Vì thế ngày hôm sau một nhà Thiển Thiển liền lái xe đến thăm bạn tốt của mẹ Nhạc là nhà của dì Trịnh, trên đường này không thể không có chỗ đậu xe, nhưng sau này trên đường xe càng lúc càng nhiều, thời điểm chính phu khai phá khu phía nam này thì đặc biệt tìm vùng đất phía sau nhà của các hộ gia đình xây dựng bãi đỗ xe.
Cho nên buổi sáng bảy giờ Lục Diệp đã chờ sẵn trước cửa nhà của Thiển Thiển nhưng cũng chỉ theo Thiển Thiển một đoạn ngắn từ nhà của Thiển Thiển đến bãi đỗ xe thôi.
Như vậy Lục Diệp cũng không vui vẻ gì, vừa được giải phóng sau khi nghỉ đông, ông nội liền ra lệnh cho Lý Nam Dương đưa cậu đi huấn luyện dã ngoại sinh tồn ở trên núi sâu, thấy cũng chuẩn bị đến tết, ông nội mới cho phép cậu về nhà, gần nửa tháng không được thấy Thiển Thiển rồi, trong lòng Lục Diệp nóng nảy như mèo, cả đêm xem đi xem lại ảnh của Thiển Thiển trong điện thoại cũng không thể giảm bớt sự nhớ nhung trong lòng của cậu, vào thời điểm huấn luyện Lý Nam Dương đều nói rằng quá khứ của cậu đã qua rồi.
Cậu về nhà cất đồ đạc xong, cũng không nghĩ đến việc nghỉ ngơi một chút, liền phong trần mệt mỏi chạy đến nhà Thiển Thiển cắm rễ, cũng chưa từng nghĩ đến việc Thiển Thiển lại ở trong nhà như vậy, có thể cả một ngày không bước ra khỏi cửa. Ngồi ba ngày, thật vất vả mới đợi được Thiển Thiển bước ra khỏi nhà, trong lòng cậu còn mừng hơn việc lần đầu tiên nhận được tiền mừng tuổi, chủ yếu là vì kiềm nén quá lâu, ánh mắt nhìn Thiển Thiển thường xuyên không khống chế được mà trở nên giống như đói khát, khiến cho mọi người xung quanh liên tục chăm chú nhìn cậu, cậu cũng không chú ý. Mỗi khi bị Thiển Thiển phát hiện, cậu sẽ cúi đầu xuống kiểm điểm một chút, nhưng lúc ngẩng đầu lên lần nữa thì lại hận bản thân không thể dính hai mắt mình lên người của Thiển Thiển.
Lục Diệp có chút khổ sở, cũng không cam chịu chỉ có thể nhìn thấy Thiển Thiển một lúc vào buổi sáng như vậy được, lập tức bấm điện thoại gọi cho Lý Nam Dương.
Lúc được trở về nghỉ ngơi, hàng ngày Lý Nam Dương đều tụ tập với các bạn của mình, Lục Diệp nhờ anh giúp cha cậu thông suốt trong việc cho Lục Diệp học lái xe, sau đó cùng Lục Diệp tìm vài người hiểu biết cùng nhau thành lập một nhóm đi thám hiểm sinh tồn. Anh đã trải qua thương trường cả đời, cái gì gọi là bọn đầu trâu mặt ngựa đều đã gặp qua hết, gần sang năm mới, cũng không muốn nghe thêm những chuyện ngổn ngang làm mình bực bội, cho nên không cho phép bất kỳ ai đến chúc tết anh, cho nên công việc của Lý Nam Dương cũng đặc biệt nhàn rỗi. Lý Nam Dương là trẻ mồ côi, muốn anh về nhà ăn tết anh cũng không có nhà để về, cho nên liền ở lại nhà họ Lục, sau khi cha mẹ anh qua đời ngoài ý muốn thì anh liền nghĩ học mà nhập ngũ, bằng lòng cố gắng chịu cực khổ, ở trong bộ đội cũng được xem như là người nổi bật. Ba Lục trước kia cũng có quan hệ rất tốt với ba mẹ của Lý Nam Dương, sau khi cha mẹ của Lý Nam Dương qua đời cũng đối đãi với anh như con ruột, quan hệ của anh vs Lục Diệp cũng rất tốt, còn từng nói đùa rằng muốn sữa thành họ Lục, kết nghĩa anh em với Lục Diệp, nhưng suy nghĩ lại cảm thấy cái tên Lục Nam Dương nghe kỳ quái như thế nào ấy lại thôi.
Sau khi Lý Nam Dương nhận điện thoại của cậu xong, không nói hai lời liền lái xe đến, sau khi đợi Lục Diệp lên xe xong mới ra vẻ lưu manh hỏi: Tôi nói cậu lòng như lửa đốt gọi tôi đến đây làm gì vậy? Sẽ không phải là làm sai chuyện gì rồi cần người anh này đưa cậu trốn đến chân trời góc bể đấy chứ? Cảnh cáo cậu trước, nếu cậu là con gái, vậy chuyện này tôi cũng có thể miễn cưỡng đồng ý được, nhưng đáng tiếc rằng cậu là nam. Tuy rằng mọi người đều nói trong bộ đội có nhiều gay, nhưng cũng không có nghĩa là tôi cũng muốn làm gay đâu à.
Bớt nói nhiều đi, lái xe của anh cho tốt vào. Lục Diệp nói cũng không ngẩng đầu lên, vào lúc cậu gọi điện thoại cho Lý Nam Dương thì cũng đã chuẩn bị tâm lí chịu đựng cái sự lắm mồm này của anh ta rồi. Nhưng mà hết cách rồi, tuy rằng tám trăm năm trước cậu đã đi học lái xe rồi, nhưng theo quy định thì cậu vẫn chưa đủ tuổi để thi bằng lái, trong thời gian tết âm lịch kiểm tra nghiêm ngặc như thế này, cậu không muốn bị phạt.
Được được được, cậu không cho tôi nói nhiều thì tôi sẽ không nói nhiều, nhưng cậu cũng phải cho tôi một cái mục tiêu đi chứ? Ngoài miệng thì Lý Nam Dương nói sẽ không nói nhiều, nhưng vừa mở miệng liền khiến người ta xem thường đến mức có suy nghĩ muốn đánh cho anh ta hai quyền rồi, Đầu tiên là tôi muốn nói trước một chuyện là tôi sẽ không đưa đàn ông đi hóng gió đâu.
Lục Diệp lười phản ứng lại với anh ta, mở phần mềm định vị trên điện thoại lên, sau ba bốn giây giảm xóc, trên màn hình điện thoại xuất hiện một điểm đang sáng. Sắp đến giờ cơm, trên đường có rất nhiều xe, tốc độ di chuyển của điểm sáng cũng không nhanh. Cậu tự tay đưa di động cố định ở kính chắn gió sau, chỉ cho Lý Nam Dương nhìn: Đuổi theo chiếc xe này.
Yes sir. Lý Nam Dương đánh tay lái, thân xe liền trượt ra ngoài vững vàng, mở ra một khoảng cách, anh lại nháy mắt nói: Đang theo dõi ai thế? Vô gian đạo? Sứ đồ hành giả? Hay là đi cười trộm anh nào?
Sau khi cố định điện thoại lên cửa sổ xong thì luôn nhìn ra ngoài, lúc này Lục Diệp quay đầu lại, mặt không chút thay đổi nhìn chằm chằm Lý Nam Dương khoảng năm giây, bỗng nhiên nhếch miệng lộ ra hàm răng trắng, nói: Không ai nói cho anh biết là chó độc thân không nên hỏi đông hỏi tây sao? Gần sang năm mới rồi, tôi cũng không muốn đả kích anh đâu đấy.
Bị nắm thóp, vẻ mặt Lý Nam Dương liền nhanh chóng xụ xuống, đã sớm đoán được người mà Lục Diệp muốn đi theo là ai rồi, lúc nãy là cố ý nói càn trêu đùa Lục Diệp một chút, không có nghĩ đến việc Lục Diệp không chỉ không bị anh đùa thì thôi đi, còn phản quân lại anh nữa chứ. Anh phẫn nộ nói: Cậu cũng không phải là chó độc thân sao? Cô bé kia cũng chưa phải là bạn gái của cậu đâu đấy.
Sẽ thành sự thật rất nhanh thôi. Lục Diệp chậm rãi kéo dây an toàn một chút, thay đổi tư thế ngồi cho thoải mái, lời nói của cậu làm cho Lý Nam Dương tức đến mức thiếu chút nữa phun máu ra rồi, Ít nhất là dáng vẻ lúc này của tôi, cũng được xem như là một cái gì đó trong ngày để nhìn về phía trước. So với những người đã sống 19 năm rồi, ngay cả mầm mống để khiến cho anh ta tốt hơn cũng không thấy, anh thấy tôi nói đúng không?
Nói xong, cậu còn đặc biệt cười với Lý Nam Dương.
Đúng không? Đúng cái con vịt ngồi.
Lý Nam Dương oán hận thầm nghĩ.
***
Thật đúng là ở trên có chính sách ở dưới có đối sách mà, Lục Diệp cảm thấy theo đuôi Thiển Thiển theo cách này so với tự mình theo thì tốt hơn, cách một tầng của kính xe, độ nhạy cảm của Thiển Thiển với ánh mắt của cậu rõ ràng là giảm xuống rất nhiều, cậu có thể thấy thế nào thì nghĩ thế ấy, chỉ là cái người Lý Nam Dương bên cạnh này thật là ồn ào, nhưng trong hai ngày này Lý Nam Dương còn có công dụng, cho nên cậu nhịn, đợi sang năm mới trước khi
Cho nên buổi sáng bảy giờ Lục Diệp đã chờ sẵn trước cửa nhà của Thiển Thiển nhưng cũng chỉ theo Thiển Thiển một đoạn ngắn từ nhà của Thiển Thiển đến bãi đỗ xe thôi.
Như vậy Lục Diệp cũng không vui vẻ gì, vừa được giải phóng sau khi nghỉ đông, ông nội liền ra lệnh cho Lý Nam Dương đưa cậu đi huấn luyện dã ngoại sinh tồn ở trên núi sâu, thấy cũng chuẩn bị đến tết, ông nội mới cho phép cậu về nhà, gần nửa tháng không được thấy Thiển Thiển rồi, trong lòng Lục Diệp nóng nảy như mèo, cả đêm xem đi xem lại ảnh của Thiển Thiển trong điện thoại cũng không thể giảm bớt sự nhớ nhung trong lòng của cậu, vào thời điểm huấn luyện Lý Nam Dương đều nói rằng quá khứ của cậu đã qua rồi.
Cậu về nhà cất đồ đạc xong, cũng không nghĩ đến việc nghỉ ngơi một chút, liền phong trần mệt mỏi chạy đến nhà Thiển Thiển cắm rễ, cũng chưa từng nghĩ đến việc Thiển Thiển lại ở trong nhà như vậy, có thể cả một ngày không bước ra khỏi cửa. Ngồi ba ngày, thật vất vả mới đợi được Thiển Thiển bước ra khỏi nhà, trong lòng cậu còn mừng hơn việc lần đầu tiên nhận được tiền mừng tuổi, chủ yếu là vì kiềm nén quá lâu, ánh mắt nhìn Thiển Thiển thường xuyên không khống chế được mà trở nên giống như đói khát, khiến cho mọi người xung quanh liên tục chăm chú nhìn cậu, cậu cũng không chú ý. Mỗi khi bị Thiển Thiển phát hiện, cậu sẽ cúi đầu xuống kiểm điểm một chút, nhưng lúc ngẩng đầu lên lần nữa thì lại hận bản thân không thể dính hai mắt mình lên người của Thiển Thiển.
Lục Diệp có chút khổ sở, cũng không cam chịu chỉ có thể nhìn thấy Thiển Thiển một lúc vào buổi sáng như vậy được, lập tức bấm điện thoại gọi cho Lý Nam Dương.
Lúc được trở về nghỉ ngơi, hàng ngày Lý Nam Dương đều tụ tập với các bạn của mình, Lục Diệp nhờ anh giúp cha cậu thông suốt trong việc cho Lục Diệp học lái xe, sau đó cùng Lục Diệp tìm vài người hiểu biết cùng nhau thành lập một nhóm đi thám hiểm sinh tồn. Anh đã trải qua thương trường cả đời, cái gì gọi là bọn đầu trâu mặt ngựa đều đã gặp qua hết, gần sang năm mới, cũng không muốn nghe thêm những chuyện ngổn ngang làm mình bực bội, cho nên không cho phép bất kỳ ai đến chúc tết anh, cho nên công việc của Lý Nam Dương cũng đặc biệt nhàn rỗi. Lý Nam Dương là trẻ mồ côi, muốn anh về nhà ăn tết anh cũng không có nhà để về, cho nên liền ở lại nhà họ Lục, sau khi cha mẹ anh qua đời ngoài ý muốn thì anh liền nghĩ học mà nhập ngũ, bằng lòng cố gắng chịu cực khổ, ở trong bộ đội cũng được xem như là người nổi bật. Ba Lục trước kia cũng có quan hệ rất tốt với ba mẹ của Lý Nam Dương, sau khi cha mẹ của Lý Nam Dương qua đời cũng đối đãi với anh như con ruột, quan hệ của anh vs Lục Diệp cũng rất tốt, còn từng nói đùa rằng muốn sữa thành họ Lục, kết nghĩa anh em với Lục Diệp, nhưng suy nghĩ lại cảm thấy cái tên Lục Nam Dương nghe kỳ quái như thế nào ấy lại thôi.
Sau khi Lý Nam Dương nhận điện thoại của cậu xong, không nói hai lời liền lái xe đến, sau khi đợi Lục Diệp lên xe xong mới ra vẻ lưu manh hỏi: Tôi nói cậu lòng như lửa đốt gọi tôi đến đây làm gì vậy? Sẽ không phải là làm sai chuyện gì rồi cần người anh này đưa cậu trốn đến chân trời góc bể đấy chứ? Cảnh cáo cậu trước, nếu cậu là con gái, vậy chuyện này tôi cũng có thể miễn cưỡng đồng ý được, nhưng đáng tiếc rằng cậu là nam. Tuy rằng mọi người đều nói trong bộ đội có nhiều gay, nhưng cũng không có nghĩa là tôi cũng muốn làm gay đâu à.
Bớt nói nhiều đi, lái xe của anh cho tốt vào. Lục Diệp nói cũng không ngẩng đầu lên, vào lúc cậu gọi điện thoại cho Lý Nam Dương thì cũng đã chuẩn bị tâm lí chịu đựng cái sự lắm mồm này của anh ta rồi. Nhưng mà hết cách rồi, tuy rằng tám trăm năm trước cậu đã đi học lái xe rồi, nhưng theo quy định thì cậu vẫn chưa đủ tuổi để thi bằng lái, trong thời gian tết âm lịch kiểm tra nghiêm ngặc như thế này, cậu không muốn bị phạt.
Được được được, cậu không cho tôi nói nhiều thì tôi sẽ không nói nhiều, nhưng cậu cũng phải cho tôi một cái mục tiêu đi chứ? Ngoài miệng thì Lý Nam Dương nói sẽ không nói nhiều, nhưng vừa mở miệng liền khiến người ta xem thường đến mức có suy nghĩ muốn đánh cho anh ta hai quyền rồi, Đầu tiên là tôi muốn nói trước một chuyện là tôi sẽ không đưa đàn ông đi hóng gió đâu.
Lục Diệp lười phản ứng lại với anh ta, mở phần mềm định vị trên điện thoại lên, sau ba bốn giây giảm xóc, trên màn hình điện thoại xuất hiện một điểm đang sáng. Sắp đến giờ cơm, trên đường có rất nhiều xe, tốc độ di chuyển của điểm sáng cũng không nhanh. Cậu tự tay đưa di động cố định ở kính chắn gió sau, chỉ cho Lý Nam Dương nhìn: Đuổi theo chiếc xe này.
Yes sir. Lý Nam Dương đánh tay lái, thân xe liền trượt ra ngoài vững vàng, mở ra một khoảng cách, anh lại nháy mắt nói: Đang theo dõi ai thế? Vô gian đạo? Sứ đồ hành giả? Hay là đi cười trộm anh nào?
Sau khi cố định điện thoại lên cửa sổ xong thì luôn nhìn ra ngoài, lúc này Lục Diệp quay đầu lại, mặt không chút thay đổi nhìn chằm chằm Lý Nam Dương khoảng năm giây, bỗng nhiên nhếch miệng lộ ra hàm răng trắng, nói: Không ai nói cho anh biết là chó độc thân không nên hỏi đông hỏi tây sao? Gần sang năm mới rồi, tôi cũng không muốn đả kích anh đâu đấy.
Bị nắm thóp, vẻ mặt Lý Nam Dương liền nhanh chóng xụ xuống, đã sớm đoán được người mà Lục Diệp muốn đi theo là ai rồi, lúc nãy là cố ý nói càn trêu đùa Lục Diệp một chút, không có nghĩ đến việc Lục Diệp không chỉ không bị anh đùa thì thôi đi, còn phản quân lại anh nữa chứ. Anh phẫn nộ nói: Cậu cũng không phải là chó độc thân sao? Cô bé kia cũng chưa phải là bạn gái của cậu đâu đấy.
Sẽ thành sự thật rất nhanh thôi. Lục Diệp chậm rãi kéo dây an toàn một chút, thay đổi tư thế ngồi cho thoải mái, lời nói của cậu làm cho Lý Nam Dương tức đến mức thiếu chút nữa phun máu ra rồi, Ít nhất là dáng vẻ lúc này của tôi, cũng được xem như là một cái gì đó trong ngày để nhìn về phía trước. So với những người đã sống 19 năm rồi, ngay cả mầm mống để khiến cho anh ta tốt hơn cũng không thấy, anh thấy tôi nói đúng không?
Nói xong, cậu còn đặc biệt cười với Lý Nam Dương.
Đúng không? Đúng cái con vịt ngồi.
Lý Nam Dương oán hận thầm nghĩ.
***
Thật đúng là ở trên có chính sách ở dưới có đối sách mà, Lục Diệp cảm thấy theo đuôi Thiển Thiển theo cách này so với tự mình theo thì tốt hơn, cách một tầng của kính xe, độ nhạy cảm của Thiển Thiển với ánh mắt của cậu rõ ràng là giảm xuống rất nhiều, cậu có thể thấy thế nào thì nghĩ thế ấy, chỉ là cái người Lý Nam Dương bên cạnh này thật là ồn ào, nhưng trong hai ngày này Lý Nam Dương còn có công dụng, cho nên cậu nhịn, đợi sang năm mới trước khi
|
/105
|

