Thiển Thiển đặt quần áo ướt sũng lên tay của Lục Diệp, chần chừ một chút, nhận lấy áo sơ mi trắng của cậu, do dự nói: Nhưng không phải áo sơ mi trắng của cậu hôm nay mới đổi sao?
Để cho cậu trùm lên thì cậu cứ trùm lên đi, quần áo bị bẩn quan trọng hay chuyện cậu bị cảm quan trọng hơn? Lục Diệp nói xong, đi ra khỏi hang động tìm vài cành cây thích hợp xong thì trở vào, dùng sức cắm cành cây cố định xuống đất, sau đó bắt đầu đặt quần áo của Thiển Thiển lên trên.
Làm xong tất cả các việc này, Lục Diệp ở phía mặt sau quần áo của Thiển Thiển mà hỏi cô: Thiển Thiển, cậu đổi xong rồi chứ?
Thiển Thiển nhỏ giọng lên tiếng: Được, tốt lắm, chỉ là cậu không thể cười mình, mình mình......
Được, không cười cậu đâu. Lục Diệp tốt tính mà đáp ứng.
Vậy, vậy cậu qua đây nhanh đi, ý mình muốn nói là, đến đây sưởi lửa đi, đừng, đừng để bị cảm lạnh.
Được.
Lúc này Lục Diệp mới đứng dậy, nghĩ đến hiện tại Thiển Thiển không có mặc quần, trong lồng ngực cậu bỗng có chút hân hoan lạ thường. Kết quả là sau khi nhìn thấy Thiển Thiển mặc một thân trang phục không phù hợp là áo khoác quá lớn, hai chân bọc áo sơ mi trắng mà còn dùng hai tay áo chỗ đầu gối thắt thành một cái nơ con bướm thật to nữa, tưởng tượng khiến cậu không nhịn được cười, cậu cố gắng không bật cười, đi vòng ra phía sau, định lấy cái quần của Thiển Thiển.
Nghĩ đến từ sau khi ngã vào khe suối đều là tự Lục Diệp tự thân tự lực, Thiển Thiển cũng cảm thấy ngượng ngùng, cô túm quần không chịu buông tay nói: Hay là, hay là để mình tự đem đến nha.....
Đừng đừng đừng đừng đừng! Lục Diệp đè bả vai Thiển Thiển lại không cho cô đứng dậy, không nói lời nào mà đoạt quần jean từ trong tay của Thiển Thiển lại, nói: Cái cậu này cứ yên tâm ngồi ở đấy đi, đừng lộn xộn nữa, cứ như thế này mãi thì gió thổi vào sẽ làm khổ chúng ta đấy.
Thiển Thiển suy nghĩ một chút, cảm thấy Lục Diệp nói cũng đúng, cho nên cô cũng không chống đối, liền yên lặng mà buông tay ra, tùy ý cho cậu lấy quần đi.
Sau khi Lục Diệp giúp Thiển Thiển hong khô quần, bỗng nhiên xoay người lại, mang vẻ mặt kì quái nhìn sang Thiển Thiển.
Thiển Thiển bị cậu nhìn đến mức da đầu tê rần lại, không khỏi hỏi cậu: Sao, sao vậy? Mình biết rằng bộ dạng của mình bây giờ rất kì quái. Cậu, cậu đã nói là không cười mình rồi mà.
Không phải, cái đó, mình chỉ muốn hỏi một chút thôi. Ánh mắt của Lục Diệp có chút mơ hồ, sắc mặt cũng mất tự nhiên, Thiển Thiển, của cậu ấy, cái kia ấy, ướt rồi đúng không?
Tuy rằng mỗi ngày đều ảo tưởng muốn nhìn nội y của Thiển Thiển. Quần là màu gì, nhưng mà người con gái này ở trước mặt cậu, cậu vẫn không thể trực tiếp hỏi cô một câu Quần trong của cậu ướt sao? được, dù sao cậu muốn ở trong lòng Thiển Thiển cậu là một người tốt......
Cái kia? Là cái gì vây? Quả nhiên là Thiển Thiển không thể hiểu được Lục Diệp đang ám chỉ điều gì, đầu óc mơ hồ hỏi ngược lại.
Chính là.....Cái mà mặc tận trong cùng ấy..... . Ánh mắt của Lục Diệp mơ hồ di chuyển từ đùi của Thiển Thiển lên đến eo rồi dừng lại một chút rồi dời đi nơi khác, cũng cố gắng bày ra bộ dạng Mình rất đứng đắn .
Thiển Thiển theo ánh mắt của cậu di chuyển xuống mà nhìn theo, khuôn mặt xấu hổ khó khăn lắm mới giảm bớt đột nhiên hai gò má lại đỏ ửng lên. Ở dưới ánh lửa, màu hồng trên mặt của cô cũng gần giống như màu của ngọn lửa rồi. Theo phản xạ có điều kiện cô càng co rút thân thể thêm một chút, khép hai chân, gập hai đầu gối lại, lại kéo hai bên vạt áo khoác che hai chân lại, cuối cùng gối đầu lên chân, mở to mắt đề phòng nhìn chằm chặm Lục Diệp.
Lục Diệp bị Thiển Thiển nhìn đến mức mặt dày của cậu cũng đỏ lên, chuyển ánh mắt sang một bên, xấu hổ ho khan hai tiếng.
Nhạc Thiển Thiển tiểu thư ơi, cậu có cần đề phòng đến mức như thế không. Dời ánh mắt như sói của cậu đi có được không? Mình chỉ là hỏi một chút, cũng không có định làm gì với cậu mà. Hơn nữa, vấn đề hạ lưu như vậy mình cũng không nghĩ sẽ hỏi đến đâu, còn không phải bởi vì lo lắng cậu mặc đồ ẩm ướt trên người sẽ không thoải mái sao? Mình tuyệt đối là không có nhân cơ hội này mà muốn biết cậu mặc đồ lót màu gì đâu mà. Quần là kiểu dáng gì.....Ý là......
***
Đúng là quần lót của Thiển Thiển ướt thật. Nói nhảm, quần đã ướt đến như vậy rồi, quần lót có thể không ướt sao? Nhưng mà chỉ có cô nam quả nữ trong chuyến dã ngoại này như vậy, cởi toàn bộ quần áo ra ngoài, chỉ mặc một bộ nội y bên trong, chỉ khoác một cái áo khoác và một cái áo sơ mi của nam lên người đã là cực hạn của cô rồi, nếu mà Lục Diệp còn yêu cầu cô cởi quần lót ra nữa. Cởi quần ra rồi, cô liền, cô đã nhìn lầm cậu ấy rồi! Cô tình nguyện mặc quần áo ướt sũng trở về, cùng lắm là cảm lạnh đến phát sốt phải nằm bệnh viện truyền nước biển thôi!
Cũng may Lục Diệp không kêu cô cởi quần lót ra. Quần cũng đã cởi ra rồi, thậm chí sau khi hỏi câu kia xong, cũng không thấy cậu quay sang bên này một lần nào nữa, cậu ngồi trước đống lửa, hoặc là thêm củi vào đống lửa ấy, hoặc là trở bề quần áo đang hong khô, lại dùng tay thử xem quần áo đã khô chưa.
Thấy như vậy thì Thiển Thiển thở phào nhẹ nhõm, cô không có nhìn lầm người, lớp trưởng đúng là một người thật sự tốt rồi!
Mà trên thực tế là, Lục Diệp lấy tay vuốt trên quần của Thiển Thiển đã phải kịch liệt đấu tranh trong tư tưởng của mình rồi.
Vừa rồi còn mới nhìn thấy Thiển Thiển một chút lại uốn cái eo một cái, một chút lại xoay thắc lưng một cái, quả nhiên là quần bị ướt rồi. Mặc quần ướt lên người không thoải mái đúng không? Có nên kêu cô cởi ra để hong khô không? Dù sao quần đó nhỏ như vậy, hong không bao lâu thì sẽ khô rồi, mình sẽ đảm bảo không nhìn trộm thì được rồi không phải sao.......
Hay là thôi đi, không thấy nha đầu kia trừng mắt còn nhanh hơn đèn giao thông rồi sao? Nếu mình có đảm bảo không nhìn trộm cậu ấy thì chắc chắn rằng cậu ấy cũng sẽ không tin tưởng mình đâu. Không chừng hiện tại ở trong lòng cậu ấy đã có sắp đặt hết rồi, nếu như thật sự khuyên cô cởi quần lót ra thật, nói không chừng mình sẽ được vinh danh là biến thái nữa chứ, mình không muốn làm một kẻ ngu ngốc như thể được. Đàn ông, không phải là không có nguyên tắc. Sói......
Không đúng, đây là vợ của mình, mình làm cái gì với cậu ấy thì cũng là chuyện đương nhiên rồi, hiện tại mình chỉ muốn khuyên cậu ấy cởi quần lót không thoải mái ra thôi mà. Cởi quần, tại sao lại trở thành tên háo sắc vậy chứ?
Đợi chút, hình như mình đang sờ vào.....
Lục Diệp cúi đầu nhìn tay của mình xem đang sờ vào vị trí nào, mặt sau của túi quần bên phải.
Nếu như theo mình nghĩ Thiển Thiển mặc quần này, chỗ mình đang sờ này, không phải là cái mông nhỏ của Thiển Thiển đó sao?
Nghĩ thông suốt được điều
Để cho cậu trùm lên thì cậu cứ trùm lên đi, quần áo bị bẩn quan trọng hay chuyện cậu bị cảm quan trọng hơn? Lục Diệp nói xong, đi ra khỏi hang động tìm vài cành cây thích hợp xong thì trở vào, dùng sức cắm cành cây cố định xuống đất, sau đó bắt đầu đặt quần áo của Thiển Thiển lên trên.
Làm xong tất cả các việc này, Lục Diệp ở phía mặt sau quần áo của Thiển Thiển mà hỏi cô: Thiển Thiển, cậu đổi xong rồi chứ?
Thiển Thiển nhỏ giọng lên tiếng: Được, tốt lắm, chỉ là cậu không thể cười mình, mình mình......
Được, không cười cậu đâu. Lục Diệp tốt tính mà đáp ứng.
Vậy, vậy cậu qua đây nhanh đi, ý mình muốn nói là, đến đây sưởi lửa đi, đừng, đừng để bị cảm lạnh.
Được.
Lúc này Lục Diệp mới đứng dậy, nghĩ đến hiện tại Thiển Thiển không có mặc quần, trong lồng ngực cậu bỗng có chút hân hoan lạ thường. Kết quả là sau khi nhìn thấy Thiển Thiển mặc một thân trang phục không phù hợp là áo khoác quá lớn, hai chân bọc áo sơ mi trắng mà còn dùng hai tay áo chỗ đầu gối thắt thành một cái nơ con bướm thật to nữa, tưởng tượng khiến cậu không nhịn được cười, cậu cố gắng không bật cười, đi vòng ra phía sau, định lấy cái quần của Thiển Thiển.
Nghĩ đến từ sau khi ngã vào khe suối đều là tự Lục Diệp tự thân tự lực, Thiển Thiển cũng cảm thấy ngượng ngùng, cô túm quần không chịu buông tay nói: Hay là, hay là để mình tự đem đến nha.....
Đừng đừng đừng đừng đừng! Lục Diệp đè bả vai Thiển Thiển lại không cho cô đứng dậy, không nói lời nào mà đoạt quần jean từ trong tay của Thiển Thiển lại, nói: Cái cậu này cứ yên tâm ngồi ở đấy đi, đừng lộn xộn nữa, cứ như thế này mãi thì gió thổi vào sẽ làm khổ chúng ta đấy.
Thiển Thiển suy nghĩ một chút, cảm thấy Lục Diệp nói cũng đúng, cho nên cô cũng không chống đối, liền yên lặng mà buông tay ra, tùy ý cho cậu lấy quần đi.
Sau khi Lục Diệp giúp Thiển Thiển hong khô quần, bỗng nhiên xoay người lại, mang vẻ mặt kì quái nhìn sang Thiển Thiển.
Thiển Thiển bị cậu nhìn đến mức da đầu tê rần lại, không khỏi hỏi cậu: Sao, sao vậy? Mình biết rằng bộ dạng của mình bây giờ rất kì quái. Cậu, cậu đã nói là không cười mình rồi mà.
Không phải, cái đó, mình chỉ muốn hỏi một chút thôi. Ánh mắt của Lục Diệp có chút mơ hồ, sắc mặt cũng mất tự nhiên, Thiển Thiển, của cậu ấy, cái kia ấy, ướt rồi đúng không?
Tuy rằng mỗi ngày đều ảo tưởng muốn nhìn nội y của Thiển Thiển. Quần là màu gì, nhưng mà người con gái này ở trước mặt cậu, cậu vẫn không thể trực tiếp hỏi cô một câu Quần trong của cậu ướt sao? được, dù sao cậu muốn ở trong lòng Thiển Thiển cậu là một người tốt......
Cái kia? Là cái gì vây? Quả nhiên là Thiển Thiển không thể hiểu được Lục Diệp đang ám chỉ điều gì, đầu óc mơ hồ hỏi ngược lại.
Chính là.....Cái mà mặc tận trong cùng ấy..... . Ánh mắt của Lục Diệp mơ hồ di chuyển từ đùi của Thiển Thiển lên đến eo rồi dừng lại một chút rồi dời đi nơi khác, cũng cố gắng bày ra bộ dạng Mình rất đứng đắn .
Thiển Thiển theo ánh mắt của cậu di chuyển xuống mà nhìn theo, khuôn mặt xấu hổ khó khăn lắm mới giảm bớt đột nhiên hai gò má lại đỏ ửng lên. Ở dưới ánh lửa, màu hồng trên mặt của cô cũng gần giống như màu của ngọn lửa rồi. Theo phản xạ có điều kiện cô càng co rút thân thể thêm một chút, khép hai chân, gập hai đầu gối lại, lại kéo hai bên vạt áo khoác che hai chân lại, cuối cùng gối đầu lên chân, mở to mắt đề phòng nhìn chằm chặm Lục Diệp.
Lục Diệp bị Thiển Thiển nhìn đến mức mặt dày của cậu cũng đỏ lên, chuyển ánh mắt sang một bên, xấu hổ ho khan hai tiếng.
Nhạc Thiển Thiển tiểu thư ơi, cậu có cần đề phòng đến mức như thế không. Dời ánh mắt như sói của cậu đi có được không? Mình chỉ là hỏi một chút, cũng không có định làm gì với cậu mà. Hơn nữa, vấn đề hạ lưu như vậy mình cũng không nghĩ sẽ hỏi đến đâu, còn không phải bởi vì lo lắng cậu mặc đồ ẩm ướt trên người sẽ không thoải mái sao? Mình tuyệt đối là không có nhân cơ hội này mà muốn biết cậu mặc đồ lót màu gì đâu mà. Quần là kiểu dáng gì.....Ý là......
***
Đúng là quần lót của Thiển Thiển ướt thật. Nói nhảm, quần đã ướt đến như vậy rồi, quần lót có thể không ướt sao? Nhưng mà chỉ có cô nam quả nữ trong chuyến dã ngoại này như vậy, cởi toàn bộ quần áo ra ngoài, chỉ mặc một bộ nội y bên trong, chỉ khoác một cái áo khoác và một cái áo sơ mi của nam lên người đã là cực hạn của cô rồi, nếu mà Lục Diệp còn yêu cầu cô cởi quần lót ra nữa. Cởi quần ra rồi, cô liền, cô đã nhìn lầm cậu ấy rồi! Cô tình nguyện mặc quần áo ướt sũng trở về, cùng lắm là cảm lạnh đến phát sốt phải nằm bệnh viện truyền nước biển thôi!
Cũng may Lục Diệp không kêu cô cởi quần lót ra. Quần cũng đã cởi ra rồi, thậm chí sau khi hỏi câu kia xong, cũng không thấy cậu quay sang bên này một lần nào nữa, cậu ngồi trước đống lửa, hoặc là thêm củi vào đống lửa ấy, hoặc là trở bề quần áo đang hong khô, lại dùng tay thử xem quần áo đã khô chưa.
Thấy như vậy thì Thiển Thiển thở phào nhẹ nhõm, cô không có nhìn lầm người, lớp trưởng đúng là một người thật sự tốt rồi!
Mà trên thực tế là, Lục Diệp lấy tay vuốt trên quần của Thiển Thiển đã phải kịch liệt đấu tranh trong tư tưởng của mình rồi.
Vừa rồi còn mới nhìn thấy Thiển Thiển một chút lại uốn cái eo một cái, một chút lại xoay thắc lưng một cái, quả nhiên là quần bị ướt rồi. Mặc quần ướt lên người không thoải mái đúng không? Có nên kêu cô cởi ra để hong khô không? Dù sao quần đó nhỏ như vậy, hong không bao lâu thì sẽ khô rồi, mình sẽ đảm bảo không nhìn trộm thì được rồi không phải sao.......
Hay là thôi đi, không thấy nha đầu kia trừng mắt còn nhanh hơn đèn giao thông rồi sao? Nếu mình có đảm bảo không nhìn trộm cậu ấy thì chắc chắn rằng cậu ấy cũng sẽ không tin tưởng mình đâu. Không chừng hiện tại ở trong lòng cậu ấy đã có sắp đặt hết rồi, nếu như thật sự khuyên cô cởi quần lót ra thật, nói không chừng mình sẽ được vinh danh là biến thái nữa chứ, mình không muốn làm một kẻ ngu ngốc như thể được. Đàn ông, không phải là không có nguyên tắc. Sói......
Không đúng, đây là vợ của mình, mình làm cái gì với cậu ấy thì cũng là chuyện đương nhiên rồi, hiện tại mình chỉ muốn khuyên cậu ấy cởi quần lót không thoải mái ra thôi mà. Cởi quần, tại sao lại trở thành tên háo sắc vậy chứ?
Đợi chút, hình như mình đang sờ vào.....
Lục Diệp cúi đầu nhìn tay của mình xem đang sờ vào vị trí nào, mặt sau của túi quần bên phải.
Nếu như theo mình nghĩ Thiển Thiển mặc quần này, chỗ mình đang sờ này, không phải là cái mông nhỏ của Thiển Thiển đó sao?
Nghĩ thông suốt được điều
|
/105
|

