Đồ Chơi Của Đôi Song Sinh​

Chương 52 - Chương 52

/66


Tuyết Nhi mỗi ngày sợ nhất chuyện khử trùng bôi thuốc trên miệng vết thương, may mắn trận tra tấn này giằng co chỉ một tuần, sau đó những người kia không còn đến nữa, các cô ấy nói miệng vết thương của cô khép lại rất tốt, nhưng trong thời gian này vẫn không thích hợp làm loại chuyện kia, Sở Dạ đứng một bên nghe xong chỉ gật gật đầu.

Sở Dương đã rất lâu không xuất hiện trước mặt Tuyết Nhi, không biết cậu tự thấy đuối lý không mặt mũi gặp Tuyết Nhi, hay là do bị Sở Dạ hạn chế, tóm lại cậu chưa từng đến phòng này, vì thế tinh thần căng thẳng của Tuyết Nhi thả lỏng hơn rất nhiều, dù sao trải qua khủng bố ngày hôm đó vẫn khiến cho trong lòng cô rất sợ hãi.

Mà Sở Dạ gần như mỗi ngày đều đến, ở trong phòng đứng một hồi mới đi ra, dần dần, Tuyết Nhi đối với anh không còn e ngại như vậy nữa, chỉ cần Sở Dạ đứng hơi xa chút, cô đã dám ra khỏi ổ chăn ăn thức ăn được đưa tới, hoặc là tiếp tục đàn dương cầm của cô.

Bạch Vi cuối cùng buông tha cho lấy lại công bằng cho Tuyết Nhi, không phải cô không dám, cân nhắc lợi hại cô phát hiện đó chẳng phải là lựa chọn tốt, trừ bỏ lần ngoài ý muốn đó, kỳ thực Tuyết Nhi sống coi như rất tốt, quan trọng nhất là cô không muốn để Tuyết Nhi đứng trước tòa án, như vậy mới thật sự sẽ hủy hoại đi cô bé khi vẫn còn đang sống. Bạch Vi đến Sở gia nhiều lần rất cần mẫn, cô chính là người đầu tiên sau khi Tuyết Nhi bị kích thích dám tiếp cận, thấy hai anh em Sở gia ở trước mặt Tuyết Nhi bó tay không dám làm gì dáng vẻ đó khiến cho cô cực kỳ khoái trá, nhân do bọn họ gieo xuống, ắt sẽ phải thừa nhận quả.

Chị Vi, em đàn thế nào? Tuyết Nhi mở to đôi mắt, cả vẻ mặt chờ mong nhìn Bạch Vi, cô mỗi ngày đều luyện chăm chỉ, thì ắt cũng giống như đại đa số những đứa trẻ khác, hi vọng được người lớn khen ngợi khích lệ.

Tuyết Nhi đàn thật sự tuyệt! Tuyết Nhi là đứa trẻ thông minh. Có nghĩ muốn được thưởng gì không? Bạch Vi xoa xoa đầu Tuyết Nhi, cười khen, không đến hai tháng, Tuyết Nhi đã có thể đàn được tám chín phần một khúc nhạc, khiến cho Bạch Vi rất có cảm giác thành tựu, cứ tiếp tục như vậy, qua vài năm, nói không chừng Tuyết Nhi thật sự có thể so sánh được với những bậc thầy rồi.

Tuyết Nhi nghiêng đầu suy tư chốc lát, ngẩng gương mặt tươi cười lên. Em muốn ăn gà chiên của Lão gia gia. Ánh mắt Tuyết Nhi lóe lóe, thật lầu rồi không ăn cái đó, đưa ra yêu cầu này chắc không quá đáng đâu nhỉ, dạo gần đây cơ bản đều chỉ ăn cháo ăn canh, tuy rằng rất ngon nhưng trẻ con luôn muốn thay đổi khẩu vị.

Gà chiên Lão gia gia? Bạch Vi nghi hoặc, người thường nghe xong chỉ sợ chẳng hiểu nổi.

Dạ, Sở Dạ từng đưa em đi ăn rồi, gà chiên Lão gia gia. Tuyết Nhi gật đầu khẳng định.

Được, ngày mai lúc tới đây chị sẽ mang cho em. Bạch Vi đồng ý, định bụng chốc nữa sẽ hỏi thử Sở Dạ rốt cuộc đó là cái gì.

Chị Vi, chị đối với Tuyết Nhi thật tốt. Tuyết Nhi vui vẻ ôm lấy Bạch Vi.

Tuyết Nhi, thời gian không còn sớm, chị còn phải quay lại trường học nữa, ngày mai lại đến thăm em. Em hãy luyện lại bài tập này, nhưng phải nghỉ ngơi cho thật tốt đấy nhé.

Dạ. Tuyết Nhi lưu luyến không rời buông Bạch Vi, chào tạm biệt cô.

Ước chừng qua nửa giờ, Sở Dạ đẩy cửa vào.

Tuyết Nhi thấy anh không còn trốn tránh nữa, tầm mắt khóa chặt cái hộp tròn Sở Dạ đang ôm kia, bất tri bất giác nuốc nước miếng, là gà chiên Lão gia gia, cả mùi hương cô cũng ngửi thấy nữa kìa.

Thấy ánh mắt cô mở to, còn kém không chảy cả nước miếng xuống biểu cảm cực đáng yêu, Sở Dạ nhịn không được nở nụ cười. Vừa rồi nghe Bạch Vi nói, anh liền hiểu Tuyết Nhi chỉ chính là KFC, anh không quên Tuyết Nhi thích ăn món này, nhưng vì trước đây bị thương, Triệu Kiệt đề nghị ăn những món thanh đạm nhiều dinh dưỡng một chút, thế nên chưa từng mua cho cô.

Muốn ăn sao? Sở Dạ đến cạnh Tuyết Nhi.

Dạ. Không chút do dự gật đầu, ánh mắt sáng lấp lánh như sao tràn đầy hưng phấn, nhận lấy hộp giấy với phần ăn dành cho cả một gia đình cầm một miếng lên bắt đầu cắn ăn từng ngụm lớn.

Chỉ chốc lát sau liền biến thành tay miệng đều đầy dầu bóng loáng.

Cho anh ăn một cái. Cánh tay nhỏ bóng dầu dâng lên một miếng gà chiên vàng óng.

Sở Dạ nhận lấy, cũng không phải anh muốn ăn, điều này làm anh nhớ tới lần trước đưa Tuyết Nhi ra ngoài dạo phố, trong lúc bần thần đã đưa tay nhận lấy.

Thời gian hài hòa trôi qua đặc biệt nhanh, Sở Dạ không muốn phá hư sự tín nhiệm thật vất vả mới khôi phục được, không lâu sau liền quay ra ngoài, để lại không gian cho một mình Tuyết Nhi.

Tuyết Nhi cảm thấy mỹ mãn sờ sờ cái bụng ăn đến căng tròn, thời gian này mất đi hoạt động hoan ái buổi tối, lại ngủ nhiều, hơi tăng thêm chút thịt, nhưng không khiến cho cả người thay đổi, mà chỉ khiến thoạt nhìn càng mê người hơn.


/66

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status