Đồ Chơi Của Đôi Song Sinh​

Chương 36 - Chương 36

/66


Tuyết Nhi cảm giác tình huống không đúng lắm, người đàn ông kia vẻ mặt cứ như muốn ăn tươi cô vậy, cô lui lại vài bước dán lưng lên tường.

Em gái, đừng sợ. Mấy anh sẽ thương yêu em thật là nhiều. Thạch Đầu nắm lấy Tuyết Nhi, thật sự nhét mảnh vải bố vào trong miệng cô, lại rút dây lưng ra trói tay Tuyết Nhi ra sau lưng cô.

Tuyết Nhi càng ngừng giãy dụa, nhưng sức của cô không địch nổi sức lực Thạch Đầu, rất nhanh đã bị trói cứng lại, đồ vật tắc trong miệng khiến cô rất khó chịu, lại cũng rất khó ngửi, bị cứng rắn ném lên giường, Tuyết Nhi sợ hãi khóc lên, từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng bị người nào đối xử như vậy, ngay cả ở phố Hoa Đào, cô cũng chưa từng phải chịu đối đãi bạo lực thế này.

Tam Tử đi qua hỗ trợ, cùng Thạch Đầu muốn xé áo Tuyết Nhi xuống, đáng tiếc chất liệu vải quá tốt không dễ bị xé rách, Tam Tử dứt khoát đi tìm dụng cụ hỗ trợ.

Nhìn chiếc kéo sáng loáng, Tuyết Nhi càng sợ hãi, liều mạng lui về phía trong giường, hai gã đàn ông cũng trèo lên giường, ép cô vào góc trong cùng.

Thạch Đầu, mày giữ nó, tao cắt quần áo nó.

Được, mày nhanh chút.

Tuyết Nhi ánh mắt hồng hồng, nước mắt không ngừng chảy xuống, hoảng sợ nhìn người không ngừng tới gần cô, cũng không hề biết rằng biểu cảm điềm đạm đáng yêu của cô bây giờ cáng dễ dàng khơi dậy dục vọng tàn bạo của đàn ông.

Bả vai và hai chân bị đè lại, chiếc kéo lạnh như băng chạm vào người, Tuyết Nhi rùng mình, không dám tiếp tục lộn xộn.

Hai gã hưng phấn cười to, vội vàng muốn cắt bỏ sạch sẽ quần áo trên người Tuyết Nhi.

Rầm!! Cánh cửa đã khóa kỹ bị một lực lớn đá văng đi.

Thạch Đầu và Tam Tử cả kinh, lập tức dừng lại nhìn ra cửa, đúng là chàng trai đã đi cùng cô gái này lúc nãy.

Sở Dạ bắt gặp cảnh tượng trong phòng, ánh mắt phát lạnh, ngoài miệng lại cong lên nụ cười lạnh lẽo, dường như rất nhàn nhã bước qua, Cám ơn tụi mày đã giúp tao chăm sóc Tuyết Nhi, bây giờ tao muốn đưa cô bé về.

Thạch Đầu đã lăn lộn vài năm, nhìn thấy ánh mắt Sở Dạ trong lòng biết không ổn, nếu không có mười phần nắm chắc, tên kia làm sao sẽ trấn định như thế? Thạch Đầu đoạt lấy kéo trong tay Tam Tử nhắm nay chiếc cổ mảnh khảnh của Tuyết Nhi, Đứng lại! Mày còn dám bước tới nữa, tao sẽ giết nó! Vừa nói chiếc kéo liền nhấn mạnh thêm chút, mũi nhọn chạm lên làn da mềm mại lập tức thấm ra một giọt máu đỏ tươi.

Thạchh Đầu, mày.... Tam Tử luống cuống, kế hoạch hoàn hảo hết lần này đến lần khác nảy sinh biến cố, gã trước nay luôn là kẻ không có chủ kiến, giờ phút này cũng chỉ có thể nhìn theo Thạch Đầu.

Câm miệng! Thạch Đầu hung tợn nói, lấy đó mà che lấp hoảng loạn trong lòng, gã căn bản không định thật sự làm Tuyết Nhi bị thương, nhưng giờ phút này không thể tùy theo gã được.

Hai kẻ đều không có chú ý tới, lúc Sở Dạ nhìn thấy điểm đỏ kia, ánh mắt lạnh băng hiện lên sát ý.

Tuyết Nhi đau ngũ quan nhăn nhíu lại, cả gương mặt đều là nước mắt, sau khi nhìn thấy Sở Dạ lộ ra sự sợ hãi lẫn vui mừng, đáng tiếc miệng bị nhét vải không nói ra lời được, cô chỉ có thể kinh ngạc nhìn Sở Dạ, đáng thương hề hề cầu cứu.

Không được tiến lên một bước nào nữa, bằng không tao thực giết nó.

Sở Dạ dừng bước chân, chuyển hướng sang Tuyết Nhi cũng vẫn nhẹ nhàng mỉm cười, Tuyết Nhi, em không được động đậy, nhắm mắt lại nào, đợi lát nữa liền không có việc gì nữa.

Tuyết Nhi nghe lời nhắm mắt lại, hàng lông mi ướt sũng không ngừng run run, nghe xong lời Sở Dạ nói, cô không còn sợ hãi như trước nữa, cô tin tưởng Sở Dạ rất nhanh có thể cứu cô ra ngoài, tựa như trong truyện cổ tích hoàng tử cứu vớt công chúa lọ lem.

Bọn mày muốn thế nào? Sở Dạ hai tay bỏ vào túi quần, lạnh lùng nhìn hai gã đằng trước.

Thạch Đầu hất mắt với Tam Tử, Mày đi trói thằng đó lại.

Tam Tử xuống giường, tìm một sợi dây lưng đến gần Sở Dạ, vừa đụng tới cổ tay đối phương đã bị một lực cực lớn quăng ra phía ngoài, cùng với hét thảm một tiếng, nặng nề bị ném xuống đất.

Thạch Đầu thấy thế đang định dùng Tuyết Nhi uy hiếp, cổ tay cầm kéo một cơn đau nhức, cuối cùng không ra được chút lực nào, kéo cũn bị đoạt đi. A ── Thạch Đầu mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, không dám tin trừng mắt nhìn Sở Dạ. Mày đến cùng là kẻ nào?

Tao là Sở Dạ, chả phải là nhân vật tiếng tăm gì hết.

Thạch Đầu tự nhiên không hề nghe qua tên Sở Dạ, đang muốn nói gì đó, mũi kéo nhọn đã nhắm ngay cổ gã, Dừng... Dừng tay, tha cho... cho em đi, lần sau em không.... không dám.... thật sự không dám nữa... tha cho bọn em....

/66

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status