Lưu ma ma trở về Tụ Phúc Viên.
An thị hỏi vội: “Nó ăn rồi chứ?”
“Vâng… Tam tiểu thư nhận rồi.” Lưu ma ma nói, dĩ nhiên cũng chỉ biết nói dối. Bà không dám nói sự thật là bà không cẩn thận ném nhân sâm kia vào lò lửa rồi.
An thị hài lòng cười:”Rất tốt, ngươi lui xuống đi, sau đó vào nhà kho cầm chút vải gấm mang ra ngoài.”
“Phu nhân muốn may quần áo sao? Có muốn mời người của phường Lệ Y tới đây hay không?” Lưu ma ma lại hỏi.
“Dĩ nhiên mời rồi, nhưng mà ngươi gọi Thược Dược tới đây đã.” An thị nâng ly trà lên hớp một ngụm, bên môi hiện lên ý cười: “Phủ Đông Bình Hầu mời các tiểu thư đi dự tiệc, làm sao không may cho bọn chúng ít quần áo chứ.”
Lưu ma ma không nói gì, mấy ngày trước thật sự bên Tây Viên đã chọc giận đại phu nhân, sau đó bên đó cũng chỉ biết ở trong viện không ra được, hai viện cũng không đấu đá nhau nữa, thế nhưng tam tiểu thư lại sắc sảo quá mức, với tính tình của đại phu nhân, nhất định không thể nào dễ dàng bỏ qua rồi.
Thược Dược được An thị phân phó nên nhanh chóng đến Hi Viên.
Nàng không vênh váo như Lưu ma ma mà bày ra nụ cười dịu dàng, bởi vì lúc về mũi Lưu ma ma bị bầm tím nên nàng chắc hẳn bà ta đã chọc phải bốn thị nữ của Hi Viên.
Mấy nha đầu kia vô cùng xảo trá, nếu mặt đối mặt chiến đấu thì sẽ thất bại, nàng không ngu như vậy đâu. Chẳng qua lúc thấy Ngâm Tuyết thì sắc mặt Thược Dược trầm xuống, mấy ngày trước thiếu chút nữa mặt của nàng bị hủy do nha đầu kia rồi.
Ngâm Tuyết nhớ lại chuyện kia nhưng cũng không thể hiện gì nhiều, chỉ cười tủm tỉm đón Thược Dược vào.
Vân Hi đang suy đoán không biết An phu nhân hỏi ngày sinh tháng đẻ của mình làm gì thì thấy nha đầu Thược Dược của An thị bước vào. Nàng hơi nâng mày lên.
Không có việc gì thì sẽ không tới tìm, chuyện khác thường thì sẽ có điềm gở. Đến lúc này lại để cho hai người hầu lần lượt đi tới chỗ nàng, sự khác thường của An thị khiến Vân Hi dâng lên mấy phần nghi ngờ trong lòng.
“Nô tỳ tham kiến tam tiểu thư.” Thược Dược nhanh chóng hành lễ với Vân Hi.
Vân Hi đang ngồi đọc sách trên giường, nghe vậy thì chỉ hơi nghiêng đầu qua nhìn.
Không biết từ lúc nào mà người bên cạnh An thị cũng biết khách khí với nàng, vừa rồi Lưu ma ma cũng như thế, khi canh nhân sâm bị bay vào lò lửa, với tính tình trước kia của bà ta thì hẳn là sẽ đánh mắng người của Hi Viên một phen, thế nhưng lần này lại chỉ chán nản rời đi.
Thược Dược trước mắt cũng vậy, khách khí với nàng không thua kém hai tỷ muội Tạ Vân Lam.
“Ngươi đứng lên đi, ngươi là người bên cạnh của đại nương, hành lễ như vậy, ta không chịu được đâu.” Vân Hi lạnh nhạt cười một tiếng, ý bảo Thanh Y lại đỡ nàng ta.
Thược Dược cũng cười nhạt, thể hiện ý coi thường Vân Hi rất rõ ràng, “Tam tiểu thư, đại phu nhân mới mua lấy ít vải gấm Tứ Xuyên từ kho ra, thấy đã cuối năm nên muốn may đồ mới cho các vị tiểu thư, cũng đã mời người ở phường Lệ Y tới rồi, mời tam tiểu thư theo nô tỳ tới chỗ đại phu nhân để lựa.”
May đồ mới cho nàng sao? Không phải là mặt trời mọc ở hướng Tây chứ? Trong trí nhớ của nàng thì tất cả quần áo nàng đang mặc đều do chính tay Hạ Ngọc Ngôn làm.
Nhưng mà đi tới cũng được, xem rốt cuộc An thị muốn làm gì với nàng.
“Được, ta mặc áo khoác rồi sẽ theo ngươi.” Vân Hi để sách xuống bàn rồi đi vào trong cầm lấy áo choàng ngoài.
Thanh Y cùng Ngâm Sương lập tức đi theo, hai người đồng thanh nói, “Tiểu thư, để cho nô tỳ đi cùng người.”
Hai người nói xong rồi trừng mắt nhìn nhau, sau đó lại quay sang Vân Hi mong đợi. Vân Hi chớp mắt, “Không, ta đi cùng Lục Châu.”
Đang trong quá trình thăm dò lai lịch bốn nha đầu này nên nàng sẽ không dùng nếu không cần.
Đột nhiên Vân Hi gọi Lục Châu nên Lục Châu vừa vui mừng vui lo sợ.
“Tiểu thư, nô tỳ lấy lò sưởi tay
An thị hỏi vội: “Nó ăn rồi chứ?”
“Vâng… Tam tiểu thư nhận rồi.” Lưu ma ma nói, dĩ nhiên cũng chỉ biết nói dối. Bà không dám nói sự thật là bà không cẩn thận ném nhân sâm kia vào lò lửa rồi.
An thị hài lòng cười:”Rất tốt, ngươi lui xuống đi, sau đó vào nhà kho cầm chút vải gấm mang ra ngoài.”
“Phu nhân muốn may quần áo sao? Có muốn mời người của phường Lệ Y tới đây hay không?” Lưu ma ma lại hỏi.
“Dĩ nhiên mời rồi, nhưng mà ngươi gọi Thược Dược tới đây đã.” An thị nâng ly trà lên hớp một ngụm, bên môi hiện lên ý cười: “Phủ Đông Bình Hầu mời các tiểu thư đi dự tiệc, làm sao không may cho bọn chúng ít quần áo chứ.”
Lưu ma ma không nói gì, mấy ngày trước thật sự bên Tây Viên đã chọc giận đại phu nhân, sau đó bên đó cũng chỉ biết ở trong viện không ra được, hai viện cũng không đấu đá nhau nữa, thế nhưng tam tiểu thư lại sắc sảo quá mức, với tính tình của đại phu nhân, nhất định không thể nào dễ dàng bỏ qua rồi.
Thược Dược được An thị phân phó nên nhanh chóng đến Hi Viên.
Nàng không vênh váo như Lưu ma ma mà bày ra nụ cười dịu dàng, bởi vì lúc về mũi Lưu ma ma bị bầm tím nên nàng chắc hẳn bà ta đã chọc phải bốn thị nữ của Hi Viên.
Mấy nha đầu kia vô cùng xảo trá, nếu mặt đối mặt chiến đấu thì sẽ thất bại, nàng không ngu như vậy đâu. Chẳng qua lúc thấy Ngâm Tuyết thì sắc mặt Thược Dược trầm xuống, mấy ngày trước thiếu chút nữa mặt của nàng bị hủy do nha đầu kia rồi.
Ngâm Tuyết nhớ lại chuyện kia nhưng cũng không thể hiện gì nhiều, chỉ cười tủm tỉm đón Thược Dược vào.
Vân Hi đang suy đoán không biết An phu nhân hỏi ngày sinh tháng đẻ của mình làm gì thì thấy nha đầu Thược Dược của An thị bước vào. Nàng hơi nâng mày lên.
Không có việc gì thì sẽ không tới tìm, chuyện khác thường thì sẽ có điềm gở. Đến lúc này lại để cho hai người hầu lần lượt đi tới chỗ nàng, sự khác thường của An thị khiến Vân Hi dâng lên mấy phần nghi ngờ trong lòng.
“Nô tỳ tham kiến tam tiểu thư.” Thược Dược nhanh chóng hành lễ với Vân Hi.
Vân Hi đang ngồi đọc sách trên giường, nghe vậy thì chỉ hơi nghiêng đầu qua nhìn.
Không biết từ lúc nào mà người bên cạnh An thị cũng biết khách khí với nàng, vừa rồi Lưu ma ma cũng như thế, khi canh nhân sâm bị bay vào lò lửa, với tính tình trước kia của bà ta thì hẳn là sẽ đánh mắng người của Hi Viên một phen, thế nhưng lần này lại chỉ chán nản rời đi.
Thược Dược trước mắt cũng vậy, khách khí với nàng không thua kém hai tỷ muội Tạ Vân Lam.
“Ngươi đứng lên đi, ngươi là người bên cạnh của đại nương, hành lễ như vậy, ta không chịu được đâu.” Vân Hi lạnh nhạt cười một tiếng, ý bảo Thanh Y lại đỡ nàng ta.
Thược Dược cũng cười nhạt, thể hiện ý coi thường Vân Hi rất rõ ràng, “Tam tiểu thư, đại phu nhân mới mua lấy ít vải gấm Tứ Xuyên từ kho ra, thấy đã cuối năm nên muốn may đồ mới cho các vị tiểu thư, cũng đã mời người ở phường Lệ Y tới rồi, mời tam tiểu thư theo nô tỳ tới chỗ đại phu nhân để lựa.”
May đồ mới cho nàng sao? Không phải là mặt trời mọc ở hướng Tây chứ? Trong trí nhớ của nàng thì tất cả quần áo nàng đang mặc đều do chính tay Hạ Ngọc Ngôn làm.
Nhưng mà đi tới cũng được, xem rốt cuộc An thị muốn làm gì với nàng.
“Được, ta mặc áo khoác rồi sẽ theo ngươi.” Vân Hi để sách xuống bàn rồi đi vào trong cầm lấy áo choàng ngoài.
Thanh Y cùng Ngâm Sương lập tức đi theo, hai người đồng thanh nói, “Tiểu thư, để cho nô tỳ đi cùng người.”
Hai người nói xong rồi trừng mắt nhìn nhau, sau đó lại quay sang Vân Hi mong đợi. Vân Hi chớp mắt, “Không, ta đi cùng Lục Châu.”
Đang trong quá trình thăm dò lai lịch bốn nha đầu này nên nàng sẽ không dùng nếu không cần.
Đột nhiên Vân Hi gọi Lục Châu nên Lục Châu vừa vui mừng vui lo sợ.
“Tiểu thư, nô tỳ lấy lò sưởi tay
|
/96
|

