Cô Ngốc Biết Yêu

Chương 80 - Chương 73

/105


Thấy nét mặt của Thiển Thiển giống như sắp khóc đến nơi, Lục Diệp không mua vé nữa, cậu từ trong phòng vé đi ra ngoài, kéo Thiển Thiển sang một bên, nói nhỏ nhẹ: Cậu đừng có gấp, cũng không nhất định là rớt mất đâu, cậu đã tìm hết tất cả các vị trí trên người rồi hay sao? Xác định không bỏ sót chỗ nào chứ?

Tìm hết rồi, không tìm thấy. Thiển Thiển hít hít mũi nói, để chứng minh tính chân thật trong lời nói của mình, cô còn cố tình mở ba lô đưa cho Lục Diệp xem.

Sợ Thiển Thiển có tính sơ ý, Lục Diệp vẫn xem lại ba lô một chút.

Đồ trong ba lô của Thiển Thiển rất đơn giản, một cái điện thoại di động, một bịt khăn giấy, một bịt khăn ướt, ngay cả chùm chìa khóa cũng không có, bởi vì từ nhỏ đến lớn Thiển Thiển đánh mất chìa khóa rất nhiều, bởi vì không xác định được là chìa khóa bị mất hay bị trộm, cho nên mỗi lần mất chìa khóa là nhà lại thay ổ khóa mới, sau này thật sự thấy phiền phức quá, thì không đưa chìa khóa cho Thiển Thiển nữa, dù sao mỗi lần cô về nhà không đi cùng Nhạc Kỳ Sâm thì cũng đi cùng mẹ, luôn có người giúp cô mở cửa.

Không có bút máy.

Thu lại ba lô, Lục Diệp lại nhìn trên người của Thiển Thiển, hôm nay cô mặc áo thun màu xám tro cổ tròn rộng thùng thình, phối hợp với quần cao bồi lưng cao bó sát người, có vẻ eo nhỏ chân dài......Không đúng, sai trọng điểm rồi. Xem lại lần nữa, nói cách khác toàn thân của cô cao thấp cũng chỉ có hai cái túi.

Nhưng mà.... ....

Lục Diệp đưa mắt nhìn hai túi quần dưới thắt lưng của cô, nói như vậy quần bó sát như vậy thì túi quần cũng không sâu lắm, nhiều lắm cũng chỉ có thể để ít tiền lẻ đi tàu điện ngầm mà thôi, nếu để nhiều hơn nữa sẽ rất khó chịu, túi quần nhô ra cũng trông rất khó coi.

Mặt ngoài của hai túi quần của Thiển Thiển rất bằng phẳng, không giống như là để bút máy vào đó.

Nói như vậy, thật sự là bút máy không có ở trên người cô.

Lục Diệp nghĩ như vậy, không khỏi nhíu mày.

Kể từ khi kể mọi chuyện cho Lục Diệp nghe, Thiển Thiển vẫn luôn dùng ánh mắt chờ mong nhìn cậu, trong lòng tha thiết cảm nhận lớp trưởng vạn năng có thể mang đến kỳ tích cho cô, dù là hiện tay cậu để tay ra sau lưng, lấy ra thêm một cây bút máy của cô. Cô vẫn sẽ tin tưởng cậu biến ra chứ không phải cố ý lấy trộm để giễu cợt cô.

Nhưng Lục Diệp không có biến ra bút máy như tưởng tượng của cô, hoặc là nêu lên một biện pháp tốt. Sắc mặt Thiển Thiển liền suy sụp xuống.

Chú ý đến sắc mặt biến hóa của Thiển Thiển, Lục Diệp thu hồi suy nghĩ của bản thân, chuyên tâm cho việc trước mắt, lại hỏi: Vậy cậu suy nghĩ cẩn thận lại xem, hôm nay chúng ta không đi nhiều nơi lắm, cậu mang bút máy ra ở chỗ nào?

Giọng nói của cậu trầm thấp bình tĩnh, có vẻ hết sức trấn định, rõ ràng không có nửa câu an ủi cô, làm cho tâm trạng lo lắng của Thiển Thiển bình tĩnh lại như kỳ tích. Cô nghe lời Lục Diệp bắt đầu nhớ lại: Trước khi ra khỏi nhà mình có để bút máy vào ba lô theo lời dặn của anh hai, sau đó mình trực tiếp đến đền thờ tìm cậu, hai chúng ta liền cùng nhau đi xe ra đến trạm xe, phí thuê xe là cậu trả, mình cũng chưa có mở ba lô ra......

Lúc mình đưa vé xe cho cậu, cậu đưa tiền cho mình, nhưng tiền lấy ra từ trong túi quần mà, cũng không có mở ba lô ra.... .... Lục Diệp cũng giúp cô nhớ lại.

Vừa lên xe thì mình đã ngủ rồi, mình ngồi cạnh cửa sổ, vẫn túm lấy dây đeo ba lô, hơn nữa, cho dù ăn trộm cũng không thể nào trộm bút máy đâu....... Thiển Thiển tiếp tục nói.

Sau đó lại xuống xe, lên tàu điện ngầm, cậu lại ngủ, căn bản là không có thời gian lấy bút máy ra...... Tốc độ nói của Lục Diệp




/105

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status