Thầy giáo Đoan Mộc? Đứng ở một bên, Phương Mỹ Linh thì thào lặp lại một lần, Hai đứa biết nhau trước rồi sao? Tại sao lại là thầy giáo?
Mẹ, chuyện này để sau con sẽ giải thích cho mẹ. Nói xong, Đoan Mộc Minh liền cầm tay Trương Tiểu Ái lôi đi Tiểu Ái, cô đi theo tôi.
Bọn họ đi ra ngoài, đám người tự động rẽ ra nhường đường. Ở phía sau hai người, Phương Mỹ Linh gật đầu tán dương, xem ra nguyện vọng ôm cháu nội năm nay có thể thực hiện được rồi.
Bên ngoài, gió đêm lạnh lùng thổi, ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng chiếu khắp đất, phản ra từng ánh sáng trắng.
Trên mặt Tiểu ái biểu hiện bình tĩnh lạ thường, nghiêng ngả lảo đảo đi theo phía sau anh, nhiều lần suýt nữa ngã nhào trên mặt đất.
Đi mãi cuối cùng tới dưới gốc cây hoa quế trăm năm, Đoan Mộc Minh ngừng lại.
Tiểu Ái, đây rốt cuộc là chuyện gì? Cô đã sớm biết chuyện này đúng không?
Nhìn lên khuôn mặt thanh tú của cô gái này, anh vẫn không thể tin được chính mình đã nhìn qua, tuy vẫn biết rằng trái đất này rất nhỏ, nhưng việc này vẫn nằm ngoài dự liệu của anh.
Tôi biết, vẫn luôn biết. Mười ngón tay xoắn cùng một chỗ, cô cúi đầu, nhẹ giọng nói, chỉ vì đối tượng là anh, cho nên cuộc hôn nhân thương mại này cô liền đáp ứng.
Cô đã sớm biết? Hai mắt Đoan Mộc Minh hơi híp lại, trong đầu đột nhiên chợt lóe lên ý nghĩ Hỏa Hoan cũng biết chuyện này đúng không?
Đúng, là tôi nói cho cô ấy biết. Ngẩng đầu nhìn về phía anh, Tiểu Ái thản nhiên nở nụ cười, Anh thích Hoan Hoan, đúng không?
Không. Đoan Mộc Minh khăng khăng phủ nhận. Có lẽ cảm giác mình trả lời quá nhanh, anh quay đầu, ho nhẹ hai tiếng, Chuyện này tại sao cô lại nói cho cô ấy biết?
Bởi vì cô ấy là bạn thân duy nhất của tôi. Nói xong, Tiểu Ái thở dài một hơi, nhìn sắc mặt lạnh lùng của anh trong nháy mắt tối xuống, Anh. . . . . . tức giận sao?
Không có , hít vào một hơi thật sâu, Đoan Mộc Minh chậm rãi xoay người lại, Việc này. . . . . .Tôi còn có việc đi trước, chuyện này chúng ta nói sau nhé.
Nói xong, anh quay người đi thẳng, thần sắc không có chút lưu luyến.
Nhìn bóng lưng anh rời đi, trên mặt Tiểu Ái lộ ra một chút cười tự giễu, một giọt nước mắt theo gương mặt lặng yên chảy xuống.
Yêu một người nhưng người đó ngay cả một cái nhìn thẳng vào mình cũng không nhìn, có phải cô đã sai lầm rồi không?
Trong bóng đêm xe lao rất nhanh, lúc tới biệt thự, vừa mới mở cửa xe, Đoan Mộc Minh nhất thời đứng sững lại.
Hỏa Hoan đang lẳng lặng ngồi trên nóc nhà, hai cái đùi còn không ngừng đung đưa trong không trung, đầu ngửa ra sau nhìn về phía bầu trời đêm, tóc bay nhẹ ở trong gió đêm.
Hỏa Hoan, em đang làm gì vậy? Đoan Mộc Minh lớn tiếng quát, từ khi gặp gỡ cô anh không có quá một ngày yên ổn.
Đoan Mộc Minh, không khí trên cao thật trong lành mát mẻ, anh có muốn lên đây không? Hỏa Hoan hướng phía anh vẫy vẫy tay, giọng điệu nghe qua thực sung sướng, nhưng là tầm mắt lại không dừng trên người anh.
Em nhanh xuống dưới cho anh, đừng để anh tức giận. Di chuyển từng bước cẩn thận, Đoan Mộc Minh chỉ cảm thấy lòng dạ đều thót lên tới cổ họng, một màn kia cứ như vậy hiện rõ lên trong đầu anh.
Không xuống, tôi thích ngồi như này, có bản lĩnh thì anh lên đây mà bắt tôi. Giọng điệu của Hỏa Hoan mang theo một chút trêu tức, giống như lúc đầu bọn họ mới quen biết nhau vậy. Dưới ánh trăng, trên khuôn mặt trắng nõn hiện lên hai dòng suối nhỏ uốn lượn.
Hỏa Hoan, nếu để anh bắt được em thì nhất định em sẽ chết đấy. Tay cởi áo khoác vứt qua một bên, Đoan Mộc Minh rất nhanh xông ào vào trong phòng, lúc anh leo được lên nóc nhà thì thân hình Hỏa Hoan đang lung lay sắp đổ rồi.
Hỏa Hoan
Không biết tại sao, thời khắc này, đột nhiên anh cảm thấy hô hấp đều ngừng lại, chân cũng không nhấc lên nổi.
Đoan Mộc Minh, anh cảm thấy vui sao? Vừa lúc anh định cất bước, giọng nói của Hỏa Hoan theo gió nhẹ nhàng cất lên.
Em nói cái gì? Đoan Mộc Minh lập tức

Mẹ, chuyện này để sau con sẽ giải thích cho mẹ. Nói xong, Đoan Mộc Minh liền cầm tay Trương Tiểu Ái lôi đi Tiểu Ái, cô đi theo tôi.
Bọn họ đi ra ngoài, đám người tự động rẽ ra nhường đường. Ở phía sau hai người, Phương Mỹ Linh gật đầu tán dương, xem ra nguyện vọng ôm cháu nội năm nay có thể thực hiện được rồi.
Bên ngoài, gió đêm lạnh lùng thổi, ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng chiếu khắp đất, phản ra từng ánh sáng trắng.
Trên mặt Tiểu ái biểu hiện bình tĩnh lạ thường, nghiêng ngả lảo đảo đi theo phía sau anh, nhiều lần suýt nữa ngã nhào trên mặt đất.
Đi mãi cuối cùng tới dưới gốc cây hoa quế trăm năm, Đoan Mộc Minh ngừng lại.
Tiểu Ái, đây rốt cuộc là chuyện gì? Cô đã sớm biết chuyện này đúng không?
Nhìn lên khuôn mặt thanh tú của cô gái này, anh vẫn không thể tin được chính mình đã nhìn qua, tuy vẫn biết rằng trái đất này rất nhỏ, nhưng việc này vẫn nằm ngoài dự liệu của anh.
Tôi biết, vẫn luôn biết. Mười ngón tay xoắn cùng một chỗ, cô cúi đầu, nhẹ giọng nói, chỉ vì đối tượng là anh, cho nên cuộc hôn nhân thương mại này cô liền đáp ứng.
Cô đã sớm biết? Hai mắt Đoan Mộc Minh hơi híp lại, trong đầu đột nhiên chợt lóe lên ý nghĩ Hỏa Hoan cũng biết chuyện này đúng không?
Đúng, là tôi nói cho cô ấy biết. Ngẩng đầu nhìn về phía anh, Tiểu Ái thản nhiên nở nụ cười, Anh thích Hoan Hoan, đúng không?
Không. Đoan Mộc Minh khăng khăng phủ nhận. Có lẽ cảm giác mình trả lời quá nhanh, anh quay đầu, ho nhẹ hai tiếng, Chuyện này tại sao cô lại nói cho cô ấy biết?
Bởi vì cô ấy là bạn thân duy nhất của tôi. Nói xong, Tiểu Ái thở dài một hơi, nhìn sắc mặt lạnh lùng của anh trong nháy mắt tối xuống, Anh. . . . . . tức giận sao?
Không có , hít vào một hơi thật sâu, Đoan Mộc Minh chậm rãi xoay người lại, Việc này. . . . . .Tôi còn có việc đi trước, chuyện này chúng ta nói sau nhé.
Nói xong, anh quay người đi thẳng, thần sắc không có chút lưu luyến.
Nhìn bóng lưng anh rời đi, trên mặt Tiểu Ái lộ ra một chút cười tự giễu, một giọt nước mắt theo gương mặt lặng yên chảy xuống.
Yêu một người nhưng người đó ngay cả một cái nhìn thẳng vào mình cũng không nhìn, có phải cô đã sai lầm rồi không?
Trong bóng đêm xe lao rất nhanh, lúc tới biệt thự, vừa mới mở cửa xe, Đoan Mộc Minh nhất thời đứng sững lại.
Hỏa Hoan đang lẳng lặng ngồi trên nóc nhà, hai cái đùi còn không ngừng đung đưa trong không trung, đầu ngửa ra sau nhìn về phía bầu trời đêm, tóc bay nhẹ ở trong gió đêm.
Hỏa Hoan, em đang làm gì vậy? Đoan Mộc Minh lớn tiếng quát, từ khi gặp gỡ cô anh không có quá một ngày yên ổn.
Đoan Mộc Minh, không khí trên cao thật trong lành mát mẻ, anh có muốn lên đây không? Hỏa Hoan hướng phía anh vẫy vẫy tay, giọng điệu nghe qua thực sung sướng, nhưng là tầm mắt lại không dừng trên người anh.
Em nhanh xuống dưới cho anh, đừng để anh tức giận. Di chuyển từng bước cẩn thận, Đoan Mộc Minh chỉ cảm thấy lòng dạ đều thót lên tới cổ họng, một màn kia cứ như vậy hiện rõ lên trong đầu anh.
Không xuống, tôi thích ngồi như này, có bản lĩnh thì anh lên đây mà bắt tôi. Giọng điệu của Hỏa Hoan mang theo một chút trêu tức, giống như lúc đầu bọn họ mới quen biết nhau vậy. Dưới ánh trăng, trên khuôn mặt trắng nõn hiện lên hai dòng suối nhỏ uốn lượn.
Hỏa Hoan, nếu để anh bắt được em thì nhất định em sẽ chết đấy. Tay cởi áo khoác vứt qua một bên, Đoan Mộc Minh rất nhanh xông ào vào trong phòng, lúc anh leo được lên nóc nhà thì thân hình Hỏa Hoan đang lung lay sắp đổ rồi.
Hỏa Hoan
Không biết tại sao, thời khắc này, đột nhiên anh cảm thấy hô hấp đều ngừng lại, chân cũng không nhấc lên nổi.
Đoan Mộc Minh, anh cảm thấy vui sao? Vừa lúc anh định cất bước, giọng nói của Hỏa Hoan theo gió nhẹ nhàng cất lên.
Em nói cái gì? Đoan Mộc Minh lập tức

|
/131
|

