Nói những câu xã giao đơn giản xong, Nhan Lâm ngồi xổm xuống xoa nhẹ lên đầu Tướng quân và Tướng quân phu nhân, sau đó đứng dậy nói với nhân viên: Hồng Hồng, cô mới đến đây có nửa năm thôi, cho nên không biết, Tiểu Diêp là khách quen của cửa hàng, mẹ của nó......Là bạn tốt của tôi, Tướng quân và Tướng quân phu nhân cũng rất hiểu chuyện, sẽ không cắn quần áo trong cửa hàng đâu, sau này có thấy bọn họ đến đây thì cũng đừng ngăn cản, nhớ kỹ chưa?
Lục Diệp nhẹ nhàng nhìn cô nhân viên kia một cái, vừa rồi cậu làm khó dễ cô, không phải bởi vì cô không cho Tướng quân và Tướng quân phu nhân vào, mà bất mãn bởi vì giọng điệu khinh khỉnh của cô.
Cô nhân viên bị cậu nhìn đến mức cứng đờ người, vẻ mặt xấu hổ lên tiếng nói.
Từ từ chọn đi, không biết thằng nhóc này bao lâu rồi chưa đến đây nữa, còn dẫn theo một người.......bạn nữ. Cho nên hôm nay mặc kệ các con chọn cái gì, dì đều tính giá thấp nhất cho các con. Nhan Lâm cười tủm tỉm nhìn Thiển Thiển, nhưng lời nói lại nhắm vào Lục Diệp, Vừa đúng hôm qua có về một đợt hàng mới, ta thấy bên trong có vài cái váy rất thích hợp với bé này đây.
Hả? Tại sao lại là cô rồi? Thiển Thiển vội lắc đầu, nói: Không phải mua cho con đâu, là mua cho lớp trưởng, mua cho lớp trưởng!
Lớp trưởng?
Nhan Lâm nghi ngờ nhìn Lục Diệp.
Lục Diệp chỉ chính mình, ý là Chính là con.
Nhan Lâm gật gật đầu nói: Quần áo nam ở bên cạnh đây thôi, tùy ý mà chọn lựa đi.
Lục Diệp nói với Thiển Thiển: Cậu chọn giúp mình đi, mình nói vài câu với dì Nhan đã.
Vậy mình đi tìm chỗ cho Tướng quân và Tướng quân phu nhân đứng cái đã. Thiển Thiển nói.
Được.
***
Nói xong, Thiển Thiển liền đưa Tướng quân và Tướng quân phu nhân đi ra ngoài, Nhan Lâm vừa cười vừa nhìn hành động của hai người bọn họ, đợi Thiển Thiển đi rồi, mới hỏi: Thế nào, còn muốn nói gì với ta sao?
Phiền dì Nhan lấy vài cái váy thích hợp với Thiển Thiển ra cho con xem một chút với. Lục Diệp hạ giọng nói.
Được rồi. Dì Nhan kéo dài giọng trả lời, liền xoay người đi đến khu đồ của nữ.
Lục Diệp cũng đuổi theo Thiển Thiển.
***
Thiển Thiển chỉ chọn quần áo cùng ba và anh trai thôi, mà hai cha con đều đại diện cho phái nam ấm áp, nụ cười ấm áp kết hợp với quần áo màu ấm áp, làm cho vừa nhìn hai người bọn họ rất đẹp.
Mà khuôn mặt của Lục Diệp trời sinh có vẻ lạnh lùng rồi, mặc dù có cười lên đi nữa, vẻ lạnh lùng giữa hai vầng trán cũng đều không mất đi được.
Cho nên khí chất của Lục Diệp so với ba và anh trai của Thiển Thiển hoàn toàn trái ngược nhau.
Thiển Thiển không thể nghĩ nhiều như thế được, cô chỉ biết là mẹ chọn quần áo cho hai người là ba và anh trai mặc đều rất đẹp, cho nên họ đều mặc đồ theo ý của mẹ. Mà hiện tại chọn đồ cho Lục Diệp, cô cũng dựa theo khuôn khổ của ba và anh trai để chọn quần áo.
Lục Diệp nhận vài cái áo sơ mi từ trên tay của Thiển Thiển, nhìn lại, biểu tình bình tĩnh trên mặt suýt chút nữa bị phá hỏng, màu lam nhạt, màu cam nhạt, màu vàng nhạt.......
Rốt cuộc cô gặp cậu mặc quần áo có màu sắc này khi nào vậy?
Oán thầm thì oán thầm, cậu xem như không có việc gì, cầm mấy cái áo sơ mi này đi vào phòng thử đồ.
Sau khi thay áo trong phòng thử đồ xong, Lục Diệp cúi đầu nhìn cái áo sơ mi kẻ ô màu lam nhạt trên người của mình, nhịn không được thở dài một tiếng, không cần nghĩ cũng biết

Lục Diệp nhẹ nhàng nhìn cô nhân viên kia một cái, vừa rồi cậu làm khó dễ cô, không phải bởi vì cô không cho Tướng quân và Tướng quân phu nhân vào, mà bất mãn bởi vì giọng điệu khinh khỉnh của cô.
Cô nhân viên bị cậu nhìn đến mức cứng đờ người, vẻ mặt xấu hổ lên tiếng nói.
Từ từ chọn đi, không biết thằng nhóc này bao lâu rồi chưa đến đây nữa, còn dẫn theo một người.......bạn nữ. Cho nên hôm nay mặc kệ các con chọn cái gì, dì đều tính giá thấp nhất cho các con. Nhan Lâm cười tủm tỉm nhìn Thiển Thiển, nhưng lời nói lại nhắm vào Lục Diệp, Vừa đúng hôm qua có về một đợt hàng mới, ta thấy bên trong có vài cái váy rất thích hợp với bé này đây.
Hả? Tại sao lại là cô rồi? Thiển Thiển vội lắc đầu, nói: Không phải mua cho con đâu, là mua cho lớp trưởng, mua cho lớp trưởng!
Lớp trưởng?
Nhan Lâm nghi ngờ nhìn Lục Diệp.
Lục Diệp chỉ chính mình, ý là Chính là con.
Nhan Lâm gật gật đầu nói: Quần áo nam ở bên cạnh đây thôi, tùy ý mà chọn lựa đi.
Lục Diệp nói với Thiển Thiển: Cậu chọn giúp mình đi, mình nói vài câu với dì Nhan đã.
Vậy mình đi tìm chỗ cho Tướng quân và Tướng quân phu nhân đứng cái đã. Thiển Thiển nói.
Được.
***
Nói xong, Thiển Thiển liền đưa Tướng quân và Tướng quân phu nhân đi ra ngoài, Nhan Lâm vừa cười vừa nhìn hành động của hai người bọn họ, đợi Thiển Thiển đi rồi, mới hỏi: Thế nào, còn muốn nói gì với ta sao?
Phiền dì Nhan lấy vài cái váy thích hợp với Thiển Thiển ra cho con xem một chút với. Lục Diệp hạ giọng nói.
Được rồi. Dì Nhan kéo dài giọng trả lời, liền xoay người đi đến khu đồ của nữ.
Lục Diệp cũng đuổi theo Thiển Thiển.
***
Thiển Thiển chỉ chọn quần áo cùng ba và anh trai thôi, mà hai cha con đều đại diện cho phái nam ấm áp, nụ cười ấm áp kết hợp với quần áo màu ấm áp, làm cho vừa nhìn hai người bọn họ rất đẹp.
Mà khuôn mặt của Lục Diệp trời sinh có vẻ lạnh lùng rồi, mặc dù có cười lên đi nữa, vẻ lạnh lùng giữa hai vầng trán cũng đều không mất đi được.
Cho nên khí chất của Lục Diệp so với ba và anh trai của Thiển Thiển hoàn toàn trái ngược nhau.
Thiển Thiển không thể nghĩ nhiều như thế được, cô chỉ biết là mẹ chọn quần áo cho hai người là ba và anh trai mặc đều rất đẹp, cho nên họ đều mặc đồ theo ý của mẹ. Mà hiện tại chọn đồ cho Lục Diệp, cô cũng dựa theo khuôn khổ của ba và anh trai để chọn quần áo.
Lục Diệp nhận vài cái áo sơ mi từ trên tay của Thiển Thiển, nhìn lại, biểu tình bình tĩnh trên mặt suýt chút nữa bị phá hỏng, màu lam nhạt, màu cam nhạt, màu vàng nhạt.......
Rốt cuộc cô gặp cậu mặc quần áo có màu sắc này khi nào vậy?
Oán thầm thì oán thầm, cậu xem như không có việc gì, cầm mấy cái áo sơ mi này đi vào phòng thử đồ.
Sau khi thay áo trong phòng thử đồ xong, Lục Diệp cúi đầu nhìn cái áo sơ mi kẻ ô màu lam nhạt trên người của mình, nhịn không được thở dài một tiếng, không cần nghĩ cũng biết

|
/105
|

