Không về nhà sao?! Giọng nói của Nhạc Kỳ Sâm ở đầu kia của điện thoại chợt cất cao thêm vài đề xi ben, nhưng anh đè lại giọng nói rất nhanh, Vì sao lại không về nhà? Thiển Thiển, có phải em xảy ra chuyện gì rồi hay không?
Thiển Thiển im lặng một chút, nói: Em có thể nói cho anh biết, nhưng mà, nhưng mà anh tuyệt đối không nói với mẹ và cha nha.... ......
Nghe Thiển Thiển nói như vậy, Nhạc Kỳ Sâm bắt đầu lo lắng: Vì sao không thể nói cho cha và mẹ? Em rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có phải cái tên Lục Diệp kia.... ....
Chuyện này không liên quan đến lớp trưởng! Nhạc Kỳ Sâm có thái độ thù địch với Lục Diệp rõ ràng như thế làm cho Thiển Thiển có chút giận, Lớp trưởng là người đứng đắn, sao anh có thể nghĩ cậu ấy là người xấu được chứ?
Dự thính Lục Diệp: ... ......Mình giống như người không biết tại sao lại được mang danh người tốt?
Nghe thấy Thiển Thiển tức giận, Nhạc Kỳ Sâm ngừng nói một chút, không tình nguyện nói thêm: Anh chỉ là lo lắng cậu ta làm gì em thôi mà......Em vẫn còn chưa nói cho anh biết vì sao tối nay em ở lại đó đấy?
Vậy thì trước tiên anh phải đáp ứng với em là nhất định không được nói cho cha và mẹ biết.
Được, được, được anh đồng ý với em.
Thật ra là, em đã làm mất quà sinh nhật mà cha tặng rồi..... Giọng nói của Thiển Thiển trở nên chần chừ, kể đầu đuôi câu chuyện cho Nhạc Kỳ Sâm nghe.
... .....Anh còn tưởng chuyện gì to tát lắm, Thiển Thiển ngoan, mất thì đã mất rồi, cùng lắm thì ngày mai anh hai đưa em đi mua một cái mới, em là con gái, không nên chỉ vì cây bút máy mà ở ngoài qua đêm như vậy. Nhạc Kỳ Sâm nói.
Anh nhẹ giọng khi nghe thấy vừa rồi Thiển Thiển vừa nổi giận, cô giận tới mức dậm chân: Cái này không chỉ là bút máy thôi đâu! Là quà sinh nhật mà, cha tặng quà sinh nhật cho em! Cho dù anh có dẫn em đi mua một cây bút mới, trên mặt viết cũng không có chữ cha tự khắc lên!
Tính tình Thiển Thiển luôn dễ chịu, khi nói chuyện rất ít khi chứa cảm xúc kịch liệt như vậy. Thực ra lời vừa nói ra khỏi miệng, Nhạc Kỳ Sâm chỉ biết mình đã nói sai rồi, nhưng lời nói ra khỏi miệng chính là cốc nước đổ đi, muốn nhận về cũng không được.
Đầu điện thoại bên kia bỗng nhiên im lặng, điều này làm cho Thiển Thiển rất hoảng sợ, cô đưa di động đến trước mặt, xác nhận là vẫn chưa cúp máy, mới đưa lại bên tai, nhẹ nhàng kêu một tiếng này .
Thật lâu sau, giọng nói của Nhạc Kỳ Sâm mới truyền đến: Anh biết rồi. Thiển Thiển, em đưa điện thoại cho Lục Diệp, anh có hai câu muốn nói với cậu ta.
Giọng nói của anh bình tĩnh kỳ lạ, Thiển Thiển nghe được thì ngạc nhiên, không khỏi nói: Anh hai, vừa rồi em không cố ý.... .....
Thiển Thiển ngoan, anh hai không có ý trách em đâu, em nói đúng, cha tặng quà sinh nhật cho em, anh hai mua bút máy khác cho em là hai chuyện khác nhau.
Anh, anh nói như vậy, là, phải.... .... Thiển Thiển ngạc nhiên đến mức giọng nói cũng không rõ.
Ừ, anh hai đồng ý cho em ở lại thành phố C một đêm, nhưng mà đây là nhượng bộ lớn nhất của anh hai rồi. Thiển Thiển, em cũng phải đồng ý với anh hai là, nếu ngày mai không tìm được bút máy ở nhà văn hóa kia, em phải quay về, không thể tiếp tục tìm nữa.
Dạ.... ... Thiển Thiển gật đầu đồng ý, nói thật ra, bọn họ đi vòng vòng nhiều xe như vậy, mà cô chỉ nhớ rằng nơi mà cô lấy bút máy ra cũng chỉ có nhà văn hóa nghệ thuật thôi, nếu như không tìm thấy ở chỗ đó, cho dù là cô vẫn còn muốn tìm, cũng không biết tìm ở nơi nào nữa.
Được rồi, bây giờ em đưa điện thoại cho Lục Diệp đi.
... .....Tại sao phải đưa điện thoại cho lớp trưởng vậy?
Chỉ là anh có chuyện muốn nhờ cậu ta thôi, yên tâm đi, anh sẽ không trách móc gì với

Thiển Thiển im lặng một chút, nói: Em có thể nói cho anh biết, nhưng mà, nhưng mà anh tuyệt đối không nói với mẹ và cha nha.... ......
Nghe Thiển Thiển nói như vậy, Nhạc Kỳ Sâm bắt đầu lo lắng: Vì sao không thể nói cho cha và mẹ? Em rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có phải cái tên Lục Diệp kia.... ....
Chuyện này không liên quan đến lớp trưởng! Nhạc Kỳ Sâm có thái độ thù địch với Lục Diệp rõ ràng như thế làm cho Thiển Thiển có chút giận, Lớp trưởng là người đứng đắn, sao anh có thể nghĩ cậu ấy là người xấu được chứ?
Dự thính Lục Diệp: ... ......Mình giống như người không biết tại sao lại được mang danh người tốt?
Nghe thấy Thiển Thiển tức giận, Nhạc Kỳ Sâm ngừng nói một chút, không tình nguyện nói thêm: Anh chỉ là lo lắng cậu ta làm gì em thôi mà......Em vẫn còn chưa nói cho anh biết vì sao tối nay em ở lại đó đấy?
Vậy thì trước tiên anh phải đáp ứng với em là nhất định không được nói cho cha và mẹ biết.
Được, được, được anh đồng ý với em.
Thật ra là, em đã làm mất quà sinh nhật mà cha tặng rồi..... Giọng nói của Thiển Thiển trở nên chần chừ, kể đầu đuôi câu chuyện cho Nhạc Kỳ Sâm nghe.
... .....Anh còn tưởng chuyện gì to tát lắm, Thiển Thiển ngoan, mất thì đã mất rồi, cùng lắm thì ngày mai anh hai đưa em đi mua một cái mới, em là con gái, không nên chỉ vì cây bút máy mà ở ngoài qua đêm như vậy. Nhạc Kỳ Sâm nói.
Anh nhẹ giọng khi nghe thấy vừa rồi Thiển Thiển vừa nổi giận, cô giận tới mức dậm chân: Cái này không chỉ là bút máy thôi đâu! Là quà sinh nhật mà, cha tặng quà sinh nhật cho em! Cho dù anh có dẫn em đi mua một cây bút mới, trên mặt viết cũng không có chữ cha tự khắc lên!
Tính tình Thiển Thiển luôn dễ chịu, khi nói chuyện rất ít khi chứa cảm xúc kịch liệt như vậy. Thực ra lời vừa nói ra khỏi miệng, Nhạc Kỳ Sâm chỉ biết mình đã nói sai rồi, nhưng lời nói ra khỏi miệng chính là cốc nước đổ đi, muốn nhận về cũng không được.
Đầu điện thoại bên kia bỗng nhiên im lặng, điều này làm cho Thiển Thiển rất hoảng sợ, cô đưa di động đến trước mặt, xác nhận là vẫn chưa cúp máy, mới đưa lại bên tai, nhẹ nhàng kêu một tiếng này .
Thật lâu sau, giọng nói của Nhạc Kỳ Sâm mới truyền đến: Anh biết rồi. Thiển Thiển, em đưa điện thoại cho Lục Diệp, anh có hai câu muốn nói với cậu ta.
Giọng nói của anh bình tĩnh kỳ lạ, Thiển Thiển nghe được thì ngạc nhiên, không khỏi nói: Anh hai, vừa rồi em không cố ý.... .....
Thiển Thiển ngoan, anh hai không có ý trách em đâu, em nói đúng, cha tặng quà sinh nhật cho em, anh hai mua bút máy khác cho em là hai chuyện khác nhau.
Anh, anh nói như vậy, là, phải.... .... Thiển Thiển ngạc nhiên đến mức giọng nói cũng không rõ.
Ừ, anh hai đồng ý cho em ở lại thành phố C một đêm, nhưng mà đây là nhượng bộ lớn nhất của anh hai rồi. Thiển Thiển, em cũng phải đồng ý với anh hai là, nếu ngày mai không tìm được bút máy ở nhà văn hóa kia, em phải quay về, không thể tiếp tục tìm nữa.
Dạ.... ... Thiển Thiển gật đầu đồng ý, nói thật ra, bọn họ đi vòng vòng nhiều xe như vậy, mà cô chỉ nhớ rằng nơi mà cô lấy bút máy ra cũng chỉ có nhà văn hóa nghệ thuật thôi, nếu như không tìm thấy ở chỗ đó, cho dù là cô vẫn còn muốn tìm, cũng không biết tìm ở nơi nào nữa.
Được rồi, bây giờ em đưa điện thoại cho Lục Diệp đi.
... .....Tại sao phải đưa điện thoại cho lớp trưởng vậy?
Chỉ là anh có chuyện muốn nhờ cậu ta thôi, yên tâm đi, anh sẽ không trách móc gì với

|
/105
|

