Đồ Chơi Của Đôi Song Sinh​

Chương 38 - Chương 38

/66


Ra ngõ nhỏ, Sở Dạ liền đưa Tuyết Nhi đến một building bách hóa, cần phải cho cô thay hình đổi dạng.

Ở khu vực quần áo phụ nữ, Sở Dạ nghiền ngẫm chọn áo quần để Tuyết Nhi thử mặc, Tuyết Nhi không lo lắng nhiều cứ ở bên ngoài cởi áo khoát ra, để lộ những vết rách và vết ứ hồng trên cổ tay, hơn nữa đôi mắt cô rõ ràng vừa mới khóc, nữ nhân viên bán hàng lập tức hoảng sợ nghi ngờ vạn phần vụng trộm nhìn về phía Sở Dạ, hay là cô gái xinh đẹp này vừa bị anh chàng đẹp trai kia khi nhục? Nhưng mà cô ấy hình như hoàn toàn không hề sợ chàng trai đó, nữ nhân viên bán hàng thập phần nghi hoặc.

Sở Dạ tự nhiên chú ý tới ánh mắt dị thường của những người bên cạnh, lạnh lùng nhìn thoáng qua khiến cho đối phương không dám tiếp tục nhìn sang nữa, Tuyết Nhi, mau vào thay.

Uhm. Tuyết Nhi nhận lấy quần áo Sở Dạ đưa qua rất là tò mò, vì ngoài trừ mùa đông, cô lúc nào cũng mặc váy, quần áo trong tay cô hiện giờ thoạt nhìn rất rộng rãi toàn những trang phục trước đây không cho cô mặc, áo thun cũng vậy.

Sau đó Sở Dạ lại đưa cô đến khu bán giày.

Chờ Tuyết Nhi ra khỏi building bách hóa, cơ hồ như đã thay đổi thành người khác, trang phục trung tính, mái tóc đen dài toàn bộ nhét vào chiếc mũ lưỡi trai, ngay cả trán cũng bị che khuất, dưới chân là đôi giày thể thao, trước kia là cô gái xinh đẹp đáng yêu trong nửa tiếng biến thành một thằng nhóc choai choai.

Đương nhiên đây chỉ là biểu tượng, Tuyết Nhi vẫn là Tuyết Nhi như trước, cô ngẩng đầu hé lộ gương mặt tươi cười, bất kể là ai đều phải bị nụ cười tươi ngọt này hấp dẫn.

Sở Dạ ngẩn ra, đưa tay đè thấp mũ cô xuống, gần như che đi tầm mắt cô, rồi mới kéo cô gái đang vểnh đôi môi nhỏ nhắn đi tới KFC.

Tuyết Nhi bị kéo, càng không ngừng hết nhìn đông tới nhìn tây, mỗi khi nhìn tủ kính chiếu hình ảnh bản thân, liền dừng chân lại đánh giá giả dạng mới của cô, ngay cả mình c6 cũng không nhận ra, sau đó kéo kéo nó, giật giật nhẹ quần áo, ừm, quả nhiên vẫn là mình.

Đưa cô gái cả một đường cứ loay hoay chậm rì vào KFC, lúc này Sở Dạ không để cho cô ngồi chờ một mình, kéo theo cô đi mua thức ăn.

Hai phần hamburger, cộng thêm thịt gà cuốn, cánh gà, Tuyết Nhi giống một đứa nhỏ rất hưng phấn, ngồi trên ghế tròn cao cao, vừa ăn vừa đung đưa hai chân, thường thường ngẩng đầu lên, lộ ra mỉm cười thỏa mãn, nếu không phải có mũ che nửa gương mặt, chỉ sợ đã hấp dẫn càng nhiều ánh mắt nhìn đến.

Sở Dạ rất ít ăn loại thức ăn không tốt cho sức khỏe này, nhưng hiện giờ phản phất như bị vẻ mặt tươi vui của Tuyết Nhi lây nhiễm, đồ ăn đưa vào miệng cũng phá lệ ngon lành. Phát hiện điểm này, Sở Dạ cũng hoảng hốt, anh thế nhưng sẽ bị tác động đến cảm xúc bởi một cô gái, vốn dĩ anh nên không cho phép chuyện như vậy xảy ra, ngoại trừ những người có quan hệ huyết thống ràng buột, không thể lại để bản thân có thêm một điểm yếu trí mạng, nhưng anh phát hiện không chống cự nổi khuôn mặt tươi đẹp vui vẻ kia của Tuyết Nhi, hấp dẫn anh chính là sự hồn nhiên không tâm cơ của Tuyết Nhi, bao nhiêu năm rồi, lần đầu tiên anh gặp được một cô gái để anh hoàn toàn thả lỏng bản thân mình trước mặt, sao mà nhẫn tâm loại bỏ cho được?

Sở Dạ, có phải rất ngon miệng không? Chẳng biết tại sao cha mẹ em không cho em mua. Đôi môi Tuyết Nhi sáng bóng, trên cằm còn dính vụn bánh mì, nói đến người nhà, ánh mắt Tuyết Nhi ảm đạm đi vài phần, Em rất nhớ cha mẹ, còn có Tiểu Ngọc, gấu nhỏ. Sở Dạ, lúc nào thì em mới có thể về nhà?

Nếu cô không nhắc tới, Sở Dạ sắp quên mất Tuyết Nhi là bị lừa gạt đến đây, cho nên mới luôn luôn ngoan ngoãn nghe lời như vậy, lỡ mà biết được bị lừa, chỉ sợ sẽ khóc lóc náo loạn lên, anh không muốn nhìn thấy cảnh tượng như thế, Tuyết Nhi hiện tại mới là người anh thhích, cho nên anh cũng rất hiếm khi đi lừa gạt một người, Tuyết Nhi, cha mẹ em bận rộn vất vẻ làm việc, cho nên em cứ ở nhà anh sống qua một khoảng thời gian, chờ khi bọn họ hết bận thì sẽ đến đón em.

Vậy Tiểu Ngọc và gấu nhỏ thì sao?

Tiểu Ngọc và gấu nhỏ cũng có chuyện bận rộn.

À. Hàng mi dài đen nhánh của Tuyết Nhi rủ xuống, che đậy đi đôi mắt linh động sáng lấp lánh, đột nhiên cô ngẩng đầu thật nghiêm túc nhìn về phía Sở Dạ, Thế thì Tuyết Nhi cũng muốn bận rộn.

Thế à? Vậy Tuyết Nhi muốn bận rộn cái gì? Sở Dạ càng có hứng thú nhìn cô gái ánh mắt đột nhiên tỏa sáng.

Tuyết Nhi nhếch môi lên, cái đầu nhỏ nhắn cố gắng nghĩ ngợi bản thân có chuyện gì để bận rộn, rồi sau đó vẻ mặt biến hóa tựa như quả bóng cao su căng đầy xì hơi chậm rãi nhụt chí, rủ đầu xuống.


/66

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status