Cô Ngốc Biết Yêu

Chương 64 - Chương 59

/105


Đợi đến lúc Thiển Thiển và Lục Diệp về đến doanh địa , các bạn học khác cũng đã sớm tập trung lại hết rồi, đang đợi hai người bọn họ.

Nhìn thấy Lục Diệp một thân nhếch nhác, tất cả mọi người đều kinh hãi, lại nhìn người đang đi phía sau Lục Diệp, Thiển Thiển đang mặc áo khoác của Lục Diệp trên người, phần lớn ánh mắt của các bạn học đều có chút biến hóa nho nhỏ.

Lục Diệp để cho Thiển Thiển trở về hàng của mình, còn chính mình thì đi đến trước mặt của cô giáo Lương, tất cả moi người đều nghe được lời giải thích của Lục Diệp: Vừa rồi lúc chơi ở bên dòng suối, Thiển Thiển không cẩn thận bị té xuống nước, chúng em đi tìm một cái hang động, nhóm lửa hong khô quần áo rồi mới trở về.... ......

Cậu đang nói sự thật, chẳng qua là lọc bỏ bớt một vài chi tiết, nửa thật nửa giả, ngược lại lại làm cho người ta tin phuc.

Vừa nghe cậu nói như vây, hoài nghi trong lòng bọn học sinh cũng tiêu tan đi được một ít.

Tạm thời Giang Đường không muốn suy nghĩ nhiều như vậy, vừa nhìn thấy Thiển Thiển liền xông lên gõ tay lên trán cô cái cốc , mang theo tiếng khóc nức nở mà nói: Cậu chạy đi đâu vậy chứ? Cậu làm mình sốt ruột muốn chết có biết hay không? Mình cùng Văn Văn và Nhược Vân còn định báo cảnh sát nữa đấy! Sao cậu không mang điện thoại theo bên người chứ, cậu để trong túi xách làm gì chứ hả?!

Nếu là trước kia, bị Giang Đường trách móc như vậy, thì Thiển Thiển không thể nào không làm nũng, nhưng hôm nay biết mình đã làm sai, nên giọng nói đã nhỏ lại rất nhiều: Mình không phải đã trở về rồi sao, hơn nữa lớp trưởng đều đi chung với mình mà, cậu không cần phải lo lắng như vậy đâu mà.

Lớp trưởng lớp trưởng lớp trưởng! Cậu cũng chỉ biết có mình lớp trưởng thôi! Giọng nói của Giang Đường có chút mất khống chế, Lần sau mình sẽ không để một mình cậu đi cùng với tên Lục Diệp kia nữa, mình nghĩ cậu ta không phải người tốt! Không chừng cậu ta dẫn cậu đến chỗ kỳ quái nào đó đến giờ mới cho cậu về!

Lời vừa nói ra, xung quanh đều im lặng.

Nét mặt của bạn học xung quanh nhìn Lục Diệp không chút thay đổi, lại chống nạnh rít gào nhìn Giang Đường, ánh mắt cũng mang một chút sùng bái: chị Đường, cả lớp này cũng chỉ có mình cậu dám đứng trước mặt học thần mà nói xấu cậu ấy rồi, chúng tôi cũng biết tâm tư của học thần đối với bạn học Nhạc Thiển Thiển là không hợp lý rồi, nhưng chúng tôi cũng không dám lên tiếng nói ra.... ...

***

Thiển Thiển nghĩ rằng mình té xuống nước chính là tự chuốc phiền phức vào bản thân rồi, rơi xuống nước lớp trưởng đã phải mệt nhọc mà phục vụ mình rồi, cảm thấy không thể để cho Giang Đường hiểu lầm Lục Diệp được, nhịn không được mà phản bác nói: Không thể trách lớp trưởng được đâu mà, là do chính mình không cẩn thận.... .....

Giang Đường mở trừng hai mắt, hung hăng nhìn cô: Cậu còn nói nữa sao?

Thiển Thiển rụt cổ lại, không dám hé răng.

Thấy Giang Đường giáo huấn như vậy, Ha Văn và Lâm Nhược Vân chạy đến hòa giải, Lâm Nhược Vân kéo Giang Đường ra, khuyên nhủ: Được rồi được rồi, mình nói này Giang Đường, giọng cậu cũng lớn quá rồi, vốn là Thiển Thiển ngây ngô cơ mà, nếu để cho cậu rống thêm một chút nữa, không chừng cậu ấy càng ngố hơn đấy........Cậu dạy dỗ cũng dạy dỗ xong rồi, cậu ấy cũng biết lỗi rồi, chuyện này bỏ qua đi nha.

Hạ Văn ôm Thiển Thiển đang cúi đầu ủ rũ vào trong ngực mình, vỗ vỗ bả vai của cô mà nói: Không sao rồi không sao rồi, cậu trở về là tốt rồi, Đường Đường mắng cậu, cậu cũng đừng nên để ở trong lòng, cậu ấy cũng là do lo lắng cho cậu thôi, sau này đừng bỏ điện thoại lại mà chạy đi chơi là được rồi phải không! Được rồi được rồi, không nói Thiển Thiển nữa được chứ, xem cậu ỉu xìu như vậy rồi kìa, có lỗi quá.

Lúc xuống núi, Giang Đường vẫn còn hậm hực, Thiển Thiển không dám trêu chọc cô, cũng không dám đi tìm người không giống là người tốt Lục Diệp luôn, không thể làm gì khác hơn là dính chặc với Hạ Văn.

Lúc trước khi lên xe, Giang Đường mới hòa hoãn trở lại, ưu điểm lớn nhất của cái người Giang Đương này là tính tình rất ít khi nổi nóng, lời nói lúc này cũng nhanh hơn.

Thấy Thiển Thiển tội nghiệp không dám ngồi xuống bên cạnh mình, Giang Đường vốn nghĩ dù cho hết giận cô cũng giả vờ lừa gạt cô một chút thì lúc này thấy vậy cũng mềm lòng, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh mình mà nói: Đứng đó làm gì, ngồi xuống đi.

Thiển Thiển lập tức vui mừng hớn hở ngồi xuống, ôm cánh tay Giang Đường không chịu buông ra.

Nghe thấy hai cô bạn đã làm lành rồi, Hạ Văn và Lâm Nhược Vân ngồi ngoài trước cũng xoay người lại, phút chốc lại bắt đầu tính nhiều chuyện trở lại.

Hạ Văn lôi kéo áo khoác của Lục Diệp mà Thiển Thiển đang mặc, chớp mắt hỏi Thiển Thiển: Aiz Thiển Thiển, cậu phải lén nói cho bọn mình biết, rốt cuộc cậu và Lục Diệp đã làm những gì vậy?

Cái gì, làm cái gì là làm cái gì? Thiển Thiển giả ngu.

Đừng có giả bộ ngốc nữa đi! Giang Đường không nhẹ không nặng cốc đầu Thiển Thiển một cái, chất vấn nói: Cậu và Lục Diệp rốt cuộc đã làm những gì?

Thì, chính là như lớp trưởng đã nói đấy thôi, là mình té xuống nước, sau đó bọn mình tìm chỗ để hong khô quần áo ướt.......

Bớt lấy cái loại phía chính chủ giải thích đến lừa

/105

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status