Cô Ngốc Biết Yêu

Chương 59 - Chương 53

/105


Thời tiết ấm dần lên, những luống hoa trong trường cũng đã nở, một đám hồng một đám trắng, trông rất đẹp mắt. Cũng không biết lớp trưởng lớp nào khơi mào, trong giờ học mà đi ngoại ô du xuân, sau khi trở về, chuyện này một truyền mười, mười truyền một trăm, rất nhanh thì đã truyền khắp toàn trường, các học sinh đều phập phồng không yên, đều yêu cầu phải được đối xử ngang nhau.

Chuyện này cũng đã rơi vào tai của lãnh đạo, đương nhiên là họ muốn áp chế chuyện này xuống, thế nhưng chuyện kia cũng đã truyền ra ngoài rồi, đầu tiên là họ không thể quay ngược thời gian trở lại được, hai là không thể tẩy trí nhớ của toàn bộ học sinh trong trường được. Cho nên sau khi chủ nhiệm lớp nghiêm khắc phê bình xong, ban lãnh đạo càng thêm quan tâm phải giải quyết chuyện này như thế nào.

Không cho bọn học sinh toại nguyện, áp chế chuyện này xuống? Bọn học sinh đang trong giai đoạn trưởng thành không phải người nào cũng hiền lành, càng muốn áp chế bọn chúng, thì bọn chúng càng làm đến cùng, hoàn toàn ngược lại, chỉ biết ngang ngược, cho nên cần phải sử dụng chính sách dụ dỗ, lần lượt gỡ từng sợi lông của bọn chúng.

Cứ liều mạng như vậy, để mặc cho bọn chúng lấy thời gian học tập trên lớp để đi chơi sao? Cái này cũng không được, đầu tiên là vấn đề an toàn của bọn học sinh, trên dưới Nhất Trung có tổng cộng ba ngàn học sinh, cho dù chỉ có một học sinh gặp chuyện không may, tạm thời không nói đến việc không nguy hiểm đến tính mạng, cho dù là nếu tổn thương đến cánh tay hay chân, thì phụ huynh của học sinh kia cũng có thể gây phiền toái đến cho trường. Giờ đi học thì nên dùng để đi học, trường học này không dạy, lại còn đưa học sinh ra ngoài đi chơi làm cho học sinh bị thương, không tìm trường học thì tìm ai đây? Hơn nữa cũng không nên làm cho những học sinh này đắc ý được, không cẩn thận liền dễ dàng bị giẫm hết mặt mũi, sau này còn muốn giữ bọn họ lại, như vậy cũng có chút khó khăn.

Nghĩ tới nghĩ lui, trường học đưa ra phương án giải quyết cuối cùng là: sẽ cho hai lớp đi chơi một ngày, một lớp đi buổi sáng, sẽ trở lại vào trước giờ ăn trưa, một lớp đi buổi chiều, sẽ trở lại vào trước giờ ăn tối, trước là lớp mười, sau là lớp mười một, lớp mười hai xem như xong, yên phận ở lại trường học tập thôi. Địa điểm đi chơi là ngọn núi nhỏ phía Nam của thành phố A, phương tiện giao thông là xe của Nhất Trung một năm khó khăn lắm mới được sử dụng một lần. Cứ như vậy, mới có thể bảo hộ được thân thể của học sinh thật an toàn.

Tuy rằng địa điểm đi chơi ở ngoại thành cùng với tuyến đường đã bị giới hạn rồi, nhưng sự nhiệt tình của bọn học sinh cũng không giảm bớt dù chỉ một chút.

Dựa theo thứ tự lớp học, lớp 10C7 sẽ đi chơi vào sáng ngày thứ năm, Thiển Thiển đối với hoạt động này thì tỏ ra vô cùng thích thú, mặc dù tiếc là không thể cùng anh hai đi chơi cùng, nhưng cô vẫn hưng phấn đến mức mấy ngày nay đi học cũng không ngủ gật, mà sáng sớm liền lôi kéo Nhạc Kỳ Sâm đi siêu thị mua một đống đồ ăn vặt, kết quả là còn chưa đến thứ năm, đồ ăn đã bị cô ăn sạch, hai người không thể không đi mua thêm lần nữa.

Sáng sớm thứ năm, Nhạc Kỳ Sâm gọi Thiển Thiển dậy, mở cửa phòng Thiển Thiển ra, hiếm khi thấy được cô đã mặc quần áo xong xuôi ngồi trên giường rồi, anh mím môi cười, nói một câu hài lòng, bởi vì trước tiên phải đứng trước cửa trường học xếp hàng để lên xe, để tránh ảnh hưởng đến giờ học bình thường của trường học, nhà trường yêu cầu những học sinh đi chơi phải tập trung ở cổng trường trước 30 phút, 10 phút xếp hàng lên xe rồi khởi hành, trễ giờ sẽ không đợi. Thiển Thiển sợ mình ngủ quên sẽ bị bỏ lại, quyết định đặt 6 cái đồng hồ báo thức, bắt đầu từ 6h30, cách 5 phút báo một lần, còn cố ý nhờ Nhạc Kỳ Sâm nhớ gọi cô dậy, cho mình hai cái bảo hiểm an toàn.

Nói tạm biệt với anh trai trước cửa trường học, Thiển Thiển vác túi đồ ăn vặt căng đầy cả ba lô đi vào hàng của lớp 10C7, cô đứng bên cạnh Giang Đường, dùng sức đưa túi xách vang lên hai tiếng thình thịch , rất đắc ý nhìn qua Giang Đường, Hạ Văn cùng Lâm Nhược Vân nói: Đường Đường, Văn Văn, Nhược Vân, hôm nay mình mang theo rất nhiều đồ ăn nha! Cho dù các cậu không có mang gì theo, đồ ăn của mình mang theo cũng đủ cho bốn người ăn luôn á!

Hạ Văn nghe vậy, cũng lập tức túm ba lô của mình lại, mở dây kéo ra cho Thiển Thiển nhìn, vui mừng nói: Thiển Thiển, mình cũng mang theo rất nhiều đồ ăn nha! Còn

/105

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status