Cô Ngốc Biết Yêu

Chương 53 - Chương 46

/105


Sau khi kết thúc buổi tiệc liên hoan ngoại ngữ, mức độ nổi tiếng của Thiển Thiển ở Nhất Trung tăng lên không ít. Khá nhiều người có suy nghĩ khác nhau, trong đó đại đa số là học sinh nam, len lén đi ngang qua ngoài cửa lớp 10C7 để nhìn bộ dạng của Thiển Thiển. Giả vờ đi qua, thưởng, cướp, va chạm, sau khi nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt tiều tụy bởi vì không chịu lạnh được cùng vẻ mặt mê man giống như chưa tỉnh ngủ của cô, đa số đều mang theo nét mặt thất vọng rời đi.

Có một hôm, Lục Diệp trở lại từ văn phòng của cô chủ nhiệm, đi đối diện với hai tên học sinh nam trên hành lang, nghe thấy bọn họ đang dùng giọng điệu rất đáng ghét để thảo luận:

Cái bạn Nhạc Thiển Thiển ấy, cùng với người chủ trì vào buổi tiệc liên hoan ngoại ngữ đúng là khác nhau nhiều quá đấy! Rốt cuộc có phải cùng một người không vậy?

Cậu hỏi tôi thì tôi đi hỏi ai đây? Tôi cũng rất nghi ngờ, nhưng khối lớp mười cũng chỉ có một mình Thiển Thiển thôi, hơn nữa vừa rồi cậu cũng hỏi thăm rồi mà, anh trai của cậu ấy thật sự là Nhạc Kỳ Sâm. Mặc dù bọn lão nhị trở về nói rằng có khác biệt rất lớn, nhưng tôi cũng không nghĩ rằng sẽ lớn như vậy đâu, thật sự là.....Uổng phí cho một khuôn mặt đẹp như vậy.

Chậc chậc chậc, bộ dạng đúng là vô cùng xinh đẹp, chỉ là sắc mặt khó coi có thể hù chết người mà, người không biết còn tưởng rằng nhà cậu ấy vừa mới có đám tang đấy. Dáng người thì.....Mặc nhiều quần áo như vậy, mập mạp giống như trái bóng cao su vậy, không nhìn ra có được hay không. Chỉ có điều trước kia đã nghe nói vóc người của cậu ấy rất tuyệt. Đặc biệt là nhìn đôi mắt kia chán quá rồi, đờ đẫn mê man, một chút thần thái cũng không có, giống như sinh vật được in trong sách thiếu mất một nhiễm sắc thể thông minh vậy.....

Lời nói này đúng là quá đáng.

Tay cầm tài liệu của Lục Diệp nắm chặt lại, bước chân cũng dừng lại.

Cậu xoay người, nhìn bóng lưng của hai học sinh nam chỉ mới gặp mặt một lần mà sau lưng đã dùng lời nói xấu xa, không kiêng nể gì để đi phán xét một cô gái, lạnh nhạt nói: Các cậu, đứng lại.

Giọng nói của cậu không lớn, phát ra trên hành lang náo nhiệt sau tiết học có vẻ càng yếu ớt hơn, lại truyền vào lỗ tai của hai học sinh nam kia một cách rõ ràng, bọn họ ngẩn người, nghi hoặc liếc mắt nhìn nhau, đồng thời quay đầu, thấy được nét mặt của Lục Diệp ở phía sau bọn họ, bọn họ chỉ tay vào chính mình: Là chúng tôi sao?

Đúng vậy, là các cậu. Lục Diệp nói xong, đi lên phía trước hai bước, cặp mắt đen không thấy đáy vững vàng khóa trên thân hai người, nghiêm túc nói: Còn dám nói thêm một câu, tôi sẽ bẻ gãy cằm của các cậu, tin không?

Giọng nói của cậu lạnh buốt giống như đến từ bắc cực mang theo gió cùng băng tuyết, thổi trúng hai người khiến họ từng trận rét run từ trong xương. Ánh mắt dừng trên cằm bọn họ rõ ràng không có tính thực tế, nhưng lại mang đến cho họ một cảm giác sợ hãi là xương cằm bị một cái tay vô hình nào đó nắm gắt gao.

Mồ hôi lạnh ngưng tụ trên trán của hai người, sau đó lăn xuống, hầu kết của hai người chuyển động lên xuống, một câu cũng không phát ra được. Ngay cả suy nghĩ Chúng tôi có hai người, cậu chỉ có một người, dựa vào đâu mà chúng tôi phải sợ cậu? cũng không xuất hiện trong đầu của bọn họ.

Dáng dấp của Nhạc Thiển Thiển có xinh đẹp hay không, vóc người có đẹp hay không, ánh mắt có thần thái hay không..... Giọng nói của Lục Diệp vẫn rất nhẹ như cũ, nhưng lực uy hiếp lại gấp mười lần, Không phải là điều mà các người có thể xoi mói. Các người cũng không có tư cách để xuất hiện trước mặt cậu ấy. Nhớ rõ chưa?

Hai người bị Lục Diệp nhìn đều cảm thấy máu chảy ngược chiều, thân thể cứng ngắc, tay chân lạnh buốt, ngay cả miễn cưỡng gật đầu một cái cũng không làm được.

Không nói lời nào thì tôi xem như các cậu đã chấp nhận, bây giờ các cậu có thể cút đi. Lục Diệp lạnh lùng hất cằm lên, nói: Chẳng qua có một việc tôi muốn nhắc nhở các cậu: tôi là Lục Diệp, con người của tôi, cho đến bây giờ nói được thì làm được.

Nói xong, cậu liếc nhìn hai người đang rụt lại vì sợ hãi lần cuối, xoay người đi về lớp 10C7.

Trước khi rời đi, ánh mắt ấy của Lục Diệp đáng sợ bao nhiêu, người vây xem cũng không nhìn thấy, tóm lại là hai học sinh nam kia đứng nguyên tại chỗ ít nhất là năm phút, tay chân mới dần dần ấm lại, nâng đỡ nhau rời khỏi.

***

Vừa mới bước vào cửa phòng học, Lục Diệp liền nghe thấy đến hai tiếng hắt xì trong trẻo vang lên, cậu nhíu nhíu mày, vội vã đặt tài liệu xuống chỗ ngồi, cầm cái ly đến trước máy đun nước lấy một ly nước ấm, đi về phía Thiển Thiển chạm vào mu bàn tay của cô một cái.'

Thiển Thiển đang cúi đầu lau lỗ mũi cũng không ngước lên nhìn xem là người nào, liền nhận lấy ly nước rồi ôm vào trong ngực, sau đó mới ngẩng đầu lên, sắc mặt của cô vốn đã tái nhợt, trên hai gò má lại có thêm hai vầng hồng, dưới mắt lại có hai quầng thâm có phần dọa người.

Lục Diệp chìa tay dò xét trên trán của cô, sau khi xác định cô không có bị sốt, mới hỏi: Sao đôi mắt lại đen như vậy? Buổi tối không ngủ ngon giấc sao?

.....Không phải là mình ngủ không ngon đâu. Thiển Thiển nói bằng giọng mũi, uất ức nói, Mình bị ngẹt mũi, lúc ngủ cũng chỉ có thể hô hấp bằng miệng thôi, nhưng dùng miệng hô hấp thì cổ họng rất khó chịu, cổ họng khó chịu thì mình sẽ ho khan, có khi đang ngủ cũng vì ho mới tỉnh lại.....

Cổ họng làm sao có thể khó chịu được? Mở điều hòa sao? Lục Diệp hỏi.

Thiển Thiển gật đầu.

Vào mùa đông nếu ngủ mà mở điều hòa thì tốt nhất nên nuôi thêm chậu cá để tăng thêm không khí ẩm, như vậy thì không khí sẽ không quá khô, cậu hô hấp bằng miệng cũng sẽ không thấy khó chịu. Lục Diệp đưa ra ý kiến.

Trong phòng của mình có thêm không khí ẩm Thiển Thiển xoa xoa mắt, ngáp một cái, nói: Nhưng mà hiệu quả không được tốt lắm.

Vậy sao cậu không để ở góc phòng vài chậu nước chứ?

Tối nay mình về để thử xem sao.

***

Ngay tại thời điểm Thiển Thiển lạnh đến mức hận không thể quấn chăn bông đến trường, rốt cuộc cũng đến kì thi cuối học kỳ.

Sau khi thời tiết lạnh đi, tốc độ viết chữ của Thiển Thiển chậm đi rất nhiều, trong kỳ thi cô khó có thể lúc nào cũng cúi đầu viết được, sau khi nộp bài thi môn cuối cùng xong, Thiển Thiển cảm giác được cuộc sống này chấm dứt rồi!

Mấy ngày sau được xem thành tích, các bạn học lại bị Thiển Thiển làm cho kinh ngạc vì ngoại trừ môn ngữ văn ra thì chỉ cần làm bài nào thì có thể lấy điểm tuyệt đối của bài đó, mà thành tích của Lục Diệp trường thịnh không suy cũng làm cho các bạn phóng mắt hết tầm cỡ.

Sau khi kết thúc phiên họp phụ huynh, Thiển Thiển kéo cánh tay của Nhạc Kỳ Sâm, hết sức phấn khởi trở về nhà, không có một chút cảm giác sâu sắc nào với Lục Diệp đang chăm chú nhìn vào cô, ánh mắt u oán.

Kể từ lúc bị Nhạc Kỳ Sâm đề

/105

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status