Chỉ thấy cậu ngồi xổm xuống loay hoay với đống củi trong chốc lát, bó củi bèn bốc khói lên, cũng bắt đầu cháy rừng rực.
Thiển Thiển mở to hai mắt nhìn kĩ thuật chưa từng được thấy qua, cũng không có nhìn thấy lớp trưởng cầm bật lửa mà...Xuất hiện nha, bó củi này sao lại được đốt cháy rồi vậy?
Lục Diệp không chú ý đến ánh mắt nghiên cứu của Thiển Thiển, nhìn lửa đã cháy lên rồi, Lục Diệp đứng lên cởi quần áo của mình ra, rồi nói với Thiển Thiển: Cởi quần áo ra.
Cởi, cởi quần áo?! Thiển Thiển ngạc nhiên đến mức giọng nói cũng thay đổi, cô bám vào cổ áo của mình, lắp ba lắp bắp nói: Cởi, cởi quần áo làm gì?!
Lúc nói chuyện thì Lục Diệp đã cởi áo khoác của cậu ra xong rồi, cậu nhìn khuôn mặt đang sợ hãi của Thiển Thiển, trầm mặt một chút, đi một bước về phía Thiển Thiển.
Đã làm tinh thần của Thiển Thiển phấn chấn lên vèo một cái liền bắn ra xa đến hai ba bước, bộ dạng giống như con mèo đang xù lông, cặp mắt trợn tròn nhìn Lục Diệp chằm chằm, rất có tư thế Cậu không nói rõ ràng cho tôi biết thì đừng mong đến gần tôi nửa bước.
Lục Diệp dở khóc dở cười nói: Mình chỉ muốn cho cậu cởi quần áo ra hong cho khô thôi mà.
Không, không cần! Thiển Thiển nói không cần nghĩ ngợi: Mặc, mặc ở trên người cũng có thể hong khô mà.....
Cậu không sợ sau này sẽ bị phong thấp sao? Lục Diệp hỏi, Cậu mặc quần áo ướt sũng ở trên người, trong quá trình cậu mặc quần áo ướt như thế, nhiệt độ ẩm sẽ dần dần tiến vào trong thân thể của cậu, nhẹ thì bị cảm còn nặng thì phong thấp, thân thể của cậu vốn không được tốt....Nếu không phải vì như vậy, thì mình trực tiếp mang cậu đi về luôn có tốt hơn không.
Lục Diệp chưa từng dùng giọng nói nghiêm nghị nói chuyện giáo huấn với Thiển Thiển như vậy làm Thiển Thiển có chút sững sốt.
Nhưng mà, nhưng mà...... Thiển Thiển nắm ống tay áo lúc lúc lỏng, lúc chặc, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, cô hiểu rõ đạo lý này, nhưng mà thật sự muốn cô ở trước mặt một bạn nam mà cởi quần áo, cô.....
Được rồi không cần mè nheo nữa đâu, nếu mè nheo nữa thì phí công mình đi tìm củi rồi. Lục Diệp nói xong, tiến lên hai bước níu lấy cánh tay của Thiển Thiển, kéo cô ngồi xuống xong, lại cởi áo khoác ngoài của mình để vào trong ngực cô, Cậu cởi quần áo xong thì mặc cái này vào, mình xoay sang chỗ khác, cậu mặc xong rồi thì kêu mình. Cậu yên tâm đi, mình đảm bảo rằng sẽ không nhìn lén cậu. Như vậy đã được chưa?
Nhưng mà trời lạnh thế này mà cậu không mặc áo khoác......
Yên tâm đi, tố chất thân thể của mình rất tốt. Sỡ dĩ cậu mặc áo khoác đến đây, là vì sợ ở trên núi Thiển Thiển sẽ bị lạnh, có thể sử dụng trong trường hợp khẩn cấp.
Lục Diệp nói xong thì xoay người đi qua, dáng dấp cậu cao như vậy, đứng trước Thiển Thiển đang ngồi, giống như một ngọn núi vậy, hơn phân nửa ánh sáng đều bị cậu chắn hết.
Thiển Thiển do dự một chút, nghĩ đến những lúc bị cảm thật khó chịu, nào là nghẹt mũi cả đêm ngủ không ngon giấc, ho khan lâu thì cổ họng đau như có ai mài dao ở trong vậy,.....Cô còn cắn chặt răng, hai tay khoanh lại kéo vạt áo.
***
Dáng người của Lục Diệp thẳng đứng, mà cái hang động này lại không cao lắm, cậu chỉ cần khoát tay là có thể chạm
Thiển Thiển mở to hai mắt nhìn kĩ thuật chưa từng được thấy qua, cũng không có nhìn thấy lớp trưởng cầm bật lửa mà...Xuất hiện nha, bó củi này sao lại được đốt cháy rồi vậy?
Lục Diệp không chú ý đến ánh mắt nghiên cứu của Thiển Thiển, nhìn lửa đã cháy lên rồi, Lục Diệp đứng lên cởi quần áo của mình ra, rồi nói với Thiển Thiển: Cởi quần áo ra.
Cởi, cởi quần áo?! Thiển Thiển ngạc nhiên đến mức giọng nói cũng thay đổi, cô bám vào cổ áo của mình, lắp ba lắp bắp nói: Cởi, cởi quần áo làm gì?!
Lúc nói chuyện thì Lục Diệp đã cởi áo khoác của cậu ra xong rồi, cậu nhìn khuôn mặt đang sợ hãi của Thiển Thiển, trầm mặt một chút, đi một bước về phía Thiển Thiển.
Đã làm tinh thần của Thiển Thiển phấn chấn lên vèo một cái liền bắn ra xa đến hai ba bước, bộ dạng giống như con mèo đang xù lông, cặp mắt trợn tròn nhìn Lục Diệp chằm chằm, rất có tư thế Cậu không nói rõ ràng cho tôi biết thì đừng mong đến gần tôi nửa bước.
Lục Diệp dở khóc dở cười nói: Mình chỉ muốn cho cậu cởi quần áo ra hong cho khô thôi mà.
Không, không cần! Thiển Thiển nói không cần nghĩ ngợi: Mặc, mặc ở trên người cũng có thể hong khô mà.....
Cậu không sợ sau này sẽ bị phong thấp sao? Lục Diệp hỏi, Cậu mặc quần áo ướt sũng ở trên người, trong quá trình cậu mặc quần áo ướt như thế, nhiệt độ ẩm sẽ dần dần tiến vào trong thân thể của cậu, nhẹ thì bị cảm còn nặng thì phong thấp, thân thể của cậu vốn không được tốt....Nếu không phải vì như vậy, thì mình trực tiếp mang cậu đi về luôn có tốt hơn không.
Lục Diệp chưa từng dùng giọng nói nghiêm nghị nói chuyện giáo huấn với Thiển Thiển như vậy làm Thiển Thiển có chút sững sốt.
Nhưng mà, nhưng mà...... Thiển Thiển nắm ống tay áo lúc lúc lỏng, lúc chặc, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, cô hiểu rõ đạo lý này, nhưng mà thật sự muốn cô ở trước mặt một bạn nam mà cởi quần áo, cô.....
Được rồi không cần mè nheo nữa đâu, nếu mè nheo nữa thì phí công mình đi tìm củi rồi. Lục Diệp nói xong, tiến lên hai bước níu lấy cánh tay của Thiển Thiển, kéo cô ngồi xuống xong, lại cởi áo khoác ngoài của mình để vào trong ngực cô, Cậu cởi quần áo xong thì mặc cái này vào, mình xoay sang chỗ khác, cậu mặc xong rồi thì kêu mình. Cậu yên tâm đi, mình đảm bảo rằng sẽ không nhìn lén cậu. Như vậy đã được chưa?
Nhưng mà trời lạnh thế này mà cậu không mặc áo khoác......
Yên tâm đi, tố chất thân thể của mình rất tốt. Sỡ dĩ cậu mặc áo khoác đến đây, là vì sợ ở trên núi Thiển Thiển sẽ bị lạnh, có thể sử dụng trong trường hợp khẩn cấp.
Lục Diệp nói xong thì xoay người đi qua, dáng dấp cậu cao như vậy, đứng trước Thiển Thiển đang ngồi, giống như một ngọn núi vậy, hơn phân nửa ánh sáng đều bị cậu chắn hết.
Thiển Thiển do dự một chút, nghĩ đến những lúc bị cảm thật khó chịu, nào là nghẹt mũi cả đêm ngủ không ngon giấc, ho khan lâu thì cổ họng đau như có ai mài dao ở trong vậy,.....Cô còn cắn chặt răng, hai tay khoanh lại kéo vạt áo.
***
Dáng người của Lục Diệp thẳng đứng, mà cái hang động này lại không cao lắm, cậu chỉ cần khoát tay là có thể chạm
|
/105
|

