Cô Ngốc Biết Yêu

Chương 52 - Chương 45

/105


Đêm Giáng Sinh đến gần từng ngày từng ngày, mặc dù thành phố A gần như không có tuyết rơi, nhưng tâm tình chờ mong của bọn học sinh đối với ngày này cũng không vì vậy mà giảm bớt dù chỉ một chút. Bởi vì không biết bắt đầu từ khi nào trong đêm Giáng sinh tặng quả táo cho người mình để ý đã thành trào lưu lúc đó, cũng là một trong những phương thức hướng về người trong lòng để thổ lộ, cùng với trong lễ Giáng Sinh tự tay đan khăn quàng cổ hoặc là găng tay tặng cho người trong lòng của mình, Valentine tặng hoa hồng cho người trong lòng cũng là ba loại phương thức được chào đón nhất.

Sáng sớm ngày Giáng Sinh, Thiển Thiển liền gói từng quả táo tốt nhất bỏ vào cặp, cô đương nhiên là không có khả năng muốn cầm đi thổ lộ với người ở trong lòng rồi. Trên thực tế tặng quả táo là tập tục của Trung Quốc, bởi vì chỉ có ở Trung Quốc, quả táo mới được gọi là quả táo , cũng có ý là quả bình an, ẩn chứa chúc bình an mĩ mãn, cũng không nhất định là phải tặng trong đêm Giáng Sinh. Nhưng nếu tất cả mọi người đều cho rằng như vậy, cô cũng lười so đo nhiều, sẽ theo trào lưu mà tặng.

Lúc Thiển Thiển sải bước tiến về phòng học, chuông vào tiết tự học vừa đúng lúc vang lên, sau khi tan học, Thiển Thiển lấy quả táo ra, hấp ta hấp tấp phân phát cho Giang Đường, Hạ Văn cùng với Lâm Nhược Vân, đợi đến khi trong tay còn lại trái cuối cùng rồi, Thiển Thiển do dự một chút, đi đến trước chỗ ngồi của Lục Diệp.

Lục Diệp bị người kêu liền đi ra ngoài, đến truyền lời là Triệu Thần, người nhờ Triệu Thần là một cô bé, lúc cô đang đưa quả táo cho Hạ Văn thì vô tình thấy được.

Một cô bé thẹn thùng e lệ, vẻ mặt đỏ ửng.

Thiển Thiển có chút tò mò..... Không, trên thực tế cô không xác định được loại tâm tình này có phải là tò mò hay không. Cô cầm quả táo đứng trước chỗ ngồi trống không của Lục Diệp, không lập tức để xuống, mà không tự chủ được quay đầu nhìn chằm chằm hướng ngoài cửa.

Cũng không lâu lắm, Thiển Thiển cảm thấy trên bả vai trầm xuống, cô quay đầu nhìn lại, là Giang Đường.

Giang Đường cười đến vẻ mặt mập mờ, nháy mắt nói: Sao lại liên tục nhìn ra ngoài cửa vậy? Mình nghe nói Lục Diệp bị một cô bé gọi đi ra ngoài, rất để ý sao?

Thiển Thiển bĩu môi, còn chưa kịp nói chuyện, đột nhiên cũng bị Lâm Nhược Vân xuất hiện giành trước: Nếu để ý thì đi ra xem một chút đi.

Hạ Văn ở một bên lòng đầy căm phẫn nói: Tên nhóc Lục Diệp này muốn làm như thế nào vậy, rõ ràng là thích Thiển Thiển của chúng ta, con gái gọi cậu ta cậu ta còn đi ra?

Ôi chao?! Mặt Thiển Thiển đỏ lên, vội vàng nói: Văn Văn, chuyện không bằng không chứng thì đừng nên nói lung tung!

Giang Đường, Hạ Văn, Lâm Nhược Vân: .....

Còn chưa có bằng chứng à? Không thấy trong lớp đến một người con gái định thổ lộ với Lục Diệp còn không có sao? Đây là bởi vì cả lớp học chung cũng biết tốt xấu!

Tốt lắm, mặc kệ đây có phải là trẻ con xem trộm hay không, chúng ta đi xem một chút cũng không tính là phạm pháp chứ? , Lâm Nhược Vân nói xong, chỉ chỉ ngoài cửa, Dù sao người xem cũng không phải chỉ có mình chúng ta.

Thiển Thiển liền bị các cô phụ giúp đẩy ra cửa, bốn cái đầu tạo thành một hàng từ cao xuống thấp, lén lút nhìn ra bên ngoài.

Người con gái tìm đến không có lựa chọn được đến một chỗ bí mật một chút, điều này đương nhiên có khả năng bởi vì chỗ bí mật duy nhất của lầu 4 cũng chỉ có nhà vệ sinh. Cô cúi đầu, tóc dài xõa xuống khăn choàng, chỉ lộ ra một phần nhỏ gương mặt đỏ ửng, trong tay đang cầm một quả táo vừa lớn vừa tròn, mũi chân vô thức vẽ các vòng tròn trên mặt đất, chần chừ thật lâu không thể mở miệng.

Hai tay Lục Diệp đút vào trong túi quần, khóe miệng hơi nhếch làm cho gò má cậu thoạt nhìn lạnh lẽo, trừ lúc ở trước mặt Thiển Thiển, trên mặt cậu chủ yếu đều là bộ dạng Vẻ mặt phía chính phủ này. Tuy rằng cậu hơi cúi đầu, nhưng ở góc độ này, nhìn thế nào cũng không giống như hạ ánh mắt vào cô gái trước mặt, ngược lại giống với..... đang thất thần.

Dùng hai phút để xây dựng tâm lí, rốt cuộc cô gái cũng lấy dũng khí ngẩn đầu lên, môi đỏ mọng hé mở.

Trong nháy mắt, ánh mắt của cô dừng lại trên mặt Lục Diệp, Lục Diệp liền hồi hồn lại, cậu nhíu nhíu mày, dùng một loại âm thanh không lớn nhưng cũng đủ để mọi người chung quanh đều có thể nghe rõ, nói: Hôm nay tôi ra đến đây, là vì muốn cho mọi người hiểu một chuyện. Không sai, là mọi người, tất cả mọi người có chuẩn bị cùng có ý niệm kia, có lẽ lời nói của tôi sẽ có chút tự luyến, nhưng vì tránh phiền toái không cần thiết, tôi có tự luyến một chút cũng không có quan trọng. Tôi hi vọng mọi người có thể hiểu được, dù bất luận là người nào tôi cũng sẽ không tiếp nhận, mặc kệ là đồ đạc gì của mọi người, hay là cái gì khác. Tôi đã nói nhiều như thế này rồi, tất cả giải tán hết đi.

Nói xong, cậu cũng không xem phản ứng của mọi người, liền mất hết hứng thú quay người sang. Sau đó.... Thấy được bốn người Thiển Thiển lấm la lấm lét.

Bộ dạng bây giờ của họ thật sự rất buồn cười, có lần Lục Diệp nghĩ rằng cảnh tượng như vậy sẽ chỉ xuất hiện trong Anime, không nghĩ tới hôm nay lại có thể thấy tận mắt, cậu nhịn không được, liền cười ra tiếng.

Cậu cười một tiếng, bốn người Thiển Thiển liền ý thức được không ổn, sợ ngây người, cạch một cái liền tản ra bốn phía, giống như Transformers bất ngờ giải thể.

Trong tay Thiển Thiển còn ôm một quả táo, cô cảm thấy bản thân mình rất ngốc, bởi vì bộ dạng bất ngờ hoảng sợ hiện tại của cô cùng với cô bé bị Lục Diệp từ chối giống nhau như đúc.

Lục Diệp đi đến trước mặt Thiển Thiển, ngay từ đầu cậu không đoán ra được là Thiển Thiển sẽ ra xem, còn mang quả táo cùng đi ra ngoài, không sai, đúng là quả táo cậu mơ ước đã lâu.

Nghĩ lại, cậu cảm thấy thật ra như vậy cũng không tệ.

Thiển Thiển cũng không biết làm sao, ôm quả táo không ngừng trốn sau lưng Hạ Văn, Hạ Văn vừa cười trộm, vừa tránh không cho Thiển Thiển trốn ở sau lưng cô.

Lục Diệp quan sát quả táo trong ngực của Thiển Thiển, hỏi: Quả táo?

Thiển Thiển cúi đầu, lúng túng nói: Quả táo, quả táo.

Cho mình sao? Lục Diệp hỏi.

Lần này, Thiển Thiển dừng một chút, mới nhỏ giọng trả lời: Vốn, vốn là định cho cậu..... Mình không có ý gì khác, mình xem cậu là bạn bè, hôm nay mình định đưa cho tất cả bạn bè mình: Đường Đường, Văn Văn, Nhược Vân, còn có..... Cậu không nhận quả táo kia mà, nhưng mà cậu vừa mới nói là bất luận người nào cho gì cậu cũng sẽ không nhận, vậy mình còn.....

Thực ra vừa rồi mình nói còn sót một câu, đó chính là..... Lục Diệp lấy quả táo từ trong tay cô về, cười nói: Trừ cậu cho ra. Trừ cậu ra, bất luận là người nào cho mình đều không muốn.

Nói xong, cậu cũng không cần rửa một cái - tuy rằng Thiển Thiển đã rửa quả táo xong rồi mới bỏ vào túi, liền đưa quả táo đến bên miệng cắn một cái, nhai răng rắc rồi nói một tiếng: Cám ơn, táo

/105

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status