Làm ầm ĩ hơn 20 phút, Lục Diệp và Thiển Thiển mới đi đến được bên dòng suối, cũng không biết Lục Diệp dẫn đường như thế nào, nơi này đặc biệt yên tĩnh, ở nơi này cây cối hai bên đường còn tươi tốt hơn, bốn phía xung quanh cũng không còn thấy bạn học đâu nữa.
Thấy Thiển Thiển nghi ngờ quan sát bốn phía, Lục Diệp giải thích: Nơi này ít người, muốn bắt nòng nọc hay tôm thì cũng dễ dàng hơn, bên kia nhiều người như vậy, cho dù có tôm hay nòng nọc, cũng đã sớm bị họ bắt hoặc là hù chạy mất hết rồi.
Thiển Thiển giật mình, thuận miệng hỏi: Quen thuộc như vậy sao......Lớp trưởng đã đến nơi này rồi à?
Đã đến một lần rồi. Lục Diệp đáp.
Chỉ ghé qua một lần mà đã nhớ rõ như vậy, lớp trưởng cậu thật lợi hại nha. Thiển Thiển sùng bái liếc mắt nhìn Lục Diệp một cái, sau đó nhìn về phía dòng suối nhỏ đang chảy róc rách, nóng lòng muốn thử: Mình có thể đi bắt tôm sao?
Có thể, chỉ là phải chú ý an toàn. Lục Diệp dặn dò nói.
Thiển Thiển đáp một tiếng, đi đến bên dòng suối ngồi xổm xuống, vừa quan sát xem nơi nào có nhiều tôm tép để vớt vừa không quên dặn dò: Cậu đừng thừa lúc mình bắt tôm tép mà lén lút bỏ đi nha. Xem như là chỉ muốn trêu mình cũng không được, lá gan của mình rất nhỏ, nếu mà cậu để lại một mình mình ở chỗ này, mình sẽ, mình sẽ.....
Ban đầu cô muốn nói là Mình sẽ khóc cho cậu xem. , nhưng suy nghĩ lại, lại cảm thấy câu này giống lời kịch trong tiểu thuyết tình cảm quá, nói với anh hai thì cũng tạm được, cho nên nói mình sẽ ba bốn lần mới nghẹn lời mà nói ra một câu.
Mình sẽ không liên lạc được, điện thoại di động của mình để trong túi xách rồi!
Lần này, giọng nói trả lời của Lục Diệp mang theo ý cười: Được.
***
Dòng suối trong suốt có thể thấy rõ những hòn đá nhỏ dưới lòng sông, những con tôm cùng nòng nọc đang bơi trong nước, Thiển Thiển dùng ngón tay trỏ khuấy động nhẹ trên mặt nước một chút, Thiển Thiển tạo gợn sóng làm kinh động đến tôm cùng nòng nọc, bọn chúng liền vẫy đuôi bơi đi tứ phía, mang theo những gợn sóng tạo thành những vòng tròn nhỏ trên mặt nước.
Nước có chút lạnh, nhưng không tê buốt, có thể chấp nhận được.
Vì thế Thiển Thiển yên tâm mà vén tay áo lên, duỗi tay vào trong nước, hai tay chụm lại, cẩn thận từng li từng tí áp sát vào hướng của những con tôm đang bơi.
Phản ứng của Thiển Thiển vổn chậm chạp hơn so với người bình thường một chút, lúc này càng thêm nín thở tập trung cao độ, nhưng mặc kệ là cô cố gắng thế nào, nhưng mặc kệ là cô cố gắng như thế nào, thì sự nhanh nhẹn của cô cũng không theo kịp. Thường là chưa kịp đến gần hoặc là chỉ mới vừa chuẩn bị thì đã bị bọn tôm cùng nòng nọc phát giác ra, chỉ mới vừa động đến thì đã bơi đến nơi khác rồi.
Thiển Thiển bắt gần mười phút, cũng không bắt được một con, nôn nóng đến mức quơ loạn xạ cả lên.
Lục Diệp ở một bên thấy vậy thì buồn cười, nhưng không có ý muốn ra tay giúp đỡ, mang Thiển Thiển ra ngoài chơi là muốn làm cho cô chơi thật vui vẻ, nếu như cái gì cậu cũng giúp cô xử lí hết, thì cô không sẽ không hưởng thụ được quá trình vui chơi rồi, cho nên vẫn là đợi cô bắt không được hết kiên nhẫn rồi sau đó sẽ giúp cô thì có vẻ sẽ tốt hơn.
Mặc dù tính cách của Thiển Thiển yếu đuối như con chi chi, nhưng không thiếu sự dẻo dai, mặc dù nửa giờ trôi qua không bắt được con nào nhưng vẫn không cầu cứu Lục Diệp.
Về cơ bản là những con tôm cùng nòng nọc ở gần bờ đã bị Thiển Thiển hù chạy mất hết, nhưng cô cũng không giận, đứng lên tìm kiếm trong nước một chút, những con tôm cùng nòng nọc tập trung thành một đàn thì có tương đối ở nhiều chỗ, thế nhưng những chỗ đó cách bờ suối tương đối xa.
Thiển Thiển lại tìm một chút, phát hiện ở chỗ kia có những con tôm cùng nòng nọc vây quanh khắp trên mặt nước, vừa vặn có thể đặt chân lên những hòn đá xung quanh.
Thiển Thiển liếm đôi môi có chút khô của mình, rón ra rón rén bước chân phải ra, mũi chân nhẹ nhàng đặt lên tảng đá, cô dừng lại một chút, sau khi xác định là không làm kinh động đến những con tôm và nòng nọc, mới dám yên tâm đặt toàn bộ bàn chân xuống tảng đá.
Cô từ từ ngồi chồm hổm xuống, giang hai tay chậm rãi thả vào trong nước, rồi từ từ khép lại, lại chờ một chút thì một số con tôm và nòng nọc nhỏ bơi vào lòng bàn tay của cô, cô vội nhấc tay lên!
Cô nhìn nòng nọc đang bơi trong lòng bàn tay của mình, vui mừng nói với Lục Diệp: Lớp trưởng bắt được rồi, bắt được rồi...!
Có câu nói vui quá hóa buồn, Thiển Thiển chỉ nghĩ là bắt được nòng nọc thì vui mừng, lại quên mất rằng mình đang đứng trên một khối đá không chắc chắn, quá vui vẻ thì sẽ không khống chế được sức lực, còn chưa đứng lên được, hòn đá dưới chân liền buông lỏng, cả người cô không khống chế được mà
Thấy Thiển Thiển nghi ngờ quan sát bốn phía, Lục Diệp giải thích: Nơi này ít người, muốn bắt nòng nọc hay tôm thì cũng dễ dàng hơn, bên kia nhiều người như vậy, cho dù có tôm hay nòng nọc, cũng đã sớm bị họ bắt hoặc là hù chạy mất hết rồi.
Thiển Thiển giật mình, thuận miệng hỏi: Quen thuộc như vậy sao......Lớp trưởng đã đến nơi này rồi à?
Đã đến một lần rồi. Lục Diệp đáp.
Chỉ ghé qua một lần mà đã nhớ rõ như vậy, lớp trưởng cậu thật lợi hại nha. Thiển Thiển sùng bái liếc mắt nhìn Lục Diệp một cái, sau đó nhìn về phía dòng suối nhỏ đang chảy róc rách, nóng lòng muốn thử: Mình có thể đi bắt tôm sao?
Có thể, chỉ là phải chú ý an toàn. Lục Diệp dặn dò nói.
Thiển Thiển đáp một tiếng, đi đến bên dòng suối ngồi xổm xuống, vừa quan sát xem nơi nào có nhiều tôm tép để vớt vừa không quên dặn dò: Cậu đừng thừa lúc mình bắt tôm tép mà lén lút bỏ đi nha. Xem như là chỉ muốn trêu mình cũng không được, lá gan của mình rất nhỏ, nếu mà cậu để lại một mình mình ở chỗ này, mình sẽ, mình sẽ.....
Ban đầu cô muốn nói là Mình sẽ khóc cho cậu xem. , nhưng suy nghĩ lại, lại cảm thấy câu này giống lời kịch trong tiểu thuyết tình cảm quá, nói với anh hai thì cũng tạm được, cho nên nói mình sẽ ba bốn lần mới nghẹn lời mà nói ra một câu.
Mình sẽ không liên lạc được, điện thoại di động của mình để trong túi xách rồi!
Lần này, giọng nói trả lời của Lục Diệp mang theo ý cười: Được.
***
Dòng suối trong suốt có thể thấy rõ những hòn đá nhỏ dưới lòng sông, những con tôm cùng nòng nọc đang bơi trong nước, Thiển Thiển dùng ngón tay trỏ khuấy động nhẹ trên mặt nước một chút, Thiển Thiển tạo gợn sóng làm kinh động đến tôm cùng nòng nọc, bọn chúng liền vẫy đuôi bơi đi tứ phía, mang theo những gợn sóng tạo thành những vòng tròn nhỏ trên mặt nước.
Nước có chút lạnh, nhưng không tê buốt, có thể chấp nhận được.
Vì thế Thiển Thiển yên tâm mà vén tay áo lên, duỗi tay vào trong nước, hai tay chụm lại, cẩn thận từng li từng tí áp sát vào hướng của những con tôm đang bơi.
Phản ứng của Thiển Thiển vổn chậm chạp hơn so với người bình thường một chút, lúc này càng thêm nín thở tập trung cao độ, nhưng mặc kệ là cô cố gắng thế nào, nhưng mặc kệ là cô cố gắng như thế nào, thì sự nhanh nhẹn của cô cũng không theo kịp. Thường là chưa kịp đến gần hoặc là chỉ mới vừa chuẩn bị thì đã bị bọn tôm cùng nòng nọc phát giác ra, chỉ mới vừa động đến thì đã bơi đến nơi khác rồi.
Thiển Thiển bắt gần mười phút, cũng không bắt được một con, nôn nóng đến mức quơ loạn xạ cả lên.
Lục Diệp ở một bên thấy vậy thì buồn cười, nhưng không có ý muốn ra tay giúp đỡ, mang Thiển Thiển ra ngoài chơi là muốn làm cho cô chơi thật vui vẻ, nếu như cái gì cậu cũng giúp cô xử lí hết, thì cô không sẽ không hưởng thụ được quá trình vui chơi rồi, cho nên vẫn là đợi cô bắt không được hết kiên nhẫn rồi sau đó sẽ giúp cô thì có vẻ sẽ tốt hơn.
Mặc dù tính cách của Thiển Thiển yếu đuối như con chi chi, nhưng không thiếu sự dẻo dai, mặc dù nửa giờ trôi qua không bắt được con nào nhưng vẫn không cầu cứu Lục Diệp.
Về cơ bản là những con tôm cùng nòng nọc ở gần bờ đã bị Thiển Thiển hù chạy mất hết, nhưng cô cũng không giận, đứng lên tìm kiếm trong nước một chút, những con tôm cùng nòng nọc tập trung thành một đàn thì có tương đối ở nhiều chỗ, thế nhưng những chỗ đó cách bờ suối tương đối xa.
Thiển Thiển lại tìm một chút, phát hiện ở chỗ kia có những con tôm cùng nòng nọc vây quanh khắp trên mặt nước, vừa vặn có thể đặt chân lên những hòn đá xung quanh.
Thiển Thiển liếm đôi môi có chút khô của mình, rón ra rón rén bước chân phải ra, mũi chân nhẹ nhàng đặt lên tảng đá, cô dừng lại một chút, sau khi xác định là không làm kinh động đến những con tôm và nòng nọc, mới dám yên tâm đặt toàn bộ bàn chân xuống tảng đá.
Cô từ từ ngồi chồm hổm xuống, giang hai tay chậm rãi thả vào trong nước, rồi từ từ khép lại, lại chờ một chút thì một số con tôm và nòng nọc nhỏ bơi vào lòng bàn tay của cô, cô vội nhấc tay lên!
Cô nhìn nòng nọc đang bơi trong lòng bàn tay của mình, vui mừng nói với Lục Diệp: Lớp trưởng bắt được rồi, bắt được rồi...!
Có câu nói vui quá hóa buồn, Thiển Thiển chỉ nghĩ là bắt được nòng nọc thì vui mừng, lại quên mất rằng mình đang đứng trên một khối đá không chắc chắn, quá vui vẻ thì sẽ không khống chế được sức lực, còn chưa đứng lên được, hòn đá dưới chân liền buông lỏng, cả người cô không khống chế được mà
|
/105
|

