Cô Ngốc Biết Yêu

Chương 68 - Chương 63

/105


Trước thời điểm ngàn quân nguy kịch, cuối cùng Thiển Thiển cũng hồi phục tinh thần lại, cô hô lớn một tiếng: Tướng quân! Phu nhân! Dừng lại!

Răng nanh sắc nhọn của Tướng quân đã để tại yết hầu của người đàn ông kia, động tác cắn bị Thiển Thiển kêu mà dừng lại, nó dừng lại một chút, không tình nguyện ngẩng đầu lên, lại nhe răng nanh hù hắn một chút, mới cùng Tướng quân phu nhân lui về phía sau, chạy đến bên cạnh Thiển Thiển, lại nhìn người đàn ông kia như hổ rình mồi, căng người lên chờ sức vận động.

Thiển Thiển còn chưa ý thức được ý đồ của người đàn ông này, đầu tiên là cô nhìn về phía Tướng quân và Tướng quân phu nhân với vẻ mặt hung dữ, sau đó tay chân luống cuống nói với người đàn ông kia: Cái đó, thật xin lỗi, Tướng quân và Tướng quân phu nhân bình thường rất hiểu chuyện, cháu cũng không hiểu tại sao chúng nó đột nhiên lại.......

Người đàn ông kia bị dọa cũng không hề nhẹ, thở hổn hển trên mặt đất một lúc lâu mới chậm rãi đứng lên, hắn cũng chẳng quan tâm việc mình giả dạng làm cha của Thiển Thiển, hung dữ trách móc Thiển Thiển một câu, bóp méo sự thật nói: Thật xin lỗi mà có tác dụng sao, vậy thì cần tới cảnh sát làm cái gì nữa? Mày, mày dùng chó đả thương người, tao muốn cáo cảnh sát, báo cảnh sát!

Giọng nói của hắn rất lớn, cả người Tướng quân và Tướng quân phu nhân bỗng co lại, nhe răng nanh ra, trong cổ họng phát ra tiếng ừng ực uy hiếp, bộ dạng bất cứ lúc nào cũng có thể bổ nhào về phía trước.

Người đàn ông kia sợ chúng chạy lại một lần nữa, không tự chủ được lùi về sau vài bước, vẻ mặt hung dữ.

Báo, báo cảnh sát hả? Thiển Thiển chưa bao giờ gặp phải tình trạng như vậy bao giờ, cô bị dọa sợ, nói lắp bắp: Nhưng, nhưng mà chú cũng không có bị thương cơ mà. Hơn nữa là chú, là chú đến bắt cháu trước, Tướng quân và Tướng quân phu nhân mới.... .....

Người đàn ông không khách sáo cắt đứt lời nói của cô, hét lên: Không bị thương sao?! Không thấy bọn chúng làm tao té ngã trên mặt đất rồi à?! Răng nanh cũng muốn cắn vào yết hầu rồi! Như thế mà còn gọi là không bị thương sao, vậy muốn như thế nào mới gọi là không bị thương?

Nhưng, nhưng mà......

Còn nhưng mà à? Nhưng mà cái gì? Người đàn ông hùng hổ cướp lời của Thiển Thiển, Không muốn đến cục cảnh sát đúng không? Nếu không muốn đến cục cảnh sát cũng được, bồi thường tiền đi, bồi thường tiền thuốc cùng với cái gì đấy, à là tổn thất về tinh thần!

Lúc này Thiển Thiển đã hoàn toàn bị hắn dắt mũi đi rồi, bất lực hỏi: Bồi thường tiền sao? Bồi thường bao nhiêu?

Người đàn ông cũng đã nhìn ra tính tình của Thiển Thiển có chút dễ chịu nên có chút đắn đo, hắn ta trở nên đắc ý hơn, nói: Hai vạn!

Hai vạn?! Cả người của Thiển Thiển đều choáng váng, muốn nói rằng bình thường cô không có mang nhiều tiền trên người như vậy, nhưng hôm nay cô mang thẻ theo bên mình, nhưng con số cụ thể bao nhiêu thì cô cũng không rõ, hai vạn thì chắn là có thể có, nhưng cô có chút ngây ngô thôi, cũng không có nghĩ là cô là người ngu, Chú cũng chỉ té một chút thôi, cần nhiều tiền như vậy sao chứ?

Nhìn một chút cũng đủ biết Thiển Thiển chỉ là học sinh thôi, người đàn ông kia cũng nên hiểu là mình nói nhiều quá rồi, một người học sinh thì có thể xuất ra bao nhiêu tiền chứ? Nhìn thấy hắn cũng không có tàn phế gì, nếu thật sự làm náo loạn đén người trong nhà của cô bé này, lỡ như nhà của cô có một nhân vật lớn nào đó mà hắn không nên trêu chọc thì sao đây? Hắn do dự một chút, phất phất tay, mang theo vẻ mặt lão đây bị thua thiệt nói: Quên đi quên đi, nhìn mày còn bé như thế chắc cũng không có nhiều tiền như thế, hao phí tinh thần tao sẽ không tính, chỉ cần bồi thường tiền thuốc men thôi, năm ngàn! Không thể thiếu được!

Năm ngàn hả.... ....

Đây cũng xem như ít đi không ít, nhưng Thiển Thiển cũng không tình nguyện lắm, người này có thể rống lên như thế, tại sao cô lại phải bồi thường hắn ta đống tiền như thế, tiền của cô cũng không phải từ trên trời rớt xuống nha.

Ngay tại thời điểm Thiển Thiển lo lắng, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau.

Có chuyện gì thế?

Nghe thấy giọng nói này, Thiển Thiển cảm thấy mình được cứu rồi, Thiển Thiển quay đầu lại nhìn Lục Diệp từ trong đám người kia, đôi mắt có chút đỏ lên: Lớp trưởng.....

Làm sao vậy Thiển Thiển? Lục Diệp thấy thế, bước lên phía trước sờ sờ đầu của cô, hỏi: Xảy ra chuyện gì vậy?

Thiển Thiển liếc mắt nhìn người đàn ông đứng cách đó không xa, nhỏ giọng kể tóm tắt sự tình cho Lục Diệp biết.

Mình biết rồi, cậu yên tâm, để mình giải quyết. Lục Diệp vỗ vỗ trên đầu Thiển Thiển, nói.

Thiển Thiển đối với lớp trưởng vạn năng Lục Diệp này, chính là tin tưởng trăm phần trăm, cậu nói cô yên tâm, ghánh nặng trong lòng của cô cũng không còn nữa.

***

Lục Diệp đẩy Thiển Thiển ra phía sau mình, đè nén bực bội tiến về phía người đàn ông kia hai bước, cười lạnh lùng nhìn hắn: Tôi nói hôm nay ông ăn gan hùm mật gấu rồi, người nào cũng dám lừa sao?

Thật ra lúc Lục Diệp đi ra từ trong đám người kia, thì người đàn ông đã có dự cảm chẳng lành rồi, đám xã hội đen như hắn thì không nói, năng lực phân biệt người tốt người xấu rất tốt, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn ra người nào có thể trêu chọc người nào không thể trêu chọc rồi, có thể giảm thiểu bao nhiêu đau khổ không cần thiết. Mà trước mắt là người nam sinh này, cho dù là đang mặc quần áo chỉnh tề, hắn cũng có thể nhìn ra ánh mắt lạnh lẽo và bắp thịt của cậu chắc chắn là đã từng luyện võ.

Hắn cũng không tình nguyện buông tay như vậy,

/105

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status