Đồ Chơi Của Đôi Song Sinh​

Chương 51 - Chương 51

/66


Bạch Vi là người đầu tiên phát hiện Sở Dạ ở cửa, cô ấy để Tuyết Nhi tự đàn rồi đi ra ngoài, trở tay đóng cửa.

Anh có gì muốn giải thích hay không? Bạch Vi có chút phẫn nộ trừng Sở Dạ, cô ấy cũng chẳng phải là phụ nữ ngu dốt, Tuyết Nhi sợ người đụng chạm, thêm vào trên người cô cũng có nhiều hơn những vết bầm so với lúc trước, bề ngoài đã rõ cô gặp phải chuyện gì, mà làm ra loại chuyện này, chỉ sợ ngoài hai anh em Sở gia ra thì chẳng còn người nào khác. Là anh, hay là cậu Hai nhà họ Sở?

Chuyện trong nhà chúng tôi chẳng cần phải giải thích với người ngoài. Sở Dương làm chuyện không đúng, nhưng vẫn là người em trai cùng trong bụng mẹ sinh ra của mình, Sở Dạ tuy nổi giận, nhưng không định để người ngoài quản chuyện này, bảo Bạch Vi đến do nhận thấy Tuyết Nhi rất có hứng thú với đàn dương cầm, có thể trợ giúp được chút ít cho cô.

Phải, tôi là người ngoài. Các anh với Tuyết Nhi có quan hệ gì? Anh nói Tuyết Nhi sống ở đây rất tốt, hôm qua tôi con tin tưởng những lời này, nhưng bây giờ thì sao? Các người vậy mà tổn thương cô bé. Hành vi của các người tôi có thể tố cáo tội cưỡng bức! Gương mặt Bạch Vi đỏ gay, không biết vì nổi giận, hay là vì xấu hổ nói ra từ ngữ mẫn cảm kia.

Sở Dạ miễn cưỡng nâng mắt, Tùy ý cô.

Anh... Không ngờ đối phương phản ứng lãnh đạm như thế, hai anh em này tính cách không khỏi khác biệt quá lớn đi, Bạch Vi nhất thời nghẹn lời.

Hôm nay đến đây thôi, cô có thể về trước. Nếu thay đổi ý định, cô vẫn tiếp tục là giáo viên dạy đàn của Tuyết Nhi. Ngữ điệu Sở Dạ lạnh lùng nhàn nhạt như cũ, A Sinh, anh đưa cô giáo Bạch trở về.

Không cần, tự tôi về. Bạch Vi không cam lòng trừng mắt Sở Dạ, bản thân thế nhưng đấu không nổi một thanh niên nhỏ hơn cô vài tuổi, quá thất bại rồi, nói xong liền xoay người vào phòng, không lâu sau cầm lấy đồ đạc của mình đi ra.

Không để ý tới cô cự tuyệt, A Sinh thản nhiên đi theo.

Sở Dạ nghe được Tuyết Nhi đang đánh đàn, đàn không liền mạch, nhưng so với trước đây mà nói đã có tiến bộ rất lớn, với một người chỉ mới học đàn ba ngày, không ai không công nhận Tuyết Nhi nhất định rất có thiên phú.

Tuyết Nhi đàn rất tận hứng, không chút chú ý tới tầm mắt người phía sau, chỉ có giờ phút này cô mới có thể hoàn toàn quên đi tất cả mọi sợ hãi.

Cậu Cả. Phía sau vang lên tiếng bước chân.

Sở Dạ khép cửa, quay đầu, thấy Bạch Lan, trong tay đang bưng một chén cháo cá nóng hôi hổi, anh mới nhận ra giờ đã là thời gian dùng cơm chiều, Đưa tôi, cô xuống trước đi.

Vì mấy hôm nay Bạch Lan luôn an phận giữ lễ, ngữ khí Sở Dạ cũng không lạnh như băng giống trước kia nữa, nhận khay trong tay cô ta, cố ý gõ lớn vài tiếng lên cửa.

Nửa mở cửa ra bên trong đã có một trận động tĩnh, rồi cũng rất nhanh an tĩnh lại.

Sở Dạ đẩy cửa vào, quả nhiên nhìn thấy người đang cuộn mình trên giường, cả thân mình đều chui vào trong chăn, chỉ chừa đôi mắt nhìn ra bên ngoài, hai mắt cảnh giác nhìn chằm chằm Sở Dạ đang đến gần, dáng vẻ này khá đáng yêu, khiến cho đàn ông sinh ra phản ứng xúc động, muốn lôi cô ra ngoài tận tình hoan ái một phen, nhưng lo lắng đến tình trạng sức khỏe của Tuyết Nhi, mạnh mẽ nhẫn nhịn xuống.

Tuyết Nhi, ăn cơm chiều. Thả khay xuống tủ đầu giường, Sở Dạ nhìn người đang rụt mình trong chăn, anh không hiểu dỗ dành người khác, cho nên chỉ có lùi lại đến gần bên đàn dương cầm.

Ánh mắt Tuyết Nhi lướt lướt qua bát cháo phát ra mùi cá thơm, bụng ọc ọc kêu vài tiếng, thật là đói bụng, nhìn nhìn lại chàng trai cách đó không xa, vẫn không dám chui ra khỏi chăn.

Sở Dạ ấn ấn vài phím đàn, không hiểu đàn dương cầm đến cùng có mị lực gì khiến Tuyết Nhi say mê như thế.

Hai người duy trì khoảng cách nhất định thật lâu, Tuyết Nhi bụng lại ọc ọc kêu hai tiếng.

Sở Dạ thở dài, xem ra chỉ cần anh còn ở, Tuyết Nhi sẽ không tính toán chui ra ổ chăn, nhấc chân đi ra, anh đối tốt với Tuyết Nhi, quan tâm Tuyết Nhi, không chỉ là muốn thân thể của cô, anh càng muốn nhìn khuôn mặt tươi cười vô tư lự của cô, vì thế, anh sẽ cố gắng giúp Tuyết Nhi khôi phục.

Thấy Sở Dạ đã rời khỏi, Tuyết Nhi mới sợ hãi xuống giường, bưng thức ăn ngon mình đã nhìn thật lâu khi nãy há mồn to ăn vào. Trải qua những ngày trước ở chung, Tuyết Nhi đã có thể phân rõ Sở Dạ và Sở Dương, tuy rằng tinh thần bị kích thích, nhưng không tới nông nỗi thần chí rối loạn, cho nên cô biết người tổn thương cô là Sở Dương, không phải là Sở Dạ ở trước mặt, chỉ là cô bị phản xạ có điều kiện đối với người khác thì sinh ra sợ hãi.

/66

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status