Nhờ phúc của Lục Diệp, ngày đó sau khi Thiển Thiển trở về, đừng nói là cảm hay sốt gì đó, ngay cả ho khan hay hắt xì đều không có, điều này làm cho quyết tâm phải bồi thường một cái áo mới cho Lục Diệp của Thiển Thiển càng thêm kiên định.
Thiển Thiển nói ý định này của mình cho Lục Diệp biết, Lục Diệp suy nghĩ một chút, mỉm cười nói: Vậy chiều thứ bảy này đi, đúng lúc mình rãnh.
Hả? Thiển Thiển trợn tròn mắt, cô nói chuyện này với Lục Diệp là bởi vì muốn thăm dò xem bình thường Lục Diệp thích mua ở cửa hàng nào, thích mặc chất liệu gì, ưa thích kiểu dáng nào, làm sao lại biến thành cô hẹn Lục Diệp đi dạo phố rồi vậy? Hai gò má cô ửng đỏ lên, lắp ba lắp bắp nói: Mình, mình không phải là có ý đó, chỉ là mình chỉ muốn hỏi một chút, cậu thích quần áo như thế nào.......
Mình hiểu là cậu đang muốn nói cái gì mà. Lục Diệp thu bút nói: Nhưng mà Thiển Thiển này, quần áo không thể nói thích thì liền chọn được, chất liệu và kiểu dáng cũng vậy, quần áo có thoải mái, có vừa người hay không, phải trực tiếp mặc lên người mới biết được. Cậu nói cậu đã ghi nhớ số áo mà mình mặc rồi, nhưng mà mã số cũng có chênh lệch lớn nhỏ cơ mà, số lớn một chút thì sẽ rộng thùng thình, còn nếu là số nhỏ, thì phải cất công trở lại đổi thêm lần nữa rồi.
Nghe cậu nói một tràn đạo lí, Thiển Thiển nghe được có chút sửng sốt, một lúc lâu, mới hồi phục thần trí, mờ mịt gật đầu: Oh.......
***
Nghĩ đến việc một nam một nữ đi dạo phố mua quần áo quá là mờ ám rồi, cô lại đến hỏi Giang Đường, Hạ Văn và Lâm Nhược Vân.
Vừa nghe thấy Thiển Thiển nói Lục Diệp cũng sẽ đi cùng, hơn nữa mục đích của chuyến đi này là mua áo sơ mi và áo khoác cho Lục Diệp, Lâm Nhược Vân bèn lập tức bày ra bộ mặt Thứ bảy sao? Thử bảy mình rất bận, mình phải học khiêu vũ, còn phải học piano nữa, không có thời gian rồi, các cậu vẫn là tự mình đi dạo phố mua quần áo đi thôi hahahaha. , từ chối lời mời của Thiển Thiển.
Mà Hạ Văn ăn xong rồi cũng bắt chước thông minh, nhìn thấy ánh mắt của Lục Diệp bên kia tràn đầy cảnh cáo, cô gian nan nuốt một ngụm nước bọt, cười gượng với Thiển Thiển nói: Hahaha, chiều thứ bảy hả? Thật, rất không khéo nha, mình, mình có việc bận rồi, có, thật có lỗi quá, Thiển Thiển......
Về phần Giang Đường......
Kể từ sau khi lần trước tình thế cấp bách mà nói xấu Lục Diệp trước mặt mọi người, hai ngày nay Giang Đường đều đi đường vòng khi bắt gặp Lục Diệp. Tuy rằng cảm thấy mình không có nói cái gì sai hết, nhưng mà cô......Thật sự ghánh không nổi cái mặt lạnh như băng của Lục Diệp kia nha.
Cũng chỉ có thể có lỗi với Thiển Thiển thôi.
Vì thế.......
Đi mua quần áo vào chiều thứ bảy cũng chỉ có Lục Diệp và Thiển Thiển.
Để tránh cho Thiển Thiển bớt xấu hổ, lần này Lục Diệp cố ý mang Tướng quân và Tướng quân phu nhân theo.
Bởi vì do Nhạc Kỳ Sâm nhúng tay vào, có một khoảng thời gian Thiển Thiển không được gặp Tướng quân và Tướng quân phu nhân được, thình lình nhìn thấy Lục Diệp ngồi bên cạnh hai bảo bối đen mun kia, Thiển Thiển nhất thời cao hứng, nhất thời giao trái tim không được tự nhiên kia quăng lên chín tầng mây, tiến lên ôm Tướng quân và Tướng quân phu nhân như ôm gấu bông.
Qua khoảng hơn nửa năm cùng nhau, vợ chồng Tướng quân cũng đã sớm quen thuộc với Thiển Thiển rồi, và cũng vì mỗi ngày Lục Diệp đều mang đồ của Thiển Thiển cho chúng ngửi qua, chỉ vào trong hình kiên nhẫn dạy bọn chúng: Có nhớ cái mùi mới vừa rồi không, không sai, chính là chị xinh đẹp này đây, sau này sẽ là vợ của ta, ngoài ra không được quên cô ấy, lần sau gặp cô ấy không cho phép cắn cô ấy đấy, biết không. . Cùng với mỗi lần đi cùng Thiển Thiển đều cho chúng rất nhiều đồ ăn ngon và đồ chơi thú vị, độ thân mật của Thiển Thiển và vợ chồng Tướng quân cũng sắp bằng với độ thân mật của Lục Diệp và chúng rồi.
Không đợi Lục Diệp nói chuyện, Thiển Thiển cao hứng tự dắt Tướng quân và Tướng quân phu nhân vọt vào siêu thị luôn, mua khá nhiều thịt khô và cá hộp mà vợ chồng Tướng quân thích ăn, Thiển Thiển mới nhớ ra mục đích hôm nay đến đây không phải để chơi đùa cùng Tướng quân và Tướng quân phu nhân.......
Lớp trưởng lớp trưởng, cậu xem này.......Mua đồ cho Tướng quân và Tướng quân phu nhân xong rồi, có phải cậu cũng nên dẫn mình đến cửa hàng quần áo cậu thường mua rồi chứ? Thiển Thiển ôm
Thiển Thiển nói ý định này của mình cho Lục Diệp biết, Lục Diệp suy nghĩ một chút, mỉm cười nói: Vậy chiều thứ bảy này đi, đúng lúc mình rãnh.
Hả? Thiển Thiển trợn tròn mắt, cô nói chuyện này với Lục Diệp là bởi vì muốn thăm dò xem bình thường Lục Diệp thích mua ở cửa hàng nào, thích mặc chất liệu gì, ưa thích kiểu dáng nào, làm sao lại biến thành cô hẹn Lục Diệp đi dạo phố rồi vậy? Hai gò má cô ửng đỏ lên, lắp ba lắp bắp nói: Mình, mình không phải là có ý đó, chỉ là mình chỉ muốn hỏi một chút, cậu thích quần áo như thế nào.......
Mình hiểu là cậu đang muốn nói cái gì mà. Lục Diệp thu bút nói: Nhưng mà Thiển Thiển này, quần áo không thể nói thích thì liền chọn được, chất liệu và kiểu dáng cũng vậy, quần áo có thoải mái, có vừa người hay không, phải trực tiếp mặc lên người mới biết được. Cậu nói cậu đã ghi nhớ số áo mà mình mặc rồi, nhưng mà mã số cũng có chênh lệch lớn nhỏ cơ mà, số lớn một chút thì sẽ rộng thùng thình, còn nếu là số nhỏ, thì phải cất công trở lại đổi thêm lần nữa rồi.
Nghe cậu nói một tràn đạo lí, Thiển Thiển nghe được có chút sửng sốt, một lúc lâu, mới hồi phục thần trí, mờ mịt gật đầu: Oh.......
***
Nghĩ đến việc một nam một nữ đi dạo phố mua quần áo quá là mờ ám rồi, cô lại đến hỏi Giang Đường, Hạ Văn và Lâm Nhược Vân.
Vừa nghe thấy Thiển Thiển nói Lục Diệp cũng sẽ đi cùng, hơn nữa mục đích của chuyến đi này là mua áo sơ mi và áo khoác cho Lục Diệp, Lâm Nhược Vân bèn lập tức bày ra bộ mặt Thứ bảy sao? Thử bảy mình rất bận, mình phải học khiêu vũ, còn phải học piano nữa, không có thời gian rồi, các cậu vẫn là tự mình đi dạo phố mua quần áo đi thôi hahahaha. , từ chối lời mời của Thiển Thiển.
Mà Hạ Văn ăn xong rồi cũng bắt chước thông minh, nhìn thấy ánh mắt của Lục Diệp bên kia tràn đầy cảnh cáo, cô gian nan nuốt một ngụm nước bọt, cười gượng với Thiển Thiển nói: Hahaha, chiều thứ bảy hả? Thật, rất không khéo nha, mình, mình có việc bận rồi, có, thật có lỗi quá, Thiển Thiển......
Về phần Giang Đường......
Kể từ sau khi lần trước tình thế cấp bách mà nói xấu Lục Diệp trước mặt mọi người, hai ngày nay Giang Đường đều đi đường vòng khi bắt gặp Lục Diệp. Tuy rằng cảm thấy mình không có nói cái gì sai hết, nhưng mà cô......Thật sự ghánh không nổi cái mặt lạnh như băng của Lục Diệp kia nha.
Cũng chỉ có thể có lỗi với Thiển Thiển thôi.
Vì thế.......
Đi mua quần áo vào chiều thứ bảy cũng chỉ có Lục Diệp và Thiển Thiển.
Để tránh cho Thiển Thiển bớt xấu hổ, lần này Lục Diệp cố ý mang Tướng quân và Tướng quân phu nhân theo.
Bởi vì do Nhạc Kỳ Sâm nhúng tay vào, có một khoảng thời gian Thiển Thiển không được gặp Tướng quân và Tướng quân phu nhân được, thình lình nhìn thấy Lục Diệp ngồi bên cạnh hai bảo bối đen mun kia, Thiển Thiển nhất thời cao hứng, nhất thời giao trái tim không được tự nhiên kia quăng lên chín tầng mây, tiến lên ôm Tướng quân và Tướng quân phu nhân như ôm gấu bông.
Qua khoảng hơn nửa năm cùng nhau, vợ chồng Tướng quân cũng đã sớm quen thuộc với Thiển Thiển rồi, và cũng vì mỗi ngày Lục Diệp đều mang đồ của Thiển Thiển cho chúng ngửi qua, chỉ vào trong hình kiên nhẫn dạy bọn chúng: Có nhớ cái mùi mới vừa rồi không, không sai, chính là chị xinh đẹp này đây, sau này sẽ là vợ của ta, ngoài ra không được quên cô ấy, lần sau gặp cô ấy không cho phép cắn cô ấy đấy, biết không. . Cùng với mỗi lần đi cùng Thiển Thiển đều cho chúng rất nhiều đồ ăn ngon và đồ chơi thú vị, độ thân mật của Thiển Thiển và vợ chồng Tướng quân cũng sắp bằng với độ thân mật của Lục Diệp và chúng rồi.
Không đợi Lục Diệp nói chuyện, Thiển Thiển cao hứng tự dắt Tướng quân và Tướng quân phu nhân vọt vào siêu thị luôn, mua khá nhiều thịt khô và cá hộp mà vợ chồng Tướng quân thích ăn, Thiển Thiển mới nhớ ra mục đích hôm nay đến đây không phải để chơi đùa cùng Tướng quân và Tướng quân phu nhân.......
Lớp trưởng lớp trưởng, cậu xem này.......Mua đồ cho Tướng quân và Tướng quân phu nhân xong rồi, có phải cậu cũng nên dẫn mình đến cửa hàng quần áo cậu thường mua rồi chứ? Thiển Thiển ôm
|
/105
|

