Độc Nữ Lệ Phi

Chương 53 - Chương 53

/96


Editor: Sam Sam

Nguyệt di nương nhìn xung quanh, thấy hai thị nữ kia đã cách họ một quãng rất xa, trên đường lại không có người, lúc này bà mới nhỏ giọng hỏi, “Đại phu nhân gọi các con tới chọn vải, con có chọn màu hồng hay màu đỏ không?”

Tạ Vân Hương hừ lạnh một tiếng: “Vốn là con muốn lấy màu hồng, vậy mà đại phu nhân lại thiên vị, đưa cây vải đó cho Tạ Vân Hi đáng chết kia.”

Nguyệt di nương vỗ vỗ ngực, bà thở ra một hơi: “Hù chết ta, con không chọn là tốt rồi.”

“Sao thế ạ?” Vân Hương nghi ngờ hỏi.

“Tại sao ư?” Nguyệt di nương hừ lạnh một tiếng, “Con nghĩ An thị có lòng tốt vậy sao? Có thể hào phóng mà lấy gấm Tứ Xuyên ra may y phục cho các con sao, đương nhiên chuyện này có nguyên nhân của nó.”

“Nguyên nhân sao? Nguyên nhân gì ạ?” Tạ Vân Hương cũng hạ giọng xuống, nghĩ đến gương mặt ân cần của Tạ thị với Tạ Vân Lam, ánh mắt nàng khẽ đảo quanh nhưng trong lòng thì bắt đầu vui vẻ. Tiện nhân Vân Hi đáng chết kia, còn cho mình có được sủng hạnh nữa chứ, không biết rằng bản thân đang bị người khác tính toán.

“Còn không phải là vì cha con sao.” Nguyệt di nương cong môi, trên mặt hiện ra mấy phần đắc ý, “Mặc dù ta không phải người giữ ngân quỹ của phủ này, nhưng lão gia cũng hay bàn chuyện với ta. Bây giờ ông ấy đang lo lắng chức vị Thái Sư, vốn trong triều cũng có nhiều người đứng ra đề nghị cho ông ấy lên chức ấy, Hoàng Thượng cũng không phản đối, nhưng Đông Bình Hầu kia lại phản đối. Đông Bình Hầu là bên nhà huynh trưởng của An thị, tháng trước An thị đắc tội với An phu nhân cùng An thiếu gia, An lão gia của Đông Bình Hầu đang vô cùng giận giữ.

Bởi vậy lão gia muốn hai nhà An Tạ kết thân, để một trong ba tỷ muội con gả qua bên đó. Đông Bình Hầu sinh được hai nhi tử, trưởng nam An Cường thì con đã gặp qua rồi, thân hình béo ú, đầu óc ngu ngốc, lại không có võ thuật, hằng ngày chỉ biết đi chơi chọc chó ghẹo chim. Đã vậy hắn còn có bảy tiểu thiếp, đương nhiên không thể là phu nhân tốt. Nhị nhi tử là An Xương thì lại là nhân tài, đang đi học ở thư viện Cam Lâm, nghe nói học vấn không tồi.

Nhưng mà lúc An phu nhân sinh hắn ra lại khó sinh nên thiếu chút nữa đã hại chết bà ấy, khiến An phu nhân không yêu quý hắn lắm. Nói như vậy, hai người đó chẳng chọn được ai cả. Nhất định bên nhà An thị biết nhà chúng ta sẽ không gả Tạ Vân Dung đi, chỉ còn con cùng Tạ Vân Hi thôi, bây giờ phụ thuộc vào việc An thị nhìn trúng người nào. Lão phu nhân của An gia thích những nữ tử mặc đồ màu đỏ tươi, hôm nay An thị lại sắp xếp cho Tạ Vân Hi chọn vải màu đỏ, có thể thấy bà ta đã cố ý rồi.

Trong lòng nương đã trút được tảng đá lớn.”

“Thì ra mọi chuyện là như vậy, khó trách...” Tạ Vân Hương cong môi,

Nàng là thứ nữ, theo như địa vị mà nói thì thấp hơn Tạ Vân Hi một bậc, nhưng nàng có một mẫu thân khôn khéo.

Tạ Vân Hi, ngươi kém xa ta mười dặm!

Tỷ muội trong phủ nhiều, phàm có gì tốt, có gì ngon, có gì vui thì An thị cũng nghĩ đến hai nữ nhi của mình đầu tiên, thân là thứ nữ như nàng làm sao cam lòng cho được, đôi lúc nàng nghĩ tại sao mình không đầu thai làm con của An thị chứ?

Tướng mạo của nàng không thua kém người khác, lúc tỷ muội cùng nhau học tập trước phu tử thì nàng cũng đã nỗ lực hết sức, muốn được khen ngợi nhiều nhất, thế nhưng nàng không thể được đối xử giống hai tỷ muội của Tạ Vân Lam, khi xuất phủ dự việc phải ngồi trong góc, vào cung dự tiệc thì cũng không có phần của nàng.

Nhưng cũng may có Tạ Vân Hi, một đích nữ hữu danh vô thực như vậy khiến nàng có chút cảm giác hơn người, khiến nàng cảm thấy mình không phải là người kém cỏi nhất trong phủ.

Hôm nay, ngay cả An thị cũng vứt bỏ Tạ Vân Hi, Tạ Vân Hương cảm thấy cuộc sống không mờ tối giống như nàng từng nghĩ, cuối cùng cũng có người gánh vác chuyện xấu thay nàng.

Ba ngày trôi qua nhanh chóng. Sáng sớm ngày hôm đó, Thược Dược trong viện An thị cầm quần áo đã được may xong cùng với một chiếc trâm cài tóc tới cho nàng.

Màu hồng màu đỏ chiếm tám phần trên váy, kim tuyến óng ánh trên các đóa hoa Mẫu Đơn được thêu bên trên, còn có hoa Như Ý nở rộ thể hiện phú quý cát tường, quả là một y phục thể hiện cho những điềm lành.

Vân Hi không thích bộ quần áo đó lắm, để mặc cho bọn nha đầu đặt ở trên bàn. Bản thân chỉ ngồi bên cạnh vẽ tranh.

Hôm qua nàng lại ra phủ một chuyến, tường ngoài của tửu lâu đã được tu sửa, hiện tại đang chuẩn bị kế hoạch cho bên trong.

Bên ngoài chỉ là phần phụ, bên trong mới quan trọng. Vị trí của phòng bếp, có thể xây bao nhiêu phòng khách, còn có nên bố trí lối đi khẩn cấp ở nơi nào, nên bố trí phòng hạng một, hạng hai, hạng ba ra sao, nàng phải suy nghĩ thật kỹ.

Quá nhiều phòng thì không có lời, quá ít phòng thì không đủ thứ bậc cho từng phòng để khách chọn. Nếu sửa lại quá hoa lệ thì chỉ sợ không đủ bạc,




/96

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status