Cô Ngốc Biết Yêu

Chương 79 - Chương 72

/105


Thiển Thiển thuộc loại người vừa lên xe là mệt rã rời, xe ô tô vừa chạy từ trong trạm xe ra ngoài chưa đến một phút, thì cô đã dựa lưng vào ghế ngủ thiếp đi.

Xe ô tô thường sẽ quẹo cua và thắng lại, thân thể của Thiển Thiển cũng một lát thì nghiêng về bên phải một lát nghiêng về bên trái, thỉnh thoảng còn chúi về phía trước một chút. Lục Diệp thấy vậy, sợ cô cũng giống như lần trước lúc ở trên xe buýt thắng gấp sẽ va đầu vào cửa sổ xe, liền đưa tay đỡ đầu của cô, động tác êm nhẹ làm cho đầu cô tựa vào trên vai của mình.

Trong lúc ngủ mơ Thiển Thiển có cảm giác bị quấy rầy, rất không vui lầu bầu hai tiếng, nhưng vẫn theo lực của cậu mà tựa vào trên đầu vai của cậu, còn tự nhiên di chuyển thân thể, cho đến khi tìm được một tư thế thoải mái, lông mày mới giãn ra.

Mà nếu như nói là tư thế thoải mái, chính là một tay nắm dây ba lô, một tay ôm chặt lấy cánh tay của Lục Diệp, gần như nửa người trên đều tựa trên người của Lục Diệp.

Nơi nào đó tiếp xúc chân thật mềm mại từ bề mặt da truyền đến trung khu thần kinh, Lục Diệp miễn cưỡng nâng một cái tay khác còn có thể hoạt động được bịt mũi lại, làm sao bây giờ, cậu cảm giác mình lại sắp bị chảy máu mũi nữa rồi......Oh! Cứ như vậy nữa cậu sẽ tưởng rằng mình mắc bệnh nan y đấy!

Lúc xe ô tô dừng ở trạm xe phía đông của thành phố C, Lục Diệp nhẹ nhàng đánh thức Thiển Thiển.

Thiển Thiển dụi dụi đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ tỉnh lại, đầu tiên là dùng nửa phút để suy nghĩ xem mình đang ở đâu, vì sao lại ở chỗ này, sau đó mới phát hiện.....Cả người của mình đang nằm sấp trong lòng của lớp trưởng đại nhân!

Cơn buồn ngủ còn sót lại trong nháy mắt biến mất không thấy tăm hơi, Thiển Thiển từ trong lòng của Lục Diệp nhảy dựng lên như súng bắn, không ngừng xin lỗi: Thật xin lỗi, thật xin lỗi, lớp trưởng thật sự xin lỗi, mình mình mình mình mình không phải cố ý đâu, không phải cố ý......

Nhiều lần Không phải cố ý , cũng chưa tìm được một lý do thoái thác cho hợp lý. Ngay tại lúc Thiển Thiển nôn nóng đến mức vò đầu bức tai, kỳ lạ là trong đầu hiện ra câu dặn dò của anh hai trước khi ra khỏi nhà: Thiển Thiển à, có chuyện gì phải gọi cho anh hai gấp, quan trọng nhất là, ngàn vạn lần không thể, bị tên tiểu tử thối Lục Diệp chiếm tiện nghi nha!

Thiển Thiển ngừng gãi tai lại, nhìn Lục Diệp đang bày ra khuôn mặt nhỏ bé làm cho người ta có cảm giác rất bị kích động, thốt lên câu nói tiếp theo: Mình không phải cố ý xâm phạm cậu!

Nguy rồi, lần này thì hay rồi! Chẳng những không bị chiếm tiện nghi, mà còn chiếm tiện nghi của người ta rồi, tuy rằng cô không quan tâm.....Nhưng sự thật chính là cô chiếm tiện nghi của người ta nha! Làm sao bây giờ, lớp trưởng có yêu cầu cô chịu trách nhiệm hay không đây?! Thiển Thiển khẩn trương thầm nghĩ.

Nhưng không ngờ Lục Diệp phốc một cái cười ra tiếng, nhìn thấy sắc mặt chợt xanh chợt trắng của Thiển Thiển, Lục Diệp rất muốn nhịn cười nhanh thêm một chút nữa, trấn an trái tim nhỏ đang sợ hãi của Thiển Thiển, nhưng mà lại không nhịn được, còn cười điên cuồng hơn nữa. Bất đắc dĩ, bả vai cậu vừa run rẩy, vừa nói với Thiển Thiển: Không có, không sao, mình.....mình không ngại, thật đó.

Không sai, loại chuyện tình mập mờ này, làm sao cậu có thể để ý đây? Cậu còn ước có thêm nhiều lần như vậy nữa đấy chứ!

Thấy Lục Diệp đúng là không ngại thật, trái tim như đang treo lơ lửng của Thiển Thiển mới rơi xuống đất an toàn.

Thiển Thiển và Lục Diệp chuyển sang tàu điện ngầm thêm một giờ đồng hồ nữa mới đến được nhà văn hóa nghệ thuật, cũng đã gần hai giờ chiều. Bởi vì trường cấp hai cấp ba toàn tỉnh đều tham gia cuộc thi thư pháp lần này, dù là một trường chỉ có năm người được chọn vào trận chung kết, nhưng mà người dự thi lúc này cũng vô cùng nhiều, chỉ là nhắc tới cũng coi như là vì họa được phúc, bọn Thiển Thiển đến hơi trễ, ngược lại người vây xem ở bảng thông báo không nhiều lắm.

Lục Diệp bảo Thiển Thiển đợi ở bên ngoài, tự mình chen vào bảng thông báo, dáng người Lục Diệp khá cao lớn, chen vào được bên trong rất nhanh.

Hai phút sau, Lục Diệp đã trở lại, mang đến hai tin tức về cuộc thi, số báo danh của Thiển Thiển là 2306, thi ở lầu 3 của nhà văn hóa nghệ thuật. Số báo danh của Lục Diệp là 1206, thi ở lầu 2 nhà văn hóa nghệ thuật.

Cuộc thi này sắp xếp kiểu gì vậy chứ, không phải học sinh cùng trường thì sẽ thi chung với nhau hay sao? Tại sao Thiển Thiển lại thi ở lầu ba còn cậu lại thi ở lầu hai chứ? Chênh lệch này quá lớn rồi có phải không?

Lục Diêp vừa oán thầm vừa dẫn Thiển Thiển


/105

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status