Làm một người phụ tá đạt tiêu chuẩn, Thiển Thiển xung phong nhiệm vụ mệt nhọc mà vẻ vang đó chính là mang cơm giúp Lục Diệp, vừa đúng lúc Hạ Văn và Giang Đường cũng bận luyện tập đánh bóng nên không có thời gian đi ăn cơm. Vì vậy hai người Thiển Thiển cùng Lâm Nhược Vân liền phụ trách mang cơm giúp bốn người Giang Đường, Hạ Văn cùng Lục Diệp và Triệu Thần.
Bạn hỏi vì sao lại dư ra thêm một Triệu Thần sao?
Thiển Thiển tỏ vẻ đây là do Nhược Vân muốn mang, còn trong đó có thâm ý gì thì cô không biết.
Nếu đã chủ động nhận nhiệm vụ này, Thiển Thiển liền quyết tâm sẽ làm tốt việc này. Nhưng mà trước tiên, cô muốn về nhà nói rõ với mẹ và anh hai về lí do khoảng thời gian này mình không về ăn cơm chiều. Thực ra anh hai và mẹ đều hi vọng cô không cần phải suốt ngày buồn bã ở trong nhà, cần phải cùng bạn học đi dạo phố hay xem phim gì đó, miễn là không để buồn đến mức sinh bệnh là được. Dĩ nhiên, là nghe nói cô đi ra ngoài cùng bạn đáng tin tưởng, cho nên không nói hai lời liền đồng ý. Chỉ là lúc nói ra chuyện này Thiển Thiển cũng có để ý, bởi vì không biết tại sao, hình như là lúc sắp cuối học kỳ năm trước, đột nhiên anh hai vô cùng ghét lớp trưởng, còn cấm cô nói chuyện nhiều với lớp trưởng, làm hại mỗi lần cô muốn ra ngoài chơi cùng Tướng quân và Tướng quân phu nhân đều phải nhờ sự giúp đỡ của mẹ hết, nhưng mỗi lần mẹ nghe được chuyện này thì lại nhìn cô với ánh mắt mẹ đã chộp được nhược điểm của con ... ....Cho nên lần này Thiển Thiển thông minh hơn, cô chỉ nói là cùng với Lâm Nhược Vân giúp Đường Đường và Hạ Văn [trọng tâm] mang cơm, không có nhắc đến lớp trưởng.
Sau khi đạt được sự chấp thuận, Thiển Thiển mang theo hai bộ đồng phục cấp hai đi đến trường. Đồng phục cấp hai và cấp ba của Nhất Trung giống nhau, chỉ là đồng phục cấp hai hơi nhỏ với Thiển Thiển, vừa vặn để tận dụng đồ không dùng được nữa.
Sau đó công việc phụ tá của Thiển Thiển chính thức bắt đầu.
Ngày đầu tiên làm phụ tá.
Bọn Lâm Nhược Vân cùng Giang Đường và Hạ Văn ngồi phía trước đã linh hoạt nhắn địa chỉ nhà hàng mà cả ba người cùng thích cho cô mua cơm, để không bị con rùa Thiển Thiển làm liên lụy đắc tội với mọi người, hai người bằng tốc độ nhanh nhất giải quyết xong cơm chiều, sau đó dùng đồng phục gói kỹ càng cơm rang cho bọn Giang Đường rồi mang vào, quang minh chính đại thoát khỏi mí mắt của bảo vệ mà đi vào trường, thản nhiên trở về trường học.
Đi đến bãi tập, Thiển Thiển thấy sáu cái sân bóng rổ bốn phía đều đầy người, bọn họ có người mặc đồ thể thao, tay ôm bóng rổ, chỉ đợi người tập trung đầy đủ sẽ bắt đầu luyện tập. Có người chỉ đứng xem, bởi vì số người ở đây phấn khích quá nên mới la hét lên kinh ngạc. Điều này làm cho Thiển Thiển nghĩ rằng đến đây chiếm sân tập ngay sau giờ học là lựa chọn sáng suốt, tuy rằng sân vận động cũng có sân bóng, nhưng thời tiết vốn nóng nực, sân vận động không thông gió, cái cảm giác kia càng khó chịu.
Hơn nữa Thiển Thiển cùng Lâm Nhược Vân, ở sân banh bên cạnh cũng có bốn năm bạn học cùng lớp đứng ôm hộp cơm rồi, nhưng họ cũng không có ý muốn gọi những bạn kia đến ăn cơm. Thứ nhất là vì những người đang đứng xung quanh chờ nhiều như vậy, ngộ nhỡ họ vào tranh giành thì sao? Thứ hai là bọn họ ăn xong thì chơi bóng rổ ngay sẽ không tốt cho cơ thể, không bằng chờ đánh xong thì ăn cơm sau, sau đó đi vòng quanh sân bóng để tiêu hóa, quả thật hoàn mỹ!
Cách giờ vào học khoảng 20 phút, bạn học hỗ trợ mang cơm đã đến toàn bộ, xem lại thời gian một chút, bọn Thiển Thiển thương lượng với nhau một chút, kêu toàn bộ bạn học đang đánh bóng rổ trở lại.
Bọn họ vừa đi ra, những bạn khác đang nhìn chằm chằm cũng ùa vào như ong vỡ tổ, bắt đầu cuộc hỗn chiến tranh đoạt sân bóng .
Lúc đưa cơm rang thịt băm ớt xanh cho Lục Diệp, Thiển Thiển để ý những bạn khác ở phía sau đang uống nước, chỉ có mỗi Lục Diệp chỉ tùy tiện dùng tay lau mồ hôi trên trán đi thôi. Cô không khỏi hỏi: Lớp trưởng, cậu không khát sao? Sao không uống nước?
Lục Diệp nở nụ cười với cô một chút, nhận lấy hộp cơm, nói: Nước uống hết rồi, chưa có thời gian đi mua.
Thiển Thiển nghe được câu này thì rất áy náy, hận không thể đánh mình một cái, lớp trưởng không có nước uống thì phải trách ai? Đương nhiên là phải trách trợ lý như cô không chăm sóc chu đáo rồi!
Công việc trợ lý ngày hôm sau.
Ngã một lần thì thông minh hơn một chút, sau khi ăn cơm xong thì Thiển Thiển ghé cửa hàng tạp hóa mua một chai nước suối lạnh, sau đó mới cùng Lâm Nhược Vân trở về trường học.
Thời tiết ngày hôm nay còn nóng hơn ngày hôm qua, mà người chung quanh sân bóng vẫn đông như vậy, người càng nhiều thì càng nóng, thành viên đội bóng của cả trường, bất luận là nam hay nữ thì đầu cũng đầy mồ hôi. Chuyện đầu tiên bọn họ phải làm là không phải nhận cơm từ các bạn đưa cơm mà là cầm một chai nước suối lạnh mở nắp sẵn rửa mặt của mình khoảng hơn nửa chai nước, kéo vạt áo lau cẩu thả một chút, tỉ mỉ thì dùng khăn giấy hay khăn mặt lau khô mặt.
Phản ứng đầu tiên của Lục Diệp khi cầm chai nước suối lạnh từ trong tay Thiển Thiển chính là mở nắp chai ra rửa mặt, nhưng cậu không lấy khăn giấy hay khăn lông để lau mặt, cũng không sử dụng vạt áo thể thao để lau, mà dùng tay mình tùy tiện lau mặt, cúi đầu nhìn Thiển Thiển, quơ quơ chai nước suối còn một nửa, cười nói: Cảm ơn.
Mặt cậu sau khi vận động thì hơi ửng hồng, nước nhỏ từng giọt từ tóc của cậu xuống, hai tròng mắt đen nhánh trước sau như một chuyên chú mà nghiêm túc, quần áo bị mồ hôi làm ướt một nửa mà dính sát vào người, phác thảo bờ vai dài rộng, có thể mơ hồ thấy được đường cong cơ bắp cùng giọng nói khàn khàn cùng hơi thở tỏa ra mãnh liệt.
Thiển Thiển không hiểu sao gương mặt có chút nóng lên, không khỏi cúi đầu, ngập ngừng nói: Được rồi, chắc là.... ...
Sau khi trở về, trong đầu Thiển Thiển sẽ thường hiện ra dáng vẻ cực kì nam tính và khuôn mặt đẹp trai kia của Lục Diệp, luôn mang theo nụ cười ba phần trên khuôn mặt nhỏ bé của mình, trằn trọc trở mình đến nửa đêm, mới giật mình thấy chính mình giống như, hình như, có lẽ, đại khái, chắc là.......Là bị sắc đẹp của lớp trưởng đại nhân quyến rũ đến.... .......
Trời ạ! Cô quả thật là không ngờ! Lại có thể bị sắc đẹp của lớp trưởng đại nhân quyến rũ!
Trong lòng của Thiển Thiển có hàng vạn con ngựa đang chạy điên cuồng, bỗng nhiên cô nhấc chăn lên trùm kín đầu.
Công việc trợ lý ngày thứ ba.
Thiển Thiển một tay cầm khăn mặt, tay kia thì cầm chai nước suối lạnh, trong lòng thì ôm hộp cơm, ánh mắt không khống chế mà nhìn theo Lục Diệp trên sân bóng rổ, nhìn cậu chuyển bóng thành thạo, nhẹ nhàng linh hoạt né tránh người khác tranh bóng, lại đẹp trai như vậy, nhìn nhìn một lúc thì tâm lý sáng nắng chiều mưa của cô bỗng nổi dậy, trong nháy mắt nhớ đến ngày hôm qua cậu làm tim người ta đập thình thịch, tiến đến một chút thì nhớ đến bắp thịt rắn chắc của cậu lúc ở trong hang động, rõ ràng là để trần nửa người trên.......
Suy nghĩ một chút, suy nghĩ một chút, suy nghĩ một chút........Nghĩ cái gì vậy chứ!
Nếu không phải bởi vì bận bịu cả hai tay, Thiển Thiển thật muốn cho mình một cái tát, thuận theo, liền muốn nghĩ là được, còn cô càng nghĩ càng thái quá rồi! Cô giống như con kiến đang bò trên chảo nóng vậy, trong miệng không ngừng nói thầm câu Sắc tức là không không tức là sắc , lỗ tai lại hồng lên.
Thời gian hôm nay trôi qua đặc biệt nhanh, Thiển Thiển còn chưa ổn định tâm trạng rung động của mình xong, bọn Lục Diệp đã đánh bóng xong rồi.
Thình lình thấy Lục Diệp chạy về phía mình, Thiển Thiển sợ đến mức vôi vàng cúi đầu, đợi mũi giày của cậu tiến vào tầm mắt của mình, cô lặng lẽ vươn cái tay đang cầm nước suối của mình ra, sau khi nghe được tiếng nước do cậu rửa mặt phát ra, lại yên lặng vươn tay đang cầm khăn mặt ra.
Lục Diệp nhận lấy khăn mặt, nhưng không vội lau mặt, mà là nhìn Thiển Thiển như sắp dúi đầu vào trong ngực, nghi ngờ hỏi: Cậu làm sao vậy? Có phải không thoải mái ở chỗ nào hay không?
Thiển Thiển lặng đi một chút, Lục Diệp lại càng cảm thấy kỳ quái, hỏi: Vậy có phải cậu ăn không quen thức ăn bên ngoài hay không? Ăn không quen cũng không cần phải miễn cưỡng chính mình, vẫn là nên trở về nhà ăn cơm, mình sẽ nhờ người khác hỗ

Bạn hỏi vì sao lại dư ra thêm một Triệu Thần sao?
Thiển Thiển tỏ vẻ đây là do Nhược Vân muốn mang, còn trong đó có thâm ý gì thì cô không biết.
Nếu đã chủ động nhận nhiệm vụ này, Thiển Thiển liền quyết tâm sẽ làm tốt việc này. Nhưng mà trước tiên, cô muốn về nhà nói rõ với mẹ và anh hai về lí do khoảng thời gian này mình không về ăn cơm chiều. Thực ra anh hai và mẹ đều hi vọng cô không cần phải suốt ngày buồn bã ở trong nhà, cần phải cùng bạn học đi dạo phố hay xem phim gì đó, miễn là không để buồn đến mức sinh bệnh là được. Dĩ nhiên, là nghe nói cô đi ra ngoài cùng bạn đáng tin tưởng, cho nên không nói hai lời liền đồng ý. Chỉ là lúc nói ra chuyện này Thiển Thiển cũng có để ý, bởi vì không biết tại sao, hình như là lúc sắp cuối học kỳ năm trước, đột nhiên anh hai vô cùng ghét lớp trưởng, còn cấm cô nói chuyện nhiều với lớp trưởng, làm hại mỗi lần cô muốn ra ngoài chơi cùng Tướng quân và Tướng quân phu nhân đều phải nhờ sự giúp đỡ của mẹ hết, nhưng mỗi lần mẹ nghe được chuyện này thì lại nhìn cô với ánh mắt mẹ đã chộp được nhược điểm của con ... ....Cho nên lần này Thiển Thiển thông minh hơn, cô chỉ nói là cùng với Lâm Nhược Vân giúp Đường Đường và Hạ Văn [trọng tâm] mang cơm, không có nhắc đến lớp trưởng.
Sau khi đạt được sự chấp thuận, Thiển Thiển mang theo hai bộ đồng phục cấp hai đi đến trường. Đồng phục cấp hai và cấp ba của Nhất Trung giống nhau, chỉ là đồng phục cấp hai hơi nhỏ với Thiển Thiển, vừa vặn để tận dụng đồ không dùng được nữa.
Sau đó công việc phụ tá của Thiển Thiển chính thức bắt đầu.
Ngày đầu tiên làm phụ tá.
Bọn Lâm Nhược Vân cùng Giang Đường và Hạ Văn ngồi phía trước đã linh hoạt nhắn địa chỉ nhà hàng mà cả ba người cùng thích cho cô mua cơm, để không bị con rùa Thiển Thiển làm liên lụy đắc tội với mọi người, hai người bằng tốc độ nhanh nhất giải quyết xong cơm chiều, sau đó dùng đồng phục gói kỹ càng cơm rang cho bọn Giang Đường rồi mang vào, quang minh chính đại thoát khỏi mí mắt của bảo vệ mà đi vào trường, thản nhiên trở về trường học.
Đi đến bãi tập, Thiển Thiển thấy sáu cái sân bóng rổ bốn phía đều đầy người, bọn họ có người mặc đồ thể thao, tay ôm bóng rổ, chỉ đợi người tập trung đầy đủ sẽ bắt đầu luyện tập. Có người chỉ đứng xem, bởi vì số người ở đây phấn khích quá nên mới la hét lên kinh ngạc. Điều này làm cho Thiển Thiển nghĩ rằng đến đây chiếm sân tập ngay sau giờ học là lựa chọn sáng suốt, tuy rằng sân vận động cũng có sân bóng, nhưng thời tiết vốn nóng nực, sân vận động không thông gió, cái cảm giác kia càng khó chịu.
Hơn nữa Thiển Thiển cùng Lâm Nhược Vân, ở sân banh bên cạnh cũng có bốn năm bạn học cùng lớp đứng ôm hộp cơm rồi, nhưng họ cũng không có ý muốn gọi những bạn kia đến ăn cơm. Thứ nhất là vì những người đang đứng xung quanh chờ nhiều như vậy, ngộ nhỡ họ vào tranh giành thì sao? Thứ hai là bọn họ ăn xong thì chơi bóng rổ ngay sẽ không tốt cho cơ thể, không bằng chờ đánh xong thì ăn cơm sau, sau đó đi vòng quanh sân bóng để tiêu hóa, quả thật hoàn mỹ!
Cách giờ vào học khoảng 20 phút, bạn học hỗ trợ mang cơm đã đến toàn bộ, xem lại thời gian một chút, bọn Thiển Thiển thương lượng với nhau một chút, kêu toàn bộ bạn học đang đánh bóng rổ trở lại.
Bọn họ vừa đi ra, những bạn khác đang nhìn chằm chằm cũng ùa vào như ong vỡ tổ, bắt đầu cuộc hỗn chiến tranh đoạt sân bóng .
Lúc đưa cơm rang thịt băm ớt xanh cho Lục Diệp, Thiển Thiển để ý những bạn khác ở phía sau đang uống nước, chỉ có mỗi Lục Diệp chỉ tùy tiện dùng tay lau mồ hôi trên trán đi thôi. Cô không khỏi hỏi: Lớp trưởng, cậu không khát sao? Sao không uống nước?
Lục Diệp nở nụ cười với cô một chút, nhận lấy hộp cơm, nói: Nước uống hết rồi, chưa có thời gian đi mua.
Thiển Thiển nghe được câu này thì rất áy náy, hận không thể đánh mình một cái, lớp trưởng không có nước uống thì phải trách ai? Đương nhiên là phải trách trợ lý như cô không chăm sóc chu đáo rồi!
Công việc trợ lý ngày hôm sau.
Ngã một lần thì thông minh hơn một chút, sau khi ăn cơm xong thì Thiển Thiển ghé cửa hàng tạp hóa mua một chai nước suối lạnh, sau đó mới cùng Lâm Nhược Vân trở về trường học.
Thời tiết ngày hôm nay còn nóng hơn ngày hôm qua, mà người chung quanh sân bóng vẫn đông như vậy, người càng nhiều thì càng nóng, thành viên đội bóng của cả trường, bất luận là nam hay nữ thì đầu cũng đầy mồ hôi. Chuyện đầu tiên bọn họ phải làm là không phải nhận cơm từ các bạn đưa cơm mà là cầm một chai nước suối lạnh mở nắp sẵn rửa mặt của mình khoảng hơn nửa chai nước, kéo vạt áo lau cẩu thả một chút, tỉ mỉ thì dùng khăn giấy hay khăn mặt lau khô mặt.
Phản ứng đầu tiên của Lục Diệp khi cầm chai nước suối lạnh từ trong tay Thiển Thiển chính là mở nắp chai ra rửa mặt, nhưng cậu không lấy khăn giấy hay khăn lông để lau mặt, cũng không sử dụng vạt áo thể thao để lau, mà dùng tay mình tùy tiện lau mặt, cúi đầu nhìn Thiển Thiển, quơ quơ chai nước suối còn một nửa, cười nói: Cảm ơn.
Mặt cậu sau khi vận động thì hơi ửng hồng, nước nhỏ từng giọt từ tóc của cậu xuống, hai tròng mắt đen nhánh trước sau như một chuyên chú mà nghiêm túc, quần áo bị mồ hôi làm ướt một nửa mà dính sát vào người, phác thảo bờ vai dài rộng, có thể mơ hồ thấy được đường cong cơ bắp cùng giọng nói khàn khàn cùng hơi thở tỏa ra mãnh liệt.
Thiển Thiển không hiểu sao gương mặt có chút nóng lên, không khỏi cúi đầu, ngập ngừng nói: Được rồi, chắc là.... ...
Sau khi trở về, trong đầu Thiển Thiển sẽ thường hiện ra dáng vẻ cực kì nam tính và khuôn mặt đẹp trai kia của Lục Diệp, luôn mang theo nụ cười ba phần trên khuôn mặt nhỏ bé của mình, trằn trọc trở mình đến nửa đêm, mới giật mình thấy chính mình giống như, hình như, có lẽ, đại khái, chắc là.......Là bị sắc đẹp của lớp trưởng đại nhân quyến rũ đến.... .......
Trời ạ! Cô quả thật là không ngờ! Lại có thể bị sắc đẹp của lớp trưởng đại nhân quyến rũ!
Trong lòng của Thiển Thiển có hàng vạn con ngựa đang chạy điên cuồng, bỗng nhiên cô nhấc chăn lên trùm kín đầu.
Công việc trợ lý ngày thứ ba.
Thiển Thiển một tay cầm khăn mặt, tay kia thì cầm chai nước suối lạnh, trong lòng thì ôm hộp cơm, ánh mắt không khống chế mà nhìn theo Lục Diệp trên sân bóng rổ, nhìn cậu chuyển bóng thành thạo, nhẹ nhàng linh hoạt né tránh người khác tranh bóng, lại đẹp trai như vậy, nhìn nhìn một lúc thì tâm lý sáng nắng chiều mưa của cô bỗng nổi dậy, trong nháy mắt nhớ đến ngày hôm qua cậu làm tim người ta đập thình thịch, tiến đến một chút thì nhớ đến bắp thịt rắn chắc của cậu lúc ở trong hang động, rõ ràng là để trần nửa người trên.......
Suy nghĩ một chút, suy nghĩ một chút, suy nghĩ một chút........Nghĩ cái gì vậy chứ!
Nếu không phải bởi vì bận bịu cả hai tay, Thiển Thiển thật muốn cho mình một cái tát, thuận theo, liền muốn nghĩ là được, còn cô càng nghĩ càng thái quá rồi! Cô giống như con kiến đang bò trên chảo nóng vậy, trong miệng không ngừng nói thầm câu Sắc tức là không không tức là sắc , lỗ tai lại hồng lên.
Thời gian hôm nay trôi qua đặc biệt nhanh, Thiển Thiển còn chưa ổn định tâm trạng rung động của mình xong, bọn Lục Diệp đã đánh bóng xong rồi.
Thình lình thấy Lục Diệp chạy về phía mình, Thiển Thiển sợ đến mức vôi vàng cúi đầu, đợi mũi giày của cậu tiến vào tầm mắt của mình, cô lặng lẽ vươn cái tay đang cầm nước suối của mình ra, sau khi nghe được tiếng nước do cậu rửa mặt phát ra, lại yên lặng vươn tay đang cầm khăn mặt ra.
Lục Diệp nhận lấy khăn mặt, nhưng không vội lau mặt, mà là nhìn Thiển Thiển như sắp dúi đầu vào trong ngực, nghi ngờ hỏi: Cậu làm sao vậy? Có phải không thoải mái ở chỗ nào hay không?
Thiển Thiển lặng đi một chút, Lục Diệp lại càng cảm thấy kỳ quái, hỏi: Vậy có phải cậu ăn không quen thức ăn bên ngoài hay không? Ăn không quen cũng không cần phải miễn cưỡng chính mình, vẫn là nên trở về nhà ăn cơm, mình sẽ nhờ người khác hỗ

|
/105
|

