Đồ Chơi Của Đôi Song Sinh​

Chương 37 - Chương 37

/66


Tha mày? Tầm mắt Sở Dạ liếc qua điểm đỏ chỗ cổ Tuyết Nhi, Có thể, mày qua bên kia đi, để thằng đó trói mày lại.

Thạch Đầu nào dám nói không, bản lĩnh Sở Dạ bọn hắn đã thấy được, nhẫn nhịn cổ tay đau nhức để Tam Tử trói gã lại, Tam Tử cũng ngoan ngoãn nghe theo, khẩn trương đến mức không ngừng nhìn Sở Dạ, sợ anh đổi ý cầm kéo đâm vào người gã.

Tao không nói chuyện, bọn mày cứ ngồi góc đó đừng nhúc nhích. Thấy bọn chúng ngoan ngoãn ngồi trong góc, Sở Dạ lấy mảnh vải trong miệng Tuyết Nhi ra, giúp cô cởi bỏ dây trói, cổ tay non mịn đã bị siết tạo thành vài vệt hồng, có chỗ cứa trầy nổi lên trên làn da trắng tuyết càng thấy ghê người, Tuyết Nhi, không sao rồi, mở mắt ra nào.

Tuyết Nhi lúc này mới dám mở mắt, vừa thấy Sở Dạ lập tức bổ nhào vào trên người anh, nước mắt rơi càng dữ, Hu hu, bọn họ khi dễ em, đau quá...

Sở Dạ nâng cằm Tuyết Nhi lên, thấy đôi mắt khóc sưng đỏ của cô cùng với khuôn mặt nhỏ nhắn ràn rụa dính đầy nước mắt, tựa như hoa lê thắm đẫm mưa sương, khiến người ta yêu thương, nhịn không được dịu dàng an ủi, Ổn rồi, bây giờ không ai dám khi dễ em nữa, đừng khóc, chúng ta trở về nào.

Tuyết Nhi chậm rãi ngừng nức nở, lung tung lấy tay áo lau nước mắt, một bàn tay gắt gao nắm chặt tay Sở Dạ không buông, sợ hai người kia lại đến bắt mình.

Sở Dạ chú ý thấy y phục Tuyết Nhi có mấy chỗ bị xé rách, da thịt trắng nõn loáng thoáng lộ ra, nghiêng người liếc mắt hai kẻ lui một bên, săn sóc cởi áo khoác choàng lên mình Tuyết Nhi, Chúng ta đi thôi.

Uhm. Tuyết Nhi vội vã gật đầu, khi đi vẫn sợ hãi liếc về phía hai người kia. Bọn họ...

Yên tâm, bọn họ sẽ không bắt em nữa. Sở Dạ kéo Tuyết Nhi, cũng không quay đầu lại.

Đi không bao xa, phía trước có ba người chạy lại, dường như đang vội vã tìm kiếm gì đấy, Tuyết Nhi cho rằng lại tới bắt cô, lập tức ra sau Sở Dạ.

Cậu Cả, cậu không có việc gì chứ? Người đàn ông đi đầu đến trước mặt Sở Dạ thái độ kính cẩn.

Tôi không sao. Sở Dạ khôi phục vẻ lạnh lùng trước nay, vẻ mặt thoáng mang vẻ không vui, chuyện này quấy rầy tâm trạng đang tốt đẹp của anh, may mà Tuyết Nhi không xảy ra chuyện gì, bằng không anh cũng chẳng đơn giản thiện lương như vậy.

Những người đó... Người đàn ông lén đưa mắt nhìn cô gái núp sau lưng Sở Dạ, xinh đẹp như búp bê, dù là ai nhìn vào cũng đều sẽ sinh lòng trìu mến, xảy ra chuyện gì trong lòng anh ta cơ bản có tính toán.

Hẻm này đi tới trước quẹo trái, hai người, không cần tôi dạy anh cũng biết nên làm thế nào chứ?

Dạ, tôi nhất định làm thỏa đáng. Cậu Cả, cô gái này bị hoảng sợ, có cần chúng tôi đưa hai người trở về không?

Tuyết Nhi, em muốn bây giờ trở về, hay là trước tiên ăn chút gì đó? Quay sang Tuyết Nhi, giọng nói Sở Dạ liền mềm đi, ngay cả anh cũng không chú ý đến thay đổi này, mấy người đàn ông bên cạnh cũng thật sự giật mình.

Tuyết Nhi rụt lui, xác định những người đằng trước sẽ không bắt bọn họ mới dè dặt nhô đầu ra, Em đói lắm, muốn ăn ngon.

Được, vậy chúng ta hãy đi ăn. Cánh tay Sở Dạ đổi lại vòng qua eo Tuyết Nhi, căn dặn thuộc hạ, Anh cứ đi xử lý hai kẻ đó trước, phái vài người nhanh nhạy âm thâm đi theo, đừng để xuất hiện trong tầm mắt chúng tôi.

Tôi hiểu rồi. Người đàn ông lập tức mở máy bộ đàm liên lạc. Bọn họ lần này đi đương nhiên không chỉ có ba người, vì ngõ nhỏ rẽ nhiều lối, liền phải phân tán ra tìm, bây giờ nên tụ họp tất cả mọi người tập trung lại.

Sở Thu Hàn, cha của Sở Dạ và Sở Dương vốn chính là nhân vật xã hội đen, thế lực không hề nhỏ, sau này do liên quan đến lợi ích nên cưới con gái thị trưởng, đáng tiếc người đó không thể sinh con, do đó mới không thể không đồng ý cho hai anh em họ vào cửa. Sau khi Sở Thu Hàn kết hôn ông ta cũng chầm chậm tẩy trắng sự nghiệp, chẳng qua ông ta trước sau vẫn không triệt để buông tha việc làm ăn không thể mang ra ánh sáng này, mặc dù trước mắt có được ba công ty lớn mạnh, nhưng ông ta chưa từng quên tự để lại đường lui cho bản thâ mình.

Trong hai người con, Sở Dạ tính cách tương đối giống cha anh, bởi vậy Sở Thu Hàn từ khi anh mười lăm tuổi đã bắt đầu cho anh tiếp xúc với kinh doanh trong giới xã hội đen, sau khi trưởng thành cũng để anh chậm rãi giao thiệp trong giới. Cha hiện đang làm gì, Sở Dương cũng hiểu rõ ràng, nhưng cậu làm được vài ngày thì không nhẫn nại, trên thương trường dối trá đoạt lợi, đường hắc đạo giả dối âm hiểm đều khiến cậu cả người không thoải mái, cứ thế mà vỗ mông ném cả gói đồ quăng hết cho Sở Dạ.

Sở Dạ bình thường chính là một sinh viên tiêu chuẩn, ngẫu nhiên mới có thể phụ giúp cha anh xử lý chuyện làm ăn trong cả giới hắc bạch, dù sao Sở Thu Hàn chỉ mới hơn bốn mươi tuổi, anh vẫn chưa từng vì chuyện cá nhân mà vận dụng thuộc hạ của mình, không ngờ hôm nay anh lại phá lệ.

/66

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status