Cô Ngốc Biết Yêu

Chương 69 - Chương 64

/105


Sau khi kết thúc kỳ thi giữa học kỳ làm cho người ta sống không bằng chết, Nhất Trung chào đón một sự kiện náo nhiệt nhất học kỳ sau - Đại hội thể thao bóng rổ.

Nói đến bóng rổ, sẽ không thể không nhắc đến Lục Diệp. Ở thành phố A, đúng là cậu nổi danh trong môn bóng rổ này. Lúc học cấp hai, cậu không những đã đánh bại toàn bộ đội bóng rổ ở trường Hoa Trung, còn từng là đại diện cho thành phố A đến tỉnh C tham gia thi đấu, cầm danh hiệu á quân trở lại.

Bắt đầu vào cấp ba, bởi vì không có đam mê với đội bóng của Nhất Trung, ngày thường chỉ biết vây quanh Thiển Thiển, cũng may là chủ nhật cậu còn có thể hẹn với bạn bè lại đánh với nhau vài trận bóng rổ, cũng không bỏ phí những kĩ năng của mình.

Vừa lấy tài liệu về hoạt động lần này về, Lục Diệp liền đặt bút xuống viết tên của mình lên đầu tiên, cũng không phải bởi vì là lớp trưởng nên làm gương tốt, mà là......

Trước đây cậu không để ý đến việc Thiển Thiển có chú ý đến tài năng và vẻ ngoài của cậu trong lòng hay không.

Kể từ ngày hôm đó trở đi, Lục Diệp hạ quyết định trong lòng mình, nhất định phải tìm cơ hội, làm cho tròng mắt của Thiển Thiển phải dính vào mình điêu khắc từng li từng tí từ trên xuống dưới!

Trận đấu bóng rổ chính là một cơ hội tốt, bằng kĩ thuật của cậu mà nói, muốn lấy được sự chú ý của toàn trường không phải là chuyện nhỏ sao? Vào thời điểm đó, cho dù Thiển Thiển có không chú ý thì cũng phải chú ý thôi!

Suy nghĩ đến hai mắt Thiển Thiển sáng lấp lánh nhìn mình, trong lòng Lục Diệp liền đắc ý vô cùng.

***

Trận đấu bóng rổ cũng có chia thành đội nam và đội nữ, nam sinh trong lớp thích bóng rổ cũng không ít, cho nên đội nam không cần phải bàn cãi gì nữa, chưa được nửa ngày đã đầy danh sách, còn dư khoảng bốn, năm người làm dự bị. Còn bên đội nữ thì có chút khó khăn, hiện tại các bạn nữ đều thích cầu lông, nhảy dây.....Vận động, thích chơi bóng rổ cũng chỉ có số ít thôi, tập họp nửa ngày, Hạ Văn và Giang Đường cũng đồng ý tham gia rồi, mới tạp họp đủ một đội bóng.

Cái gọi là cắn người miệng mềm, bắt người tay ngắn, Thiển Thiển cảm thấy mình không có công lao cũng không có khổ lao gì lại nhận cái váy của Lục Diệp tặng, thế nào cũng phải tìm cách trả ơn. Lục Diệp kia thông thạo đạo lý như vậy, nếu như cô đi mua một bộ quần áo mới đến đưa cho cậu hiển nhiên là không được, Thiển Thiển nghĩ tới nghĩ lui, cho rằng mình cũng chỉ có thể lao động chân tay mà trả nợ thôi. Tuy rằng cô có vẻ ngốc nghếch, nhưng bưng trà rót nước cô vẫn có thể làm được. Cho nên trong mấy ngày này, cô tận lực sắm vai để trở thành một tiểu phụ tá, Lục Diệp đi đến chỗ nào cô liền đi theo đến chỗ đó, nhưng mà Lục Diệp quá thần thông rồi, căn bản là không cần sự giúp đỡ của cô, đang lúc cô không cẩn thận té ngã làm vướng tay vướng chân của cậu, Lục Diệp vẫn cố gắng chú ý quan tâm đến cô.......Cái gì gọi là gây trở ngại chứ không giúp ích được gì chứ, quá đúng rồi.

May là đại hội bóng rổ sắp đến rồi, Thiển Thiển cảm thấy thời cơ báo đáp sắp đến rồi!

***

Đại hội bóng rổ được tổ chức sau hai tuần nữa, dùng giờ học thể dục mỗi tuần một ngày để huấn luyện đương nhiên sẽ không đủ, cho nên các thành viên trong đội bóng rổ sẽ thương lượng một chút, sẽ dùng thời gian sau khi tan học buổi chiều đến trước giờ tự học buổi tối để tập luyện. Vấn đề như thế xem như xong rồi, nhưng có điều gần đến lúc diễn ra đại hội bóng rổ rồi, nên sân bóng rổ cũng rất đông, đợi đến khi bọn họ ăn cơm xong quay trở lại trường học thì sân thể dục cũng đã bị chiếm rồi, cho nên sau khi tan học bọn họ phải đến sân thể dục để giành trước, như vậy....Cơm chiều phải làm sao đây?

Người là sắt, cơm là thiết, không ăn sẽ đói bụng, mỗi ngày còn phải chơi bóng rổ, không ăn cơm có được không?

Trao đổi nhiều phương án rồi cũng không có kết quả, rơi vào đường cùng, Triệu Thần cũng không còn cách nào là trở về từ phòng cô chủ nhiệm để nói việc này cho Lục Diệp biết.

Lục Diệp trở về, nghe Triệu Thần nói việc này, cũng nhíu mày. Trước kia cậu cũng chưa từng gặp qua tình huống muốn đánh bóng rổ nhưng lại không có sân. Một là bởi vì cậu là đội trưởng, có sân chuyên dụng riêng, cho dù người khác có chiếm sân trước, khi thấy đội trưởng cầm quả bóng đứng đấy cũng phải tự động trảnh ra. Hai là bởi vì cậu là Lục Diệp, toàn bộ trường Hoa Trung không ai không biết cậu, chỉ cần cậu cầm bóng đứng bên cạnh sân bóng rổ, hoặc là người khác sẽ mời cậu cùng chơi bóng, hoặc là mời cậu bàn luận kĩ thuật đánh bóng.

Nói cũng khéo, đang vào thời điểm hai người bọn họ đang buồn rầu, Thiển Thiển đi ngang qua.

Gần đây Thiển Thiển đều dốc sức giúp Lục Diệp giải quyết các vấn đề nan giải, bất quá thì Lục Diệp quá giỏi đi, giống như là chưa có chuyện gì mà cậu không giải quyết được vậy! Thật vất vả mới thấy được cậu nhíu lông mày một lần, đương nhiên cô sẽ muốn dừng lại an ủi.

Vì thế Thiển Thiển tiện tay đặt cốc nước trên bàn của Lục Diệp, đi qua thăm dò hỏi: Có chuyện gì cần giúp sao?

Lục Diệp và Triệu Thần đang suy tư bỗng bị giọng nói của Thiển Thiển làm cho giật mình một chút, sau khi thấy được khuôn mặt đang cười nhẹ của Thiển Thiển, trong lòng hai người bọn họ cũng rất kinh ngạc. Tính tình Thiển Thiển nói dễ nghe là bình thản, nói khó nghe là hướng




/105

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status