Đồ Chơi Của Đôi Song Sinh​

Chương 54 - Chương 54

/66


Người trên giường ngủ không sâu, từ lúc Sở Dương đẩy ngã chiếc ghế anh đã tỉnh lại, anh tinh tường nghe được có người mở cửa phòng mình, bước chân không vững đi vào.

Sở Dạ mở mắt, ngoại rừ Sở Dương không ai dám tùy tiện vào phòng anh, mà người này rõ ràng chẳng phải cậu ta. Mặc dù trong phòng quá mờ không thấy rõ, vào phòng là phụ nữ, anh xác định, chẳng lẽ cô giúp việc Bạch Lan lại muốn đến dụ hoặc anh sao? Sở Dạ nín thở, anh ngược lại muốn xem cô ta rốt cục muốn làm gì.

Tiếng bước chân chậm rãi tiếp cận, rồi chăn bị xốc lên, có một thân hình nóng nóng chui vào, nằm bên người anh.

Tuy rằng chỉ tiếp xúc chạm vào trong thoáng chốc, nhưng Sở Dạ đã đoán được người bên cạnh là ai, thật sự là Tuyết Nhi mấy ngày hôm trước vẫn còn sợ anh. Sở Dạ ngửi thấy mùi rượu, cũng không nặng, nghe tiếng bước chân vừa rồi của cô hình như hơi say, nghi hoặc Tuyết Nhi sao biết uống rượu, lại còn vì sao chạy đến phòng anh ngủ, Sở Dạ mở đèn đầu giường lên.

Tựa hồ đột nhiên bị ánh sáng kích thích, Tuyết Nhi bất mãn nhăn mày, đôi mắt không chút ý định muốn mở ra, kéo chăn lên trên mặt, định ngăn cản ánh sáng.

Sở Dạ chỉnh đèn tối lại, khóe miệng cong lên độ cong nhợt nhạt, cẩn thận kéo chăn xuống, lộ ra khuôn mặt Tuyết Nhi xinh đẹp, giờ phút này nó đang đỏ ửng khác thường, môi hồng tươi tắn, còn chép miệng hai cái.

Không lâu sau đã vang lên tiếng hít thở đều đặn, Tuyết Nhi không hề phòng bị ngủ say, chẳng hay biết bản thân chủ động chui vào hang sói.

Sở Dạ nhớ lại lần đầu tiên anh và Tuyết Nhi gặp nhau, cũng giống như thế, vật nhỏ này đi lạc vào phòng anh, ngủ trên giường anh.

Nhìn chăm chú Tuyết Nhi một lúc lâu, xác định cô đang ngủ, cúi đầu hôn giữ môi cô, vốn nghĩ chỉ nhẹ nhàng chạm vào, nhưng khi tiếp xúc đôi cánh môi mềm mại thì trở nên tham lam càng không thể vãn hồi, từ ma sát đến cắn mút, đầu lưỡi tinh tế đảo qua hàm răng từng cái một, rồi mới đẩy mở hàm răng chui vào khoang miệng liếm mỗi một góc trong đó, cuối cùng dây dưa giữ lấy chiếc lưỡi khéo léo, mời nó cùng nhảy múa.

Hơi cồn còn sót lại dường như vì bị lật quấy mà men say trở nên nồng nhiệt, nhận thấy đối phương ngây ngô phản ứng, Sở Dạ hôn càng không hề kiêng dè, trong lúc nhất thời, bọt nước lan tràn.

Hồi lâu, Sở Dạ kết thúc trận hôn môi này, lui lại một ít, nhưng phát hiện người dưới thân vẫn không tỉnh lại, môi đã bị chà đạp sưng đỏ, bên cạnh còn tràn ra chút nước bọt không kịp nuốt xuống, áo ngủ trên người cô trong lúc vô tình đã kéo mở hơn phân nửa, cơ hồ không che được hình dạng bộ ngực xinh đẹp.

Sở Dạ ánh mắt ám tối đi vài phần, sự tự chủ của anh rất mạnh, nhưng cũng không đại biểu cho việc anh đang cấm dục, đã nhiều tuần nay anh đều chưa từng phát tiết qua, nên khiến cho tính dục của anh dễ dàng bị khơi dậy, huống chi người nằm bên là Tuyết Nhi, linh hồn và thân thể cô đều tốt đẹp như vậy, nếu không lo nghĩ về tình trạng sức khỏe và tinh thần cô, anh đã sớm ăn cô đến không biết bao nhiêu lần.

Gần hai tháng trôi qua kể từ lúc xảy ra chuyện kia đến giờ, theo lời Triệu Kiệt nói vết thương Tuyết Nhi đã khỏi từ lâu, mà Tuyết Nhi hiện tại không còn sợ anh nữa, lại lấy tư thái mê người nằm trên giường anh, bảo anh làm sao còn nhịn được nữa.

Sở Dạ không phải Sở Dương, mặc dù quyết định đêm nay muốn ăn Tuyết Nhi một hồi, cũng tuyệt đối sẽ không vội vàng xao động, mỗi một bước anh đều làm thật dè dặt cẩn trọng, vì không khiến cho Tuyết Nhi lại cảm thấy sợ hãi.

Hai người quần áo rất nhanh đều bị ném sang một bên, Tuyết Nhi cảm nhận làn da lạnh lẽo, rụt người, cố gắng hướng về nguồn nhiệt nơi Sở Dạ.

Cơ thể Tuyết Nhi cũng rất nóng, da thịt trắng nõn ẩn hiện màu phấn hồng mê người, Sở Dạ cúi đầu trên đôi môi nhếch lên kia lưu luyến một lát mới rời đi, nhẹ nhàng hút lên xương quai xanh tinh xảo mảnh khảnh, vừa lấy tay vân vê nụ hoa chưa nở, chà xát kỹ xảo.

Ưm... Người đang ngủ phát ra tiếng nức nở, ngũ quan xinh đẹp nhỏ nhắn nhăn lại, không rõ là khó chịu hay là thoải mái, không tự chủ vặn vẹo thân mình, phảng phất muốn tách rời khỏi kích thích, lại không biết phản ứng như vậy sẽ chỉ làm đàn ông càng thêm hưng phấn.

Sở Dạ cảm giác được nụ hoa trong tay càng ngày càng cứng rắn, mũi nhọn đỏ rực như sắp xuất huyết ra đến, vừa lòng buông tay, ngược lại dùng miệng ngậm lấy, tay lại đi vỗ về chơi đùa bên kia.

A! Đầu ngực bị hút một chút, Tuyết Nhi cả người tê dại, lập tức liền xụi lơ xuống dưới, hô hấp trở nên dồn dập, cô không rõ mình đang nằm mơ hay đang trong hiện thực, loại cảm giác này rất quen thuộc, có chút sợ hãi, lại có chút chờ mong, đôi mắt chớp giật, nhưng mí mắt quá nặng không muốn mở ra, nhất định là đang nằm mơ .

Vật nhỏ, còn không tỉnh lại sao? Sở Dạ thấp giọng lẩm bẩm, chỉnh ngọn đèn thoáng sáng chút, rồi mới đem hai chân Tuyết Nhi gập lại tách ra, mở lớn đến khi anh có thể nhìn rõ ràng cửa vào bí ẩn giấu dưới cánh hoa mới thôi.

/66

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status