Cô Ngốc Biết Yêu

Chương 60 - Chương 54

/105


Cứ như vậy, ngay cả Giang Đường nhìn Lục Diệp không thuận mắt cũng cảm thấy may mắn khi mình không đuổi cậu ta đi, các cô mang nhiều đồ ăn đến như vậy, ăn có thể không khát nước sao? Nếu không phải còn có Lục Diệp nhớ mà mang nước theo, thì nhóm các cô không phải sẽ đi uống những giọt sương trên lá cây rồi sao?

Thấy Thiển Thiển dùng ánh mắt sùng bái nhìn mình, Lục Diệp buồn cười, cậu cầm hộp sữa chua đưa qua đưa lại, đụng hộp sữa chua vào mặt Thiển Thiển một cái, sau đó lại buông ra, dừng lại trước mặt Thiển Thiển.

Thiển Thiển lặng đi một chút, kinh ngạc nói: Cho, cho mình hả?

Cô nghĩ là đãi ngộ của cô hẳn là một trong bốn bình nước suối kia mới đúng......

Đưa cho cậu. Lục Diệp gật gật đầu, cuối cùng cũng gạt bỏ được một chút nghi ngờ kia của Thiển Thiển.

Thiển Thiển đưa tay nhận, hết sức cảm động mà nói: Cảm ơn lớp trưởng vạn năng.

Ban đầu Lục Diệp dự định là giả vờ lơ đãng lúc Thiển Thiển nhận lấy hộp sữa nhưng chỉ một câu nói này của cô đã làm cho đầu ngón tay của cậu cứng lại rồi, lúc này phát hiện ra cử động này của mình cậu mới nhận ra rằng Thiển Thiển vừa mới đặt cho cậu một biệt danh, nhất thời giở khóc dở cười.

Cậu có chút tiếc nuối thu tay về, tùy ý chỉ chỉ hàng nước suối với bọn Giang Đường, ý muốn nói là: tự mình lấy đi.

Biết được là mình không có khả năng được ưu đãi Giao hàng tận nơi như Thiển Thiển được nên đám người Giang Đường yên lặng chồm qua cầm mỗi người một chai nước suối, lại yên lặng trở về.

Giằng co lâu như vậy, thật sự các cô cũng có chút khát, cho nên khi lấy được nước suối liền mở nắp uống vài ngụm, Thiển Thiển nhìn họ một cái, lại cuối đầu nhìn hộp sữa chua nhỏ đến đáng thương trong tay mình, nuốt một ngụm nước bọt, đặt ở một bên.

Chú ý đến động tác của cô, Lục Diệp đang chuẩn bị uống nước bỗng dừng lại, kì quái hỏi: Thiển Thiển, sao không uống nước, cậu không khát nước sao?

À? A, đúng, mình cũng, không khát lắm, cho nên tạm thời không muốn uống. Thiển Thiển định nở nụ cười để che giấu, cầm lấy túi bánh bích quy: Mình ăn cái này trước đã......

Hay là uống nước trước đi. Lục DIệp khuyên nhủ, Với tố chất thân thể của cậu, lại leo núi lâu như vậy rồi, có lẽ là nên bổ sung một chút nước thì tốt hơn.

À.....à.

Thiển Thiển không lay chuyển được cậu, không thể làm gì khác hơn là phải cầm hộp sữa chua lên, cắm ống hút vào, chỉ nhấp một ngụm liền để lại chỗ cũ.

Chỉ uống một chút như vậy là đủ rồi sao? Lục Diệp càng thêm nghi ngờ, nhưng mà cậu đã biết là Thiển Thiển sau khi học thể dục xong đã trực tiếp uống một hơi hết sạch hộp sữa chua.

Đủ rồi, đủ rồi, cái đó.......Mình không khát lắm. Thiển Thiển thật sự không giỏi nói dối, đôi mắt to tròn di chuyển qua lại, nhưng mà không nhìn Lục Diệp.

Lục Diệp trầm mặc trong chốc lát, lên tiếng thêm lần nữa thì giọng nói đã tràn ngập một loại Đã nhìn ra được mọi chuyện đã tính trước hết mọi việc: Thiển Thiển, có phải cậu lo rằng sữa chua ít quá không đủ uống phải không?

... ...! Thiển Thiển ngẩng đầu nhìn Lục Diệp, mang theo vẻ mặt như đã được viết sẵn câu hỏi: Làm sao cậu biết?!

Lục Diệp nhìn chằm chằm Thiển Thiển khoảng nửa phút, mới vô lực cúi đầu xuống, hi vọng tóc rơi xuống có thể che được biểu cảm trên mặt cậu lúc này, cậu thật là!! Không biết là Thiển Thiển ngốc nghếch nên làm cho cậu cười hay khóc đây.... ....

Chờ đến khi cậu có thể cảm nhận rằng mình có thể khống chế được toàn bộ cơ mặt của mình thì Lục Diệp ngẩng đầu lên, hai tay không nhẹ không nặng đặt tại bờ vai của Thiển Thiển, nghiêm túc nói: Thiển Thiển không cần tiết kiệm đâu, mình đảm bảo sẽ đủ sữa chua cho cậu uống.

Đảm bảo đủ? Thiển Thiển hỏi tới.

Đảm bảo đủ. Lục Diệp khẳng định nói, trong túi của cậu bây giờ còn thừa bảy tám hộp sữa chua đấy.

Vậy thì thật tốt quá rồi. Thiển Thiển vừa nói, vừa cầm lấy hộp sữa chua, ngậm ống hút vào miệng ra sức hút một ngụm, cô thật là khát quá đi, nếu không phải sợ rằng nếu hút một ngụm thì hết sạch như thế này, thì vừa rồi cô có thể uống một hơi là hết sạch hộp sữa chua rồi.

Nếu còn nhiều như vậy, vì sao không cho bọn Đường Đường mỗi người một hộp vậy? Thiển Thiển uống sữa chua, mơ hồ không rõ hỏi.

À, các cậu ấy hả. Lục Diệp chẳng hề để ý nói, Các cậu ấy uống nước suối là đủ rồi.

Giang Đường, Hạ Văn, Lâm Nhược Vân uống nước suối là đủ rồi: ... ...... ...... ...

Lời này ngụ ý chính là Nếu như các cậu uống nước suối xong, tôi cũng sẽ không phát sữa chua cho các cậu đâu. phải không?

Nơi này xứng đáng có bối cảnh âm nhạc, như thế thì cậu sẽ đặc biệt thích đấy.

Mặt Giang Đường không chút thay đổi thầm nghĩ.

***

Sau khi ăn uống no đủ, Hạ Văn ngồi không yên bèn cầm máy chụp ảnh dẫn đầu đi chụp ảnh ở chung quanh, sau đó Giang Đường cùng Lâm Nhược Vân đi bên cạnh cũng bị bạn học kéo đi chơi trò giết người cùng họ. Vốn là cũng muốn kéo Thiển Thiển qua, nhưng Thiển Thiển nghe qua quy tắc chơi được một lần xong, nghe xong hai mắt của cô bỗng biến thành nhang muỗi, liên tục xua tay nói trò chơi này phức tạp quá mình chơi không được, Thiển Thiển không chơi, cũng không có khả năng là Lục Diệp sẽ chơi.

Thiển Thiển ngồi một chỗ chơi đùa với ngón tay đến chán, chợt nghe có người nói bên kia có một dòng suối nhỏ, cái gì mà có thể vớt tôm bắt nòng nọc gì đó.

Thiển Thiển vừa nghe xong, đang buồn ngủ bỗng chốc tỉnh hẳn, có thể vớt tôm bắt nòng nọc!

Thấy Thiển Thiển vừa rồi còn suy nghĩ một chút bỗng dứt khoát đứng lên, sương mù trong đôi mắt cũng lóe lên ánh sáng, Lục Diệp cười hỏi: Muốn đi đến dòng suối chơi sao?

Ừ! Thiển Thiển dùng sức gật gật đầu một cái, nhìn Lục Diệp với vẻ mặt mong chờ.

Lục Diệp bị cô nhìn đến buồn cười, thầm nghĩ: Nha đầu kia đúng là đã xem mình là người không

/105

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status