Làm xong tất cả, Nhan Lâm chỉnh sửa mái tóc dài của mình đã bị Thiển Thiển giãy giụa làm cho rối một chút, sau đó đi về phía Lục Diệp, oán giận nói: Cái con bé này cũng có chút bướng bỉnh quá đó.
Lục Diệp mỉm cười nói: Tính tình cũng không phải bướng bỉnh, chính là có vẻ cố chấp quá thôi.
Nghe giọng nói dịu dàng cùng cưng chiều như thế, Nhan Lâm có chút ngoài ý muốn quan sát cậu một cái, sau khi phát hiện tâm trạng của cậu không tệ mới vui mừng nói: Con vực dậy cũng tốt, dì đây cũng yên tâm rồi.
Nhan Lâm thở dài một tiếng, liền nói thao thao bất tuyệt: Từ khi mẹ con.......Về sau, nghe nói con chán chường cả một khoảng thời gian, dì cũng cho rằng là con cũng sẽ không đến đây nữa rồi, cũng không nghĩ rằng hôm nay sẽ gặp con ở đây, còn dẫn theo một đứa con gái đáng yêu như vậy. Mẹ con nói gương mặt con lúc nào cũng lạnh lùng, sợ sau này không tìm được bạn gái, lần này bà ấy cũng không cần phải lo lắng nữa. À đúng rồi, còn có Tướng quân và Tướng quân phu nhân nữa, trước kia mẹ con rất thích chúng nó, hận không thể đi đâu cũng mang theo chúng......
Lục Diệp vẫn im lặng lắng nghe, không có trả lời, cũng không có phản ứng gì, bình tĩnh giống như người Nhan Lâm đang nói chuyện không phải là cậu vậy.
Cho đến khi Nhan Lâm nghe thấy âm thanh mở cửa từ phòng thay đồ, dùng một câu Mẹ con là một người rất tốt, dì thật sự rất nhớ bà ấy. đê chấm dứt cuộc nói chuyện này, Lục Diệp mới nhỏ giọng đáp lại một câu.
Con cũng vậy, vô cùng.....nhớ bà ấy.
***
Lúc thử cái váy thứ hai thì có xảy ra một việc ngoài ý muốn, lúc Thiển Thiển kéo khóa váy, tóc của cô bị vướn lại chỗ khóa kéo, mặc kệ cô kéo như thế nào cũng không được mà còn làm đầu cô bị đau, Thiển Thiển đành phải buông ra, không dám xoay đầu chỗ khác, hấp tấp đến mức bàn tay quay vòng vòng không điểm dừng trong phòng thử quần áo.
Một lúc lâu sau, cô mới nhớ đến hình như mình có thể nhờ người ở bên ngoài giúp đỡ.... ......
Cô đứng sát lại cửa phòng thay quần áo, cẩn thận kêu lên: Dì Nhan, dì Nhan ơi? Dì còn ở bên ngoài không?
Đang lúc hưng phấn nói về cái váy đầu tiên rất hợp với Thiển Thiển nên Nhan Lâm không có chú ý đến giọng nói nhỏ như mèo kêu của Thiển Thiển, ngược lại người làm khách như Lục Diệp lại nghe thấy.
Cậu ra hiệu cho Nhan Lâm không lên tiếng, sau đó đi đến trước cửa phòng thay quần áo nói: Thiển Thiển, cậu gọi người ở ngoài sao?
Hiệu quả cách âm của phòng thử quần áo cũng tạm được, cách một lớp cửa Thiển Thiển nghe không rõ lắm: Lớp trưởng hả? Mình hỏi là dì Nhan còn ở ngoài không?
Lục Diệp ngoáy lại nhìn Nhan Lâm đang đứng cách mình năm bước chân nói, trợn tròn mắt mà nói dối: Dì ấy không có ở đây, vừa rồi có người mới gọi dì ấy, dì ấy đi ra ngoài rồi.
Nhan Lâm: ... .......
Nói xong, Lục Diệp lại hỏi: Cậu làm sao thế? Đã xảy ra chuyện gì sao?
***
Trong phòng thử quần áo, Thiển Thiển lại thử kéo lên một lần nữa, làm tóc căng lên, kẹp đầu mình đến mềm nhũn, nhưng khóa kéo vẫn không nhúc nhích.
Lúc mở miệng thì giọng nói của cô mang theo uất ức: Tóc, tóc mắc vào trong khóa kéo rồi, cậu có thể giúp mình đi gọi dì Nhan lại đây được không, hoặc là chị nhân viên cũng được.
Nghe giọng nói của cô giống như mang theo uất ức lớn lắm vậy, Lục Diệp có chút buồn cười, còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì lớn lắm chứ, thì ra chỉ là tóc mắc vào khóa kéo thôi.
Đầu tiên là Lục Diệp trả lời được, nhưng vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, khoảng một phút sau, mới mở miệng nói: Mình ra ngoài xem rồi, không biết dì Nhan bị ai kêu đi nữa, không tìm được dì ấy, còn về phần chị nhân viên kia.....Vừa rồi có nhân viên chuyển phát nói có hàng mới về, cần nhân viên đến kho hàng bên kia kiểm tra hàng nhập kho, chuyển phát không thể đợi người, mình nói sẽ nhìn cửa hàng giúp chị ấy một lát, để chị ấy đi xử lý chuyện ở kho trước rồi.
Nghe lời cậu nói xong, Nhan Lâm vô thức giẫm giày cao gót thật nhẹ nhàng, im lặng rời khỏi cửa hàng, chị nhân viên cũng lặng lẽ đi về phía kho hàng.
Vậy, vậy phải làm sao giờ? Giọng nói bất lực của Thiển Thiển truyền ra ngoài.
Lục Diệp cảm thấy cổ họng mình có chút cứng lại, cậu ho khan một tiếng, nói: Nếu, mình chỉ nói nếu như cậu tin mình, có thể mở cửa, mình sẽ giúp cậu.
Cửa bên kia im lặng một chút.
***
Lúc này Thiển Thiển đã rất nôn nóng rồi, cũng không nghi ngờ lý do của Lục Diệp rằng giúp nhân viên trông tiệm giúp làm cớ để thoái thác nữa, cô càng nghĩ, càng cảm thấy cũng

Lục Diệp mỉm cười nói: Tính tình cũng không phải bướng bỉnh, chính là có vẻ cố chấp quá thôi.
Nghe giọng nói dịu dàng cùng cưng chiều như thế, Nhan Lâm có chút ngoài ý muốn quan sát cậu một cái, sau khi phát hiện tâm trạng của cậu không tệ mới vui mừng nói: Con vực dậy cũng tốt, dì đây cũng yên tâm rồi.
Nhan Lâm thở dài một tiếng, liền nói thao thao bất tuyệt: Từ khi mẹ con.......Về sau, nghe nói con chán chường cả một khoảng thời gian, dì cũng cho rằng là con cũng sẽ không đến đây nữa rồi, cũng không nghĩ rằng hôm nay sẽ gặp con ở đây, còn dẫn theo một đứa con gái đáng yêu như vậy. Mẹ con nói gương mặt con lúc nào cũng lạnh lùng, sợ sau này không tìm được bạn gái, lần này bà ấy cũng không cần phải lo lắng nữa. À đúng rồi, còn có Tướng quân và Tướng quân phu nhân nữa, trước kia mẹ con rất thích chúng nó, hận không thể đi đâu cũng mang theo chúng......
Lục Diệp vẫn im lặng lắng nghe, không có trả lời, cũng không có phản ứng gì, bình tĩnh giống như người Nhan Lâm đang nói chuyện không phải là cậu vậy.
Cho đến khi Nhan Lâm nghe thấy âm thanh mở cửa từ phòng thay đồ, dùng một câu Mẹ con là một người rất tốt, dì thật sự rất nhớ bà ấy. đê chấm dứt cuộc nói chuyện này, Lục Diệp mới nhỏ giọng đáp lại một câu.
Con cũng vậy, vô cùng.....nhớ bà ấy.
***
Lúc thử cái váy thứ hai thì có xảy ra một việc ngoài ý muốn, lúc Thiển Thiển kéo khóa váy, tóc của cô bị vướn lại chỗ khóa kéo, mặc kệ cô kéo như thế nào cũng không được mà còn làm đầu cô bị đau, Thiển Thiển đành phải buông ra, không dám xoay đầu chỗ khác, hấp tấp đến mức bàn tay quay vòng vòng không điểm dừng trong phòng thử quần áo.
Một lúc lâu sau, cô mới nhớ đến hình như mình có thể nhờ người ở bên ngoài giúp đỡ.... ......
Cô đứng sát lại cửa phòng thay quần áo, cẩn thận kêu lên: Dì Nhan, dì Nhan ơi? Dì còn ở bên ngoài không?
Đang lúc hưng phấn nói về cái váy đầu tiên rất hợp với Thiển Thiển nên Nhan Lâm không có chú ý đến giọng nói nhỏ như mèo kêu của Thiển Thiển, ngược lại người làm khách như Lục Diệp lại nghe thấy.
Cậu ra hiệu cho Nhan Lâm không lên tiếng, sau đó đi đến trước cửa phòng thay quần áo nói: Thiển Thiển, cậu gọi người ở ngoài sao?
Hiệu quả cách âm của phòng thử quần áo cũng tạm được, cách một lớp cửa Thiển Thiển nghe không rõ lắm: Lớp trưởng hả? Mình hỏi là dì Nhan còn ở ngoài không?
Lục Diệp ngoáy lại nhìn Nhan Lâm đang đứng cách mình năm bước chân nói, trợn tròn mắt mà nói dối: Dì ấy không có ở đây, vừa rồi có người mới gọi dì ấy, dì ấy đi ra ngoài rồi.
Nhan Lâm: ... .......
Nói xong, Lục Diệp lại hỏi: Cậu làm sao thế? Đã xảy ra chuyện gì sao?
***
Trong phòng thử quần áo, Thiển Thiển lại thử kéo lên một lần nữa, làm tóc căng lên, kẹp đầu mình đến mềm nhũn, nhưng khóa kéo vẫn không nhúc nhích.
Lúc mở miệng thì giọng nói của cô mang theo uất ức: Tóc, tóc mắc vào trong khóa kéo rồi, cậu có thể giúp mình đi gọi dì Nhan lại đây được không, hoặc là chị nhân viên cũng được.
Nghe giọng nói của cô giống như mang theo uất ức lớn lắm vậy, Lục Diệp có chút buồn cười, còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì lớn lắm chứ, thì ra chỉ là tóc mắc vào khóa kéo thôi.
Đầu tiên là Lục Diệp trả lời được, nhưng vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, khoảng một phút sau, mới mở miệng nói: Mình ra ngoài xem rồi, không biết dì Nhan bị ai kêu đi nữa, không tìm được dì ấy, còn về phần chị nhân viên kia.....Vừa rồi có nhân viên chuyển phát nói có hàng mới về, cần nhân viên đến kho hàng bên kia kiểm tra hàng nhập kho, chuyển phát không thể đợi người, mình nói sẽ nhìn cửa hàng giúp chị ấy một lát, để chị ấy đi xử lý chuyện ở kho trước rồi.
Nghe lời cậu nói xong, Nhan Lâm vô thức giẫm giày cao gót thật nhẹ nhàng, im lặng rời khỏi cửa hàng, chị nhân viên cũng lặng lẽ đi về phía kho hàng.
Vậy, vậy phải làm sao giờ? Giọng nói bất lực của Thiển Thiển truyền ra ngoài.
Lục Diệp cảm thấy cổ họng mình có chút cứng lại, cậu ho khan một tiếng, nói: Nếu, mình chỉ nói nếu như cậu tin mình, có thể mở cửa, mình sẽ giúp cậu.
Cửa bên kia im lặng một chút.
***
Lúc này Thiển Thiển đã rất nôn nóng rồi, cũng không nghi ngờ lý do của Lục Diệp rằng giúp nhân viên trông tiệm giúp làm cớ để thoái thác nữa, cô càng nghĩ, càng cảm thấy cũng

|
/105
|

