Cô Ngốc Biết Yêu

Chương 83 - Chương 76

/105


Lần đầu tiên nhìn thấy Thiển Thiển cáu kỉnh, Lục Diệp ngoài cảm giác mới lạ ra còn cảm thấy buồn cười, nhưng cậu càng không ngừng cảnh cáo mình không được cười nữa, nếu cười nữa không chừng Thiển Thiển cả đời này cũng không để ý đến cậu.

Lục Diệp vận dụng đầu óc cao siêu của mình tự hỏi trong chốc lát, cảm thấy lúc này cậu nên biến mất khỏi tầm mắt của Thiển Thiển thì hơn, mắt không thấy thì tâm sẽ không phiền thôi. Thiển Thiển vốn đang bực mình cậu, cậu còn không biết thức thời mà ở trước mặt cô lượn lờ như vậy, đây không phải là chọc tức cô hơn không phải sao?

Vì vậy Lục Diệp quyết định biến khỏi tầm mắt của Thiển Thiển, đương nhiên, đây chỉ là tạm thời.

Lục Diệp ở bên người Thiển Thiển âm thầm thở dài, thở dài xong thì chuyển sang phiền muộn than oán, trong lúc lơ đãng thì kích thích tiếng lòng cho người khác nghe.

Thiển Thiển còn hỡn dỗi ở trong chăn thì nghe được tiếng than này, cơn tức giận trong đầu không biết từ đâu mà giảm đi phân nữa, thậm chí còn bắt đầu tự kiểm điểm mình có phải chuyện nhỏ hóa to hay không?

Phía bên này cô còn chưa suy nghĩ xong, chợt nghe bên kia Lục Diệp nói: Xem ra đêm nay mình không được tha thứ rồi.....Aiz, mình về phòng trước đây.

Hay nhất chính là dừng lại giữa chừng, vừa thể hiện sự áy náy từ sâu trong lòng, lại vừa biểu đạt được cậu không được cô tha thứ là một tiếc nuối lớn.

Trong lòng Thiển Thiển càng áy náy hơn nữa.

Không đợi cô phản ứng gì, Lục Diệp liền tiếp tục nói: Cậu nghỉ ngơi trước đi, nhưng nhớ rằng nếu muốn đứng dậy đánh răng rửa mặt, kem đánh răng, bàn chải đánh răng hay khăn mặt mình đều đã để trên tủ rồi, đồ ăn vặt mình mua cũng để ở đó luôn. Đừng dùng đồ dùng của khách sạn, bẩn lắm. Mình đã kiểm tra cửa sổ và khóa lại giúp cậu rồi, nhưng trước khi ngủ cậu tốt nhất nên kiểm tra lại lần nữa, tránh bỏ sót chỗ nào đó. Trùm chăn cũng lâu rồi, trời lại nóng như vậy, cẩn thận ra mồ hôi lại bị cảm, mình đã giúp cậu mở điều hòa lên rồi.

Nói xong, Thiển Thiển cũng cảm thấy được cậu đang ngồi trên giường bỗng đứng dậy, sau đó Thiển Thiển càng cảm thấy rối rắm hơn, một mặt, cô buồn bực chuyện đêm nay Lục Diệp liên tiếp trêu đùa cô. Về mặt khác, cô lại cảm thấy nếu không phải là đêm nay cô ở lại đây để sáng sớm mai đi tìm bút máy, thì Lục Diệp cũng không có cơ hội trêu đùa cô, càng nghĩ, giống như nguyên nhân căn bản là do chính cô vậy?

Sau đó, mặc cho Thiển Thiển dựng đứng lỗ tai lên nghe ngóng như thế nào đi chăng nữa, Lục Diệp đều không có nói chuyện nữa, trong phòng yên tĩnh chỉ nghe được tiếng bước chân của cậu, âm thanh của việc khóa cửa sổ, còn có tiếng ma sát xột xoạt của quần áo của cậu.

Thiển Thiển càng nghĩ, càng cảm thấy suy nghĩ của mình rất có đạo lý, bút máy là do tự mình làm mất, không liên quan đến Lục Diệp, cho nên vốn là hôm nay Lục Diệp có thể quay lại thành phố C, nếu như nói là hôm nay không có Lục Diệp, có thể khẳng định rằng một mình cô cũng không dám ở lại một thành phố xa lạ này một đêm, cậu đã tình nguyện ở lại với cô, cô để cho cậu trêu chọc một chút, cũng không có chuyện gì to tát.....chứ? Dù sao bị trêu chọc một hai lần cũng không mất miếng thịt nào......

Âm thanh lạch cạch vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Thiển Thiển, cô trừng mắt nhìn, nghe ra đó là âm thanh của tiếng mở cửa.

Vừa rồi trong đầu của Thiển Thiển vẫn còn một mớ suy nghĩ hỗn độn bỗng chốc biến mất không còn thứ gì trong đầu, cô không mang theo chút do dự nào, liền lặng lẽ kéo một góc chăn xuống, lộ ra khóe mắt nhìn về phía cửa phòng.

***

Cho dù đang làm chuyện khác nhưng ánh mắt của Lục Diệp luôn chú ý đến hành động lén




/105

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status