Đồ Chơi Của Đôi Song Sinh​

Chương 53 - Chương 53

/66


Sở Dương say khướt trở về, còn lôi theo một cô gái trang điểm thật đậm, váy kéo cao ngực để lộ, nổi bật mảng lớn da thịt trắng nõn, mà đôi môi tô đỏ rực kia lại phá lệ chói lóa, phỏng chừng đã gặp gỡ trong một quán bar nào đấy, vừa vặn trở thành đối tượng phát tiết nhục dục lẫn nhau.

Một cô gái tùy tiện cùng về nhà một người đàn ông xa lạ sẽ không cần thiết dè dặt, quay lại ôm lấy Sở Dương, đưa cả nửa bộ ngực dán lên mình cậu, Paul, nhà anh thật là lớn nha. Chỉ một mình anh ở sao?

Paul là tên tiếng Anh của Sở Dương khi ở bên ngoài, cũng có thể nói là dùng khi chung chạ, đối với những người tình một đêm, chẳng cần phải nói tên thật cho cô ta biết.

Không, tôi còn một anh trai. Sở Dương người đầy mùi rượu, cũng không biết đã uống bao nhiêu rượu, trong tay vậy mà còn nắm nửa chai, cậu đi không vững, lắc lư nhoáng cái đã đụng ngã ghế, tạo ra tiếng động lớn.

Cô gái xem như quen thấy tư thái đàn ông say rượu, miễn cường đỡ Sở Dương. Vậy anh đưa em về anh ta có tức giận không?

Yên tâm đi, anh ấy không quản tôi. Sở Dương nhăn mày, Sở Dạ dạo này quan tâm nhất là Tuyết Nhi, cũng không biết hai người hiện tại đang làm gì. Cậu biết cậu không nên dùng bạo lực với Tuyết Nhi, khiến cô ấy bị thương, nhưng mà cậu đã biết lỗi rồi, cam đoan sau này sẽ không thế nữa. Tuyết Nhi nhìn thấy cậu như gặp phải quỷ, sợ hãi cuộn người lại, Sở Dạ cấm cậu trong khoảng thời gian này lại gần Tuyết Nhi. Càng nghĩ càng khó chịu, Sở Dương nốc một ngụm rượu, nâng nửa chai rượu gác lên bàn, chỉ chỉ phía trước, mơ hồ nói không rõ, Đi, chúng ta đến căn phòng kia.

Cô gái đón hùa ý Sở Dương, từ cổng lớn vào đây đến giờ, cô ta xác định Sở Dương không những đẹp trai mà còn giàu nữa, nếu hầu hạ người này tốt, nói không chừng cô ta có thể mò được không ít chỗ tốt, ôm ấp ý niệm này cô ta đỡ Sở Dương vào phòng, bắt đầu tính toán.

Trong đại sảnh có bóng đèn mở ban đêm, tuy không quá sáng nhưng trùng hợp có thể khiến người ta thấy rõ lầu trên lầu dưới.

Đợi bên ngoài an tĩnh lại, trong căn phòng nào đó ở lầu hai thò ra một cái đầu nhìn thăm dò.

Có thể vừa rồi ngủ đã giấc, Tuyết Nhi không ngủ được, đã rất lâu không bước ra khỏi cửa phòng khiến Tuyết Nhi buồn bực đến hỏng người, ném cả nỗi sợ hãi ra sau đầu, hơn nữa trước đó còn có tiếng ghế ngã đổ càng làm cho cô không còn buồn ngủ nữa, nghĩ bằng không ra ngoài nhìn thử xem.

Dè dặt cẩn trọng xuống dưới lầu, Tuyết Nhi vì không gặp người nào mà nhẹ nhàng thở ra, liếc mắt một cái thoáng nhìn trên bàn có chai rượu, phát ra mùi rượu đặc trưng.

Tuyết Nhi chưa từng uống rượu, nhưng ở phố Hoa Đào cô đã thấy đàn ông uống rượu, dáng vẻ lúc uống dường như rất là ngon, khi đó cô cũng muốn thử xem, đáng tiếc chị Trân Châu mỗi lần đều ngăn cản không cho cô uống.

Cái đầu nhỏ hết nhìn đông lại nhìn tây, bây giờ không có người, để cô uống một chút chắc chẳng có việc gì đâu, vừa vặn cô cũng hơi khát.

Nghĩ như thế, Tuyết Nhi cầm chai rượu lên, há miệng đổ xuống.

Khụ khụ khụ! Vị cay nồng xông vào trong miệng khiến Tuyết Nhi bị kích thích ho lên, nhưng vẫn nuốt vào không ít, cơn nóng chạy từ yết hầu xuống đến bụng, như bị thiêu đốt vậy, Tuyết Nhi cảm thấy mình đã bị lừa, rượu tuyệt đối uống chẳng ngon tí nào, không biết mấy người trước đây cô thấy tại sao lại thích thứ khó uống như vậy.

Thật vất vả ngừng ho, vẻ mặt Tuyết Nhi đã đỏ bừng, cô lập tức che miệng lại, không muốn người khác phát hiện ra cô, nhăn mày để lại chai rượu lên trên bàn, quyết định liệt rượu vào sổ đen của cô, nước sôi còn dễ uống hơn so với nó.

Trên lưng đột nhiên dâng lên một luồng khí nóng, mồ hôi chảy cả ra, Tuyết Nhi phát hoảng, mình sẽ không bị bệnh gì đấy chứ? Mới định quay lên lầu, liền có cảm giác choáng váng hoa mắt, chân như nhũn ra, cảnh vật trước mắt như đang chao liệng, đầu suýt chút ngã chúi lên đất.

Tuyết Nhi không biết mình xảy ra chuyện gì, cô cực kỳ kích động, toàn thế giới như đang lắc lư, đi cũng không ổn.

Tuyết Nhi cảm thấy bản thân nhất định đang nằm mơ, bằng không căn nhà sao lại nghiêng tới nghiêng lui như thế, cô phải trở về giường ngủ, tỉnh lại hẳn sẽ không có việc gì. Chậm rãi di chuyển đến cầu thang, lại chậm rãi đi lên trên lầu, đến bậc thang cuối cùng, Tuyết Nhi lắc lắc đầu, đã không còn phân rõ phương hướng, đầu thật nặng, trước mắt có gì cũng nhìn không rõ.

Đỡ tường đi một đoạn, đụng đến nắm cửa, Tuyết Nhi lập tức mở ra, loạng choạng lắc lư đi vào trong. Cô hình như thấy một cái giường, liền bước nhanh tới xốc chăn chui vào trong.

Tuyết Nhi vì tác dụng của cồn, ý thức bắt đầu mơ hồ, nhắm mắt lại nghĩ thầm phải ngủ, thậm chí còn không hề phát hiện trong ổ chăn vẫn còn một nguồn nhiệt khác.


/66

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status