Cô Ngốc Biết Yêu

Chương 78 - Chương 71

/105


Lục Diệp gọi Thiển Thiển ra ngoài cũng không có nói chuyện gì quan trọng lắm, cũng chỉ là thông báo lại cho cô hai chuyện lúc nãy. Sau đó thì bàn bạc vài chuyện và thời gian ngồi xe để đi đến thành phố C thi viết thư pháp, bởi vì Thiển Thiển không có hiểu biết gì về việc thi đấu lần này, cho nên về cơ bản đều là Lục Diệp nói, Thiển Thiển nghe, đúng lúc cái gì Thiển Thiển cũng không biết, giống như là đột kích trước khi thi . Cuối cùng, hai người hẹn thời gian gặp mặt ngày thứ bảy.

Thôi, thật ra chuyện này có quan trọng hay không căn bản là không có quan hệ, đơn giản là vì người nào đó muốn tìm cơ hội nói chuyện với Thiển Thiển nhiều hơn mà thôi.

***

Trở về nhà, Thiển Thiển vừa nói chuyện này ra, quả nhiên là mẹ và anh hai đều không có thời gian đưa cô đi thành phố C thi, bởi vì gần đây mẹ có thiết kế mới, làm tăng ca muốn phát bệnh rồi, có thể trở về nhà ăn cơm trưa đã là một chuyện rất xa xỉ rồi. Mà bên phía anh hai thì cũng gần tới kỳ thi cuối học kỳ, số lượng người mà anh bồi dưỡng có thắc mắc muốn hỏi anh cũng ngày một nhiều, lại đồng ý với người ta rồi, anh không thích đổi ý, cũng không thể phân thân mà làm được.

Nghe họ nói như vậy, Thiển Thiển có chút tiếc nuối, nhưng vẫn hiểu chuyện mà nói: Con biết rồi. Không có sao đâu, mọi người đều vì công việc, làm xong việc của mình thì tốt rồi. Dù sao cũng có người đi chung với con rồi.

Nhạc Kỳ Sâm vừa gắp khoai tây sợi cho cô thì thuận miệng hỏi: Là ai cùng đi với em vậy? Giang Đường? Hạ Văn? Hay là Lâm Nhược Vân?

Không phải. , Thiển Thiển ăn một ngụm cơm cùng với khoai tây sợi, nói mơ hồ không rõ: Là lớp trưởng. Cậu ấy cũng được vào cái kia cái gì.....Cái gì mà trận chung kết của cuộc thi viết thư pháp, đến lúc đó cũng phải đi thành phố C tham gia đấy!

Nghe nói người sắp đồng hành cùng Thiển Thiển là Lục Diệp, động tác gắp rau của Nhạc Kỳ Sâm dừng lại, anh xoay đầu nhìn Thiển Thiển, giống như không nghe rõ lời cô nói mà hỏi lại thêm lần nữa: Em vừa nói........Người cùng đi với em là ai?

Thiển Thiển nhìn anh, chớp mắt hai cái, nói: Vâng.....Là lớp trưởng. Làm sao vậy?

Nhạc Kỳ Sâm nghe vậy, lặng lẽ dùng đũa gắp đồ ăn vào trong miệng, nhai hai cái, nuốt xuống, sau đó giống như đang hạ quyết tâm, nặng nề đặt chiếc đũa lên mặt bàn, nói: Anh cùng đi với em.

Vốn tưởng rằng không có việc gì, Thiển Thiển chợt sửng sốt, vẫn duy trì tư thế chuẩn bị gắp thức ăn, nhìn về phía Nhạc Kỳ Sâm: Cái gì?

Anh nói anh cùng đi với em. Nhạc Kỳ Sâm lặp lại thêm lần nữa, sau đó mới cầm chén lên, tiếp tục ăn cơm.

Nhưng không phải anh đã đồng ý giảng bài cho bạn học rồi hay sao? Đột nhiên đổi ý có phải không tốt hay không? Thiển Thiển nói, Đạo lý Người mà không giữ chữ tín, không thể dùng được cũng không cần em phải nói với anh chứ.

Mẹ cảm thấy Thiển Thiển nói rất đúng. , mẹ ở bên cạnh gật gật đầu, nói: Mẹ nói này A Sâm, con quản em gái cũng quá chặt rồi, tuy rằng chúng ta cũng biết là con quan tâm yêu thương em nên mới làm như vậy, nhưng mà cứ như vậy mãi, đối với nó cũng chỉ có hại không có lợi, nhiều khi mẹ cũng nghĩ rằng có phải chúng ta bảo vệ con bé quá tốt cho nên nó mới đi lạc trong khu này cả một giờ đồng hồ hay không, có câu nói như thế này......Cái gì mà hoa trong nhà kính thì không chịu được gió táp mưa sa.....Đợi chút, hình như không phải nói như vậy, trời ơi chúng ta không cần phải để ý mấy loại tiểu tiết này làm gì, cách đây không lâu trên mạng có nói rằng, bảo vệ quá kỹ cũng là một loại tổn thương đó con thấy đúng không? Đúng vậy, ý của mẹ muốn nói chính là như vậy. Hơn nữa lớp trưởng của Thiển Thiển.....Chính là Lục Diệp phải không? Lần trước lúc Lục Diệp đưa Thiển Thiển về mẹ đã thấy rồi, mẹ thấy, là một đứa nhỏ đáng tin cậy, mẹ tin tưởng cậu ấy sẽ chăm sóc cho Thiển Thiển thật tốt, thôi cứ quyết định như vậy đi.

Mẹ nói xong, thừa dịp Nhạc Kỳ Sâm không chú ý liền ném ánh mắt Thế nào, quả nhiên chỉ có mẹ mới hiểu ý của con có phải không , vẻ mặt Mau mau khen mẹ nhanh trí đi chứ cho Thiển Thiển thấy: ... ........

Mẹ.... Nhạc Kỳ Sâm nhìn người mẹ không đáng tin cậy này của mình một cái, lại không thể trực tiếp nói câu Người mà mẹ nhìn đáng tin cậy đó đang rất muốn có được con gái bảo bối của mẹ đó ra, đành phải bất đắc dĩ nói, Mẹ, mẹ không biết được chuyện bên trong đâu, nên mẹ đừng nhúng tay vào nói vớ vẩn được hay không?

Nghe Nhạc Kỳ Sâm nói xong, cặp mắt to tròn của Thiển Thiển và mẹ vừa chuyển động, nảy ra ý hay, cô để đũa xuống, lông mày nhướn lên, giả vờ giận dữ nói: Sao anh lại có thể nói chuyện như thế với mẹ vậy? Em nói cho anh biết, mẹ sống lâu hơn anh hai mươi mấy năm, mẹ đi qua cầu còn nhiều hơn anh đi trên đường, mẹ nói với anh những điều này, đều là kinh nghiệm quý báu, anh phải khiêm tốn lắng nghe mới phải, sao anh có thể nói mẹ nói vớ vẩn được chứ?

Nhạc Kỳ Sâm bị giáo huấn còn chưa kịp suy nghĩ kĩ cẩn thận thì lại tiếp tục bị người nào đó bắt bẻ: ... ...... ....

Thiển Thiển cẩn thận nhìn Nhạc Kỳ Sâm bị giáo huấn đến mức không nói được lời nào, lại nhìn mình đã làm điều tốt, đang phối hợp với mẹ đột nhiên do dự rằng không biết nên giả vờ khuyên mẹ hay đứng về phía anh hai mà vạch trần




/105

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status