Tuy rằng Nhạc Kỳ Sâm hi vọng Thiển Thiển và Lục Diệp có thể tìm nhà trọ tốt một chút, nhưng cũng chính như lời Nhạc Kỳ Sâm nói, tất cả khách sạn chính quy đều cần giấy chứng minh mới vào ở được. Dù sao đây cũng là một nơi lạ lẫm, Thiển Thiển và Lục Diệp cũng không dám đi quá xa, sợ đi xa quá sẽ đến một nơi hẻo lánh, về mặt khác, Lục Diệp cũng muốn timg một chỗ ở gần nhà văn hóa nghệ thuật một chút, như vậy thì sáng ngày mai Thiển Thiển có thể ngủ thêm được một chút.
Sau khi Lục Diệp đưa Thiển Thiển đi một vòng xung quanh nhà văn hóa nghệ thuật, hai người họ đã chọn được một khách sạn tốt nhất mà không yêu cầu chứng minh thư đăng ký khi vào ở.
Lúc Lục Diệp và Thiển Thiển đi đến đây lần đầu tiên, cô ngồi ở quầy rõ ràng nói còn thừa hai phòng đơn, nhưng đến lúc bọn họ đi đến đây hỏi lại lần nữa, cô ấy kiểm tra lại lần nữa, thì thật nói chọ bọn họ biết là thật đáng tiếc là phòng đơn đã hết rồi, chỉ còn lại phòng đôi thôi.
Thiển Thiển đi qua đi lại cả một ngày như thế, đã sớm mệt đến mức chân run rồi, bởi vì người bên cạnh là Lục Diệp, cô xấu hổ nên không dám nói, nhưng khi vừa đến khách sạn, Lục Diệp đi hỏi phòng, cô sẽ tìm một chỗ ngồi có chỗ dựa vào để cho bản thân mình được nghỉ ngơi một chút, không làm hoang phí từng giây từng phút. Biểu hiện của cô rõ ràng như vậy rồi, Lục Diệp không nhìn ra mới là chuyện lạ.
Lục Diệp không để ý Thiển Thiển liên tiếp túm tay áo của mình, móc bóp ra chuẩn bị trả tiền, nói: Lấy cho tôi hai phòng đôi.
Cô đứng quầy vui mừng Ai một tiếng, liền cúi đầu viết vào, hoàn toàn không nhìn thấy Thiển Thiển đang đứng một bên liều mạng xua tay.
Thiển Thiển: ... ......
***
Trên đường cô tiếp tân đang hào hứng dẫn bọn họ lên phòng, cuối cùng Thiển Thiển cũng gọi Lục Diệp lại, cô cau mày hỏi: Chúng ta tổng cộng chỉ có hai người, cậu thuê hai phòng đôi làm gì chứ?
Không thuê hai phòng đôi, không lẽ chỉ thuê một phòng đôi thôi sao? Lục Diệp vừa đỡ Thiển Thiển, làm cho cô đi lên không gắng sức quá, vừa thuận miệng đùa giỡn cô, Hay là cậu đồng ý ở cùng một phòng với mình?
Nghe ra ngụ ý của cậu, mặt của Thiển Thiển xoạt một cái đỏ lên, tức giận nói: Cậu cũng biết là không phải mình có ý này mà! Hai người chúng ta, nên thuê hai phòng đơn thôi, thuê hai phòng đôi kia, rất lãng phí mà!
Nhưng nơi này chỉ còn phòng đôi thôi. Vẻ mặt Lục Diệp vô tội nói.
Vậy thì chúng ta đổi chỗ khác, cũng đâu phải chỉ có chỗ này mới có thể ở được đâu. Thiển Thiển nói.
Nhưng cậu đã mệt như vậy rồi. Lục Diệp dừng lại, mỉm cười nhìn Thiển Thiển nói.
Giọng nói của cậu trầm thấp dịu dàng, mang theo hai phần trêu đùa, tám phần quan tâm, Thiển Thiển nghe mà không kiềm lòng được mà có chút đỏ mặt, cô không được tự nhiên mà tránh đi ánh nhìn chăm chú của cậu, bất mãn lầu bầu nói: Như vậy thì cũng không nên thuê hai phòng đôi được, thật là lãng phí......
Dĩ nhiên là mình cũng có thể thuê một phòng đôi thôi. Lục Diệp bày ra khẩu khí Tôi nói chuyện thật khéo .
Trong lòng Thiển Thiển dâng lên một dự cảm không tốt: ... ...... .....
Quả nhiên là giây tiếp theo, Lục Diệp liền cười xấu xa nói: Điều kiện tiên quyết là cậu phải đồng ý ngủ cùng với mình.
Cậu! Mặt của Thiển Thiển càng đỏ hơn, cô trừng mắt liếc Lục Diệp một cái, trong lúc nhất thời dường như cảm thấy được chân không còn đau như trước nữa, bước nhanh theo cô lễ tân đang dẫn đường ở phía trước.
Chỉ là cặp mắt ngập nước đo đỏ kia thoạt nhìn không có chút lực sát thương nào cả......Không, thật ra thì vẫn có, đối với Lục Diệp mà nói, ánh mắt đó quả thật là một kích giết chết cậu. Cậu đứng tại chỗ, đưa tay gãi gãi mũi hồi lâu mặc dù không có ngứa, cuối cùng nhịn không được mà bật cười lên.
Đi đến phía trước, Thiển Thiển nghe thấy tiếng cười không kiên nể gì của cậu, bước đi bỗng nhanh hơn rất nhiều, cô sững sờ, vượt qua trước mặt cô dẫn đường, cảm thấy mặt mình nóng đến độ không thể gặp ai!
Cho đến khi phía sau lưng truyền đến tiếng kêu của cô dẫn đường: Này cô bé, phòng ở đây này, đi qua đây đi cháu!
Thiển Thiển vội vàng xông về phía trước nhanh như đoàn tàu chợt dừng lại, cả người đều cứng lại rồi.
Tiếng cười của Lục Diệp càng thêm vang dội, nếu như lúc này Lục Diệp xoay người sang chỗ khác, có thể nhìn thấy cảnh tượng Lục Diệp cười đến mức eo cũng không thẳng lên được mà phải vịn vào tường để chống đỡ thân thể.
Nhưng mà Thiển Thiển cũng không quay qua, cô chỉ đứng tại chỗ, ảo não gõ vào sau ót mình một cái.
Lớp trưởng là một người đứng đắn đâu
Sau khi Lục Diệp đưa Thiển Thiển đi một vòng xung quanh nhà văn hóa nghệ thuật, hai người họ đã chọn được một khách sạn tốt nhất mà không yêu cầu chứng minh thư đăng ký khi vào ở.
Lúc Lục Diệp và Thiển Thiển đi đến đây lần đầu tiên, cô ngồi ở quầy rõ ràng nói còn thừa hai phòng đơn, nhưng đến lúc bọn họ đi đến đây hỏi lại lần nữa, cô ấy kiểm tra lại lần nữa, thì thật nói chọ bọn họ biết là thật đáng tiếc là phòng đơn đã hết rồi, chỉ còn lại phòng đôi thôi.
Thiển Thiển đi qua đi lại cả một ngày như thế, đã sớm mệt đến mức chân run rồi, bởi vì người bên cạnh là Lục Diệp, cô xấu hổ nên không dám nói, nhưng khi vừa đến khách sạn, Lục Diệp đi hỏi phòng, cô sẽ tìm một chỗ ngồi có chỗ dựa vào để cho bản thân mình được nghỉ ngơi một chút, không làm hoang phí từng giây từng phút. Biểu hiện của cô rõ ràng như vậy rồi, Lục Diệp không nhìn ra mới là chuyện lạ.
Lục Diệp không để ý Thiển Thiển liên tiếp túm tay áo của mình, móc bóp ra chuẩn bị trả tiền, nói: Lấy cho tôi hai phòng đôi.
Cô đứng quầy vui mừng Ai một tiếng, liền cúi đầu viết vào, hoàn toàn không nhìn thấy Thiển Thiển đang đứng một bên liều mạng xua tay.
Thiển Thiển: ... ......
***
Trên đường cô tiếp tân đang hào hứng dẫn bọn họ lên phòng, cuối cùng Thiển Thiển cũng gọi Lục Diệp lại, cô cau mày hỏi: Chúng ta tổng cộng chỉ có hai người, cậu thuê hai phòng đôi làm gì chứ?
Không thuê hai phòng đôi, không lẽ chỉ thuê một phòng đôi thôi sao? Lục Diệp vừa đỡ Thiển Thiển, làm cho cô đi lên không gắng sức quá, vừa thuận miệng đùa giỡn cô, Hay là cậu đồng ý ở cùng một phòng với mình?
Nghe ra ngụ ý của cậu, mặt của Thiển Thiển xoạt một cái đỏ lên, tức giận nói: Cậu cũng biết là không phải mình có ý này mà! Hai người chúng ta, nên thuê hai phòng đơn thôi, thuê hai phòng đôi kia, rất lãng phí mà!
Nhưng nơi này chỉ còn phòng đôi thôi. Vẻ mặt Lục Diệp vô tội nói.
Vậy thì chúng ta đổi chỗ khác, cũng đâu phải chỉ có chỗ này mới có thể ở được đâu. Thiển Thiển nói.
Nhưng cậu đã mệt như vậy rồi. Lục Diệp dừng lại, mỉm cười nhìn Thiển Thiển nói.
Giọng nói của cậu trầm thấp dịu dàng, mang theo hai phần trêu đùa, tám phần quan tâm, Thiển Thiển nghe mà không kiềm lòng được mà có chút đỏ mặt, cô không được tự nhiên mà tránh đi ánh nhìn chăm chú của cậu, bất mãn lầu bầu nói: Như vậy thì cũng không nên thuê hai phòng đôi được, thật là lãng phí......
Dĩ nhiên là mình cũng có thể thuê một phòng đôi thôi. Lục Diệp bày ra khẩu khí Tôi nói chuyện thật khéo .
Trong lòng Thiển Thiển dâng lên một dự cảm không tốt: ... ...... .....
Quả nhiên là giây tiếp theo, Lục Diệp liền cười xấu xa nói: Điều kiện tiên quyết là cậu phải đồng ý ngủ cùng với mình.
Cậu! Mặt của Thiển Thiển càng đỏ hơn, cô trừng mắt liếc Lục Diệp một cái, trong lúc nhất thời dường như cảm thấy được chân không còn đau như trước nữa, bước nhanh theo cô lễ tân đang dẫn đường ở phía trước.
Chỉ là cặp mắt ngập nước đo đỏ kia thoạt nhìn không có chút lực sát thương nào cả......Không, thật ra thì vẫn có, đối với Lục Diệp mà nói, ánh mắt đó quả thật là một kích giết chết cậu. Cậu đứng tại chỗ, đưa tay gãi gãi mũi hồi lâu mặc dù không có ngứa, cuối cùng nhịn không được mà bật cười lên.
Đi đến phía trước, Thiển Thiển nghe thấy tiếng cười không kiên nể gì của cậu, bước đi bỗng nhanh hơn rất nhiều, cô sững sờ, vượt qua trước mặt cô dẫn đường, cảm thấy mặt mình nóng đến độ không thể gặp ai!
Cho đến khi phía sau lưng truyền đến tiếng kêu của cô dẫn đường: Này cô bé, phòng ở đây này, đi qua đây đi cháu!
Thiển Thiển vội vàng xông về phía trước nhanh như đoàn tàu chợt dừng lại, cả người đều cứng lại rồi.
Tiếng cười của Lục Diệp càng thêm vang dội, nếu như lúc này Lục Diệp xoay người sang chỗ khác, có thể nhìn thấy cảnh tượng Lục Diệp cười đến mức eo cũng không thẳng lên được mà phải vịn vào tường để chống đỡ thân thể.
Nhưng mà Thiển Thiển cũng không quay qua, cô chỉ đứng tại chỗ, ảo não gõ vào sau ót mình một cái.
Lớp trưởng là một người đứng đắn đâu
|
/105
|

