Lục Châu cẩn thận trả lời: “Tiểu thư, không phải lúc ấy đã có rất nhiều tiểu thư khác tới Hậu viện rồi sao? Còn mang theo nhiều thị nữ nữa, tứ tiểu thư lo người trong An phủ sẽ nhặt mấy nên gọi nô tỳ với mấy nha đầu của tiểu thư ấy cùng nhau đi tìm, cho nên…”
“Cho nên ngươi tìm trâm cài đầu cho tứ tiểu thư, được muội ấy ban thưởng mười lượng bạc phải không? Sau đó, muội ta còn nói chiếc trâm ấy là lúc Nguyệt di nương ra đời đã được lão gia của Nguyệt gia tặng cho. Mà hôm nay là ngày sinh của Nguyệt di nương, muội ấy không nên mang ra ngoài mà nên để chỗ Nguyệt di nương để tưởng niệm ngoại tổ. Sau đó cho ngươi mười lượng bạc, nhờ ngươi chạy về Tạ phủ, đích thân đưa cho Nguyệt di nương. Ta nói không sai chứ?”
“Hả… Tiểu thư, làm sao tiểu thư biết chuyện này?” Lục Châu thấy lần đầu tiên tiểu thư dùng ánh mắt lạnh lẽo như vậy nhìn mình, trong đầukhông khỏi kinh sợ: “Nô tỳ sai sao?”
Đột nhiên Vân Hi cười: “Ngươi thấy thế nào? Ngươi nhận mười lượng bạc tiền thưởng của tứ tiểu thư, có thể nói đó là một khoản tiền nhỏ, nhưng tiểu thư nhà ngươi là ta, lúc ngươi vui vẻ vì có tiền thưởng thì tiểu thư nhà ngươi không có ai hầu bên cạnh, thiếu chút nữa mất mạng, thiếu chút nữa bị chất tử của đại phu nhân hãm hại!”
Lục Châu bị dọa sợ đến mức quỳ xuống: “Nô tỳ có tội, xin tiểu thư trừng phạt.”
“Đương nhiên ta sẽ phạt ngươi, thân là nha đầu của ta, vậy mà lần trước Hồng Châu nhận chút tiền đã muốn hại ta, lúc ấy lão phu nhân đuổi toàn bộ người của Hi Viên đi hết, ta niệm tình ngươi đã từng trung thành với ta nên giữ lại. Nhưng hôm nay thì sao? Ngươi không khiến ta… thất vọng sao?”
Vân Hi cười lạnh: “Cũng chỉ là mười lượng bạc, chẳng lẽ tiểu thư của ngươi không cho ngươi nổi sao? Ta đã từng nói, chỉ cần ngươi đi theo ta thì ta sẽ cho ngươi thật nhiều lễ vật, lời hứa này ta vẫn còn nhớ rõ, ngươi đã vi phạm lời hứa của ngươi.”
“Tiểu thư…” Lục Châu khóc lóc nhào tới đầu giường, “Nô tỳ là cô nhi, từ nhỏ lớn lên với bà ngoại. Năm nay bà ngoại không gặp mùa, cữu cữu bị bệnh, mấy ngày trước biểu tẩu lại vừa sinh, thấy chuẩn bị năm mới rồi mà trong nhà nghèo túng, bọn họ mới tới đây tìm nô tỳ. Nhà bà ngoại nuôi nô tỳ lớn khôn, nô tỳ không thể vong ân bội nghĩa nên mới bị ma xui quỷ khiến, lấy tiền thưởng của tứ tiểu thư, nô tỳ xin lỗi tiểu thư…”
“Nhà bà ngoại ngươi thiếu tiền thì có thể nói với ta, ta bán đồ cũng sẽ cho ngươi tiền. Chẳng qua là ngươi không nên phản bội ta! Ngươi biết rõ tứ tiểu thư luôn ghen ghét ta, lúc đi tới An phủ ta chỉ dẫn theo mình ngươi mà thôi, ngươi đi ra ngoài như vậy, chẳng lẽ không sợ
Lúc Thanh Y đỡ Vân Hi về Hi Viên thì Thanh Thường vô cùng kinh ngạc, Ngâm Tuyết cùng Ngâm Sương cũng thay đổi sắc mặt.
Tính tình Ngâm Sương nóng nảy, lập tức kéo áo Thanh Y đả kích: “Tiểu thư bị sao? Sáng sớm vẫn còn bình thường mà? Thanh Y, ngươi chăm sóc tiểu thư như thế nào vậy?”
Thanh Thường đi tới khuyên can: “Thanh Y đi tới An phủ lúc sau mà, khi tỷ ấy tới thì tiểu thư đã không khỏe rồi.”
“Được rồi, các ngươi đừng quấy rầy nữa, không phải trong phủ có Tống đại phu sao? Nhanh mời tới đi.” Triệu Ngọc Nga thấy mấy nha đầu lo lắng xoắn xuýt thì cảm thấy đau đầu, đi tới kéo họ ra: “Một trong số các ngươi nhanh chóng đi lấy nước nóng, trước tiên phải rửa mặt cho tiểu thư của các ngươi.”
Thanh Y không nói gì vội vã đi tìm đại phu, dĩ nhiên sẽ không tìm Tống đại phu trong phủ mà tìm Hủ Mộc đạo trưởng chỗ An phủ.
Ngâm Tuyết lấy thùng đi múc nước, Thanh Thường cùng Triệu Ngọc Nga cùng nhau chăm sóc Vân Hi.
Ngâm Sương đảo mắt, vòng tay lại rồi đi tới chỗ Lục Châu, nàng ta đang sững sờ ngồi ở mép giường. Ngâm Sương nâng cằm, gương mặt đầy sát khí, “Lục Châu, ngươi đi ra ngoài trước đi.”
“Tại sao ta phải nghe lời ngươi? Cũng chỉ là nha đầu nhị đẳng mà thôi.” Lục Châu nhếch môi, vẫn không nhúc nhích.
“Như vậy lời của ta ngươi nghe có không?” Bỗng nhiên Vân Hi mở mắt nhìn Lục Châu.
“Tiểu thư tỉnh rồi sao? Có không thoải mái ở đâu không?” Mấy nha đầu vội nhào tới trước giường.
Vân Hi nắm lấy tay Thanh Thường ngồi dậy. Căn bản nàng không ngất đi, cả người vẫn luôn tỉnh táo. Chỉ là bị Đoạn Dịch điểm huyệt đạo, bây giờ đến lúc tự giải huyệt mà thôi.
Triệu Ngọc Nga đưa tay xoa đầu Vân Hi: “Hi muội muội, sao lại ngất như vậy?”
“Khiến tỷ lo lắng rồi, muội không sao.” Vân Hi khẽ mỉm cười với Triệu Ngọc Nga, sau đó nhìn về phía Lục Châu.
“Lời của tiểu thư, đương nhiên nô tỳ sẽ nghe theo.” Lục Châu nắm chặt váy, chớp mắt khó hiểu nhìn Vân Hi, “Có phải nô tỳ làm gì sai rồi không? Tiểu thư đang giận sao?”
“Ngươi nói xem.” Giọng nói của Vân Hi lạnh lùng, “Vừa rồi ở Hậu viện của An gia, không cẩn thận bị văng nước trà lên quần áo, lúc đó ngươi đi đâu rồi hả?”
“Khi đó…” Lục Châu nghiêng đầu, “Tứ tiểu thư bị rơi chiếc trâm cài đầu ở Hậu viện An gia, bảo nô tỳ kiếm giùm tiểu thư.”
“Lúc đó sẽ có nha đầu của muội ấy lo, ngươi giúp gì chứ?” Vân Hi cười lạnh một tiếng.
Lục Châu cẩn thận trả lời: “Tiểu thư, không phải lúc ấy đã có rất nhiều tiểu thư khác tới Hậu viện rồi sao? Còn mang theo nhiều thị nữ nữa, tứ tiểu thư lo người trong An phủ sẽ nhặt mấy nên gọi nô tỳ với mấy nha đầu của tiểu thư ấy cùng nhau đi tìm, cho nên…”
“Cho nên ngươi tìm trâm cài đầu cho tứ tiểu thư, được muội ấy ban thưởng mười lượng bạc phải không? Sau đó, muội ta còn nói chiếc trâm ấy là lúc Nguyệt di nương ra đời đã được lão gia của Nguyệt gia tặng cho. Mà hôm nay là ngày sinh của Nguyệt di nương, muội ấy không nên mang ra ngoài mà nên để chỗ Nguyệt di nương để tưởng niệm ngoại tổ. Sau đó cho ngươi mười lượng bạc, nhờ ngươi chạy về Tạ phủ, đích thân đưa cho Nguyệt di nương. Ta nói không sai chứ?”
“Hả… Tiểu thư, làm sao tiểu thư biết chuyện này?” Lục Châu thấy lần đầu tiên tiểu thư dùng ánh mắt lạnh lẽo như vậy nhìn mình, trong đầukhông khỏi kinh sợ: “Nô tỳ sai sao?”
Đột nhiên Vân Hi cười: “Ngươi thấy thế nào? Ngươi nhận mười lượng bạc tiền thưởng của tứ tiểu thư, có thể nói đó là một khoản tiền nhỏ, nhưng tiểu thư nhà ngươi là ta, lúc ngươi vui vẻ vì có tiền thưởng thì tiểu thư nhà ngươi không có ai hầu bên cạnh, thiếu chút nữa mất mạng, thiếu chút nữa bị chất tử của đại phu nhân hãm hại!”
Lục Châu bị dọa sợ đến mức quỳ xuống: “Nô tỳ có tội, xin tiểu thư trừng phạt.”
“Đương nhiên ta sẽ phạt ngươi, thân là nha đầu của ta, vậy mà lần trước Hồng Châu nhận chút tiền đã muốn hại ta, lúc ấy lão phu nhân đuổi toàn bộ người của Hi Viên đi hết, ta niệm tình ngươi đã từng trung thành với ta nên giữ lại. Nhưng hôm nay thì sao? Ngươi không khiến ta… thất vọng sao?”
Vân Hi cười lạnh: “Cũng chỉ là mười lượng bạc, chẳng lẽ tiểu thư của ngươi không cho ngươi nổi sao? Ta đã từng nói, chỉ cần ngươi đi theo ta thì ta sẽ cho ngươi thật nhiều lễ vật, lời hứa này ta vẫn còn nhớ rõ, ngươi đã vi phạm lời hứa của ngươi.”
“Tiểu thư…” Lục Châu khóc lóc nhào tới đầu giường, “Nô tỳ là cô nhi, từ nhỏ lớn lên với bà ngoại. Năm nay bà ngoại không gặp mùa, cữu cữu bị bệnh, mấy ngày trước biểu tẩu lại vừa sinh, thấy chuẩn bị năm mới rồi mà trong nhà nghèo túng, bọn họ mới tới đây tìm nô tỳ. Nhà bà ngoại nuôi nô tỳ lớn khôn, nô tỳ không thể vong ân bội nghĩa nên mới bị ma xui quỷ khiến, lấy tiền thưởng của tứ tiểu thư, nô tỳ xin lỗi tiểu thư…”
“Nhà bà ngoại ngươi thiếu tiền thì có thể nói với ta, ta bán đồ cũng sẽ cho ngươi tiền. Chẳng qua là ngươi không nên phản bội ta! Ngươi biết rõ tứ tiểu thư luôn ghen ghét ta, lúc đi tới An phủ ta chỉ dẫn theo mình ngươi mà thôi, ngươi đi ra ngoài như vậy, chẳng lẽ không sợ
|
/96
|

