Tạ Tuân trộm đồ cưới của muội muội, sau đó giấu toàn bộ đồ trang sức trong đó ở hoa viên trong viện mình. Ngân phiếu thì đổi thành bạc, chỉ mấy ngày đã tiêu xài hết bảy tám phần.
Sau khi Tạ Cẩm Côn biết thì ra sức la mắng nhi tử, thế nhưng cũng không thể tiếp tục đánh được, vừa rồi 20 roi kia đã đánh xuống nhưng lửa giận trong lòng thì không cách nào hết, bởi vậy ông ra lệnh đánh toàn bộ bọn hầu có chức nhỏ ở trong viện của Tạ Tuân.
Chuyện này nhanh chóng truyền đến tai Tạ Vân Lam đang ở Tấn Vương Phủ, ngay cả xiêm áo nàng ta cũng không kịp thay, chỉ mặc mỗi y phục thường ngày để trở về Tạ phủ, vừa vào trong viện của Tạ Tuân, nàng ta thấy cái gì là ném cái đó, giận giữ đập phá một phen ra trò.
Mấy ngày nay Tạ Vân Lam ở Tấn Vương phủ chỉ biết cắn răng để sống, Tấn Vương phi luôn luôn bắt bẻ nàng, còn Nam Cung Thần thì hết lần này đến lần khác xem như không thấy nỗi oan ức của nàng, mỗi ngày chỉ khảy đàn vẽ tranh cùng hồ ly tinh kia.
Nàng là chính thê nhưng lại thành vật trang trí, những đãi ngộ dành cho nàng như vậy, tất cả đều nhờ “ca ca tốt” của nàng ban tặng! Làm sao nàng không giận cho được?
Bộ dạng Tạ Vân Lam như muốn nổi điên, dọa cho Tạ Tuân đang nằm dưỡng thương trên giường cũng phải cút xuống, nhanh chóng kéo một nha đầu ra trước mình để đỡ đạn: “Muội muội, muội làm gì vậy? Có chuyện gì cũng từ từ nói chuyện! Muội xem ca ca còn đang bị thương đó.”
Bình hoa kia là đổ cổ, giá trị không hề nhỏ đâu, thế mà giờ đây lại thành mảnh vụn ở dưới đất khiến hắn không thể không đau lòng.
“Nói ư? Nói cái gì?” Tạ Vân Lam cười lạnh: “Ngươi bị phụ thân đánh cũng đáng đời! Ta không có ca ca như vậy.”
Tiếng huyên náo ở trong viện rất lớn nên đã kinh động đến An thị đang ở Tụ Phúc Viên. Lúc đó An thị cũng đang bị phạt, lão phu nhân phạt bà quỳ trước tổ tông ở Từ Đường một ngày, nói là để cho bà sám hối.
Chiều nay trời lại trở lạnh, hôm qua An thị quỳ đến mức cả ngày hôm sau không thể xuống giường được, nhưng vừa nghe tin Tạ Vân Lam về phủ đang làm loạn ở viện của Tạ Tuân thì bà lập tức gọi Lưu ma ma tới cõng mình đi xem.
“Nương tới đây làm gì?” Giọng nói của Tạ Vân Lam vô cùng đanh thép, nước mắt cũng đã bắt đầu xuất hiện quanh vành mắt: “Nương biết rõ là do ca ca làm đúng không? Tại sao lại gạt con, tại sao lại đối với con như vậy?”
“Lam nhi, không phải như vậy đâu, con nghe ta nói…” An thị gấp đến mức đi tới kéo Tạ Vân Lam ra.
Tạ Vân Lam né tay của An thị, khóc lóc bụm mặt chạy ra khỏi viện của Tạ Tuân. Nhà chồng không tốt với nàng, tới nhà mình thì nương lại như vậy, tại sao nàng lại cực khổ như thế?
Mẹ con An thị bị phạt nên trong phủ được yên tĩnh không ít ngày.
Mỗi ngày Vân Hi đều ở trong viện của mình để luyện chữ, hoặc là đi tới chỗ Hạ Ngọc Ngôn trò chuyện, nhưng nàng dành phần nhiều thời gian nàng đi quan sát mấy thị nữ mới tới.
Hi Viên vừa mới mua được bốn nha đầu cùng hai bà tử, trong đó có Thanh Y cùng Thanh Thường là thị nữ nhất đẳng còn Ngâm Sương cùng Ngâm Tuyết là thị nữ nhị đẳng, còn có một vài nha đầu đứng canh cửa nàng không quan tâm lắm, hai bà tử kia thì đến viện của nàng chuyên làm việc nặng.
Lục Châu vẫn là người được Vân Hi giữ bên mình nhưng nàng luôn lạnh nhạt với nha đầu đó, cũng không sai nàng ta làm việc gì nhiều, nàng ta không hờn giận chỉ yên lặng chăm chỉ thêu thùa.
Mới đầu mấy thị nữ trong viện cũng vô cùng yên ổn nên nàng thấy khá thoải mái, nhưng từ lúc nàng bị Đoạn Dịch mang tới cái cây cao mười trượng kia, cứ buổi tối là nàng gặp ác mộng, nửa đêm sẽ tỉnh giấc, trong viện cũng không bình yên nữa rồi.
Liên tiếp bốn năm ngày nay có chuyện kỳ lạ không ngừng xảy ra.
Nói ví dụ như, Thanh Y cùng Thanh thường sẽ thỉnh thoảng bỏ quên xiêm áo ở ngoài một đêm mà không lấy vào, kết quả là mắc mưa, Thanh Y oán trách, rõ ràng nàng ta đã lấy vào xếp ngay thẳng đặt vào ngăn kéo, tại sao còn ở ngoài?
Ngâm Sương cười châm biếm: “Thanh Y tỷ tỷ già rồi nên không nhớ, rõ ràng muội với Ngâm Tuyết thấy tỷ chưa lấy đồ vào.”
“Vậy sao ngươi không làm giúp ta?” Thanh Y tức giận phồng má lên.
Ngâm Sương đảo mắt: “Muội tưởng là xiêm y của tỷ thích tắm mưa.”
Thanh Y tức giận cắn răng.
Hoặc là thỷ phấn* của Ngâm Tuyết lại xuất hiện mùi hôi thối, Ngâm Tuyết là người thích điều chế sob phấn, lại là người hay để tâm vào những điều vụn vặt, vì vậy suốt ngày chỉ thấy nàng ta nghiên cứu thủy phấn, chăm chú xem nguồn gốc của mùi hôi thối kia.
*phấn được làm từ vỏ cam cùng những nguyên liệu khác.
Thanh Thường đi tới cười nói: “Đừng nghiên cứu nữa, ngươi ngửi trên người của ngươi là biết, mấy ngày rồi chưa tắm hả? Làm cho son phấn ngươi làm ra cũng có mùi này, ta cũng phải đi nói với tiểu thư một tiếng, dặn người ngàn vạn lần đừng dùng đồ ngươi làm ra.”
Ngâm Tuyết không giỏi cãi vã, nàng ta giận đến mức
Sau khi Tạ Cẩm Côn biết thì ra sức la mắng nhi tử, thế nhưng cũng không thể tiếp tục đánh được, vừa rồi 20 roi kia đã đánh xuống nhưng lửa giận trong lòng thì không cách nào hết, bởi vậy ông ra lệnh đánh toàn bộ bọn hầu có chức nhỏ ở trong viện của Tạ Tuân.
Chuyện này nhanh chóng truyền đến tai Tạ Vân Lam đang ở Tấn Vương Phủ, ngay cả xiêm áo nàng ta cũng không kịp thay, chỉ mặc mỗi y phục thường ngày để trở về Tạ phủ, vừa vào trong viện của Tạ Tuân, nàng ta thấy cái gì là ném cái đó, giận giữ đập phá một phen ra trò.
Mấy ngày nay Tạ Vân Lam ở Tấn Vương phủ chỉ biết cắn răng để sống, Tấn Vương phi luôn luôn bắt bẻ nàng, còn Nam Cung Thần thì hết lần này đến lần khác xem như không thấy nỗi oan ức của nàng, mỗi ngày chỉ khảy đàn vẽ tranh cùng hồ ly tinh kia.
Nàng là chính thê nhưng lại thành vật trang trí, những đãi ngộ dành cho nàng như vậy, tất cả đều nhờ “ca ca tốt” của nàng ban tặng! Làm sao nàng không giận cho được?
Bộ dạng Tạ Vân Lam như muốn nổi điên, dọa cho Tạ Tuân đang nằm dưỡng thương trên giường cũng phải cút xuống, nhanh chóng kéo một nha đầu ra trước mình để đỡ đạn: “Muội muội, muội làm gì vậy? Có chuyện gì cũng từ từ nói chuyện! Muội xem ca ca còn đang bị thương đó.”
Bình hoa kia là đổ cổ, giá trị không hề nhỏ đâu, thế mà giờ đây lại thành mảnh vụn ở dưới đất khiến hắn không thể không đau lòng.
“Nói ư? Nói cái gì?” Tạ Vân Lam cười lạnh: “Ngươi bị phụ thân đánh cũng đáng đời! Ta không có ca ca như vậy.”
Tiếng huyên náo ở trong viện rất lớn nên đã kinh động đến An thị đang ở Tụ Phúc Viên. Lúc đó An thị cũng đang bị phạt, lão phu nhân phạt bà quỳ trước tổ tông ở Từ Đường một ngày, nói là để cho bà sám hối.
Chiều nay trời lại trở lạnh, hôm qua An thị quỳ đến mức cả ngày hôm sau không thể xuống giường được, nhưng vừa nghe tin Tạ Vân Lam về phủ đang làm loạn ở viện của Tạ Tuân thì bà lập tức gọi Lưu ma ma tới cõng mình đi xem.
“Nương tới đây làm gì?” Giọng nói của Tạ Vân Lam vô cùng đanh thép, nước mắt cũng đã bắt đầu xuất hiện quanh vành mắt: “Nương biết rõ là do ca ca làm đúng không? Tại sao lại gạt con, tại sao lại đối với con như vậy?”
“Lam nhi, không phải như vậy đâu, con nghe ta nói…” An thị gấp đến mức đi tới kéo Tạ Vân Lam ra.
Tạ Vân Lam né tay của An thị, khóc lóc bụm mặt chạy ra khỏi viện của Tạ Tuân. Nhà chồng không tốt với nàng, tới nhà mình thì nương lại như vậy, tại sao nàng lại cực khổ như thế?
Mẹ con An thị bị phạt nên trong phủ được yên tĩnh không ít ngày.
Mỗi ngày Vân Hi đều ở trong viện của mình để luyện chữ, hoặc là đi tới chỗ Hạ Ngọc Ngôn trò chuyện, nhưng nàng dành phần nhiều thời gian nàng đi quan sát mấy thị nữ mới tới.
Hi Viên vừa mới mua được bốn nha đầu cùng hai bà tử, trong đó có Thanh Y cùng Thanh Thường là thị nữ nhất đẳng còn Ngâm Sương cùng Ngâm Tuyết là thị nữ nhị đẳng, còn có một vài nha đầu đứng canh cửa nàng không quan tâm lắm, hai bà tử kia thì đến viện của nàng chuyên làm việc nặng.
Lục Châu vẫn là người được Vân Hi giữ bên mình nhưng nàng luôn lạnh nhạt với nha đầu đó, cũng không sai nàng ta làm việc gì nhiều, nàng ta không hờn giận chỉ yên lặng chăm chỉ thêu thùa.
Mới đầu mấy thị nữ trong viện cũng vô cùng yên ổn nên nàng thấy khá thoải mái, nhưng từ lúc nàng bị Đoạn Dịch mang tới cái cây cao mười trượng kia, cứ buổi tối là nàng gặp ác mộng, nửa đêm sẽ tỉnh giấc, trong viện cũng không bình yên nữa rồi.
Liên tiếp bốn năm ngày nay có chuyện kỳ lạ không ngừng xảy ra.
Nói ví dụ như, Thanh Y cùng Thanh thường sẽ thỉnh thoảng bỏ quên xiêm áo ở ngoài một đêm mà không lấy vào, kết quả là mắc mưa, Thanh Y oán trách, rõ ràng nàng ta đã lấy vào xếp ngay thẳng đặt vào ngăn kéo, tại sao còn ở ngoài?
Ngâm Sương cười châm biếm: “Thanh Y tỷ tỷ già rồi nên không nhớ, rõ ràng muội với Ngâm Tuyết thấy tỷ chưa lấy đồ vào.”
“Vậy sao ngươi không làm giúp ta?” Thanh Y tức giận phồng má lên.
Ngâm Sương đảo mắt: “Muội tưởng là xiêm y của tỷ thích tắm mưa.”
Thanh Y tức giận cắn răng.
Hoặc là thỷ phấn* của Ngâm Tuyết lại xuất hiện mùi hôi thối, Ngâm Tuyết là người thích điều chế sob phấn, lại là người hay để tâm vào những điều vụn vặt, vì vậy suốt ngày chỉ thấy nàng ta nghiên cứu thủy phấn, chăm chú xem nguồn gốc của mùi hôi thối kia.
*phấn được làm từ vỏ cam cùng những nguyên liệu khác.
Thanh Thường đi tới cười nói: “Đừng nghiên cứu nữa, ngươi ngửi trên người của ngươi là biết, mấy ngày rồi chưa tắm hả? Làm cho son phấn ngươi làm ra cũng có mùi này, ta cũng phải đi nói với tiểu thư một tiếng, dặn người ngàn vạn lần đừng dùng đồ ngươi làm ra.”
Ngâm Tuyết không giỏi cãi vã, nàng ta giận đến mức
|
/96
|

