Editor: Libra91
Lúc ban đầu, nụ hôn kia lướt nhanh như như lông vũ mềm nhẹ, mang theo mùi vị của một loại thuốc lá, như gần như xa, giống như cô là một món điểm tâm ngọt, đôi con ngươi trong cặp mắt của cô ngơ ngác khiến người ta không thể nhận ra thần sắc.
Ngu ngốc, nhắm mắt lại. Hai mắt Đoan Mộc Minh trừng lớn, hổn hển nói, một chút ôn nhu cuối cùng còn sót lại giờ khắc này cũng biến mất hầu như không còn.
Anh lại tức giận? Hỏa Hoan thản nhiên vạch trần sự thật, người cưỡng hiếp cô là anh, có phải cô mới nên là người tức giận hay không?
Đúng là phụ nữ không hiểu tình trường . Bàn tay to mạnh mẽ nhanh che đi hai tròng mắt của cô, Đoan Mộc Minh hôn không hề ôn nhu, mà như cuồng phong như mưa lớn trút xuống, một tay còn lại mạnh mẽ xé rách quần áo của cô, một lát sau, chiếc áo ngủ tơ lụa tốt nhất cũng bị xé vụn rơi lả tả trên mặt đất.
Hôn càng thêm cuồng dã, từ trên môi đến toàn thân thể cô. Ngay tại lúc lửa cháy thành đoàn lan ra cả đồng cỏ thì Hỏa Hoan lại mạnh bạo đánh vào lồng ngực anh, gió bên ngoài từ từ thổi vào, làm giảm một chút nhiệt độ.
Em muốn làm gì? Đừng quên thân phận hiện tại của em là gì nhé. Miễn cưỡng khởi động thân mình nhìn cô, đôi mắt Đoan Mộc Minh nhìn không thấy đáy, giọng nói khàn khàn, đã là buổi đêm, không biết người kia còn muốn trêu trọc gì.
Không làm gì, chẳng qua là cảm thấy cần tắm rửa một chút mà thôi. Ôm lấy cổ của anh, Hỏa Hoan chậm rãi ngồi dậy, Đoan Mộc Minh lại chỉ biết cúi đầu hít chút không khí.
Không cần, dù sao sau một hồi sẽ lại phải tắm rửa lại mà. Khi nói chuyện, Đoan Mộc Minh lại cúi xuống, vừa định hôn môi cô lại bị cô quay đầu né tránh.
Chờ tôi 10 phút, 10 phút là xong rồi. Một tay đẩy anh ra, Hỏa Hoan theo trên bãi cỏ bò dậy, thân thể người phụ nữ dưới ánh trăng lúc tỏ lúc mờ, cùng với mùi thơm của cô làm cho Đoan Mộc Minh không khỏi nuốt nước miếng.
Quay đầu nhìn về phía anh, Hỏa Hoan liền nở một nụ cười, nhặt quần áo đang tán loạn trên mặt đất mặc vào.
Làm ra vẻ thản nhiên, mùi thuốc lá đem cô bao quanh làm tim anh bỗng dưng đập chậm nửa nhịp, trong ánh mắt đầy dục vọng đang phát điên của Đoan Mộc Minh, cô chậm rãi đi thẳng về phía trước. . . . . .
Ở sau lưng, Đoan Mộc Minh đột nhiên nằm chết dí tại chỗ, đem mặt vùi vào thật sâu trên mặt cỏ, tùy ý để xúc cảm lạnh lẽo vuốt ve anh, nhưng là, lửa cháy trong cơ thể không có xu thế được dập tắt, ngược lại càng thêm điên cuồng dữ dội.
Hít vào một hơi thật sâu, anh bò dậy, lấy tốc độ nhanh nhất xông vào trong phòng tắm, bật nước lạnh tắm, sau đó nằm ở trên giường, thở hổn hển, ngực không ngừng kịch liệt phập phồng .
Giờ khắc này, đột nhiên anh thấy mình giống như một đứa trẻ, trong lòng như nổi trống thình thịch, lẳng lặng đợi cánh cửa kia mở ra.
Đó là một loại cảm giác chưa bao giờ xuất hiện, có một chút chờ mong, một chút hưng phấn, một chút không biết diễn tả làm sao.
Thời gian cứ từng giây từng phút như vậy trôi qua, ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ sát đất chiếu nghiêng vào phòng, từ trong phòng tắm khóa chặt cửa truyền đến âm thanh nước chảy ầm ầm.
Đúng lúc này, cửa phòng tắm đột nhiên mở ra, một luồng ánh sáng từ bên trong bắn ra, bao phủ lên bóng dáng mảnh khảnh kia.
Chiếc váy ngủ màu đỏ bao lấy thân thể lung linh, mỗi bước chân của cô di động là váy ngủ theo gió tung bay.
Cổ họng khô khốc, Đoan Mộc Minh gian nan nuốt nước miếng, chỉ cảm thấy máu trong người đều xông về đỉnh đầu.
Tôi có đẹp không? Hỏa Hoan nở nụ cười diêm dúa lẳng lơ, khuôn mặt trang điểm kỹ càng kia rõ ràng càng thêm kiều mỵ động lòng người.
Che mũi lại, Đoan Mộc Minh gật đầu thật mạnh, dưới ánh đèn lờ mờ, cô đứng lên giống như yêu tinh, câu Hồn Nhiếp Phách.
Hắc hắc ~~~ che miệng, Hỏa Hoan

Lúc ban đầu, nụ hôn kia lướt nhanh như như lông vũ mềm nhẹ, mang theo mùi vị của một loại thuốc lá, như gần như xa, giống như cô là một món điểm tâm ngọt, đôi con ngươi trong cặp mắt của cô ngơ ngác khiến người ta không thể nhận ra thần sắc.
Ngu ngốc, nhắm mắt lại. Hai mắt Đoan Mộc Minh trừng lớn, hổn hển nói, một chút ôn nhu cuối cùng còn sót lại giờ khắc này cũng biến mất hầu như không còn.
Anh lại tức giận? Hỏa Hoan thản nhiên vạch trần sự thật, người cưỡng hiếp cô là anh, có phải cô mới nên là người tức giận hay không?
Đúng là phụ nữ không hiểu tình trường . Bàn tay to mạnh mẽ nhanh che đi hai tròng mắt của cô, Đoan Mộc Minh hôn không hề ôn nhu, mà như cuồng phong như mưa lớn trút xuống, một tay còn lại mạnh mẽ xé rách quần áo của cô, một lát sau, chiếc áo ngủ tơ lụa tốt nhất cũng bị xé vụn rơi lả tả trên mặt đất.
Hôn càng thêm cuồng dã, từ trên môi đến toàn thân thể cô. Ngay tại lúc lửa cháy thành đoàn lan ra cả đồng cỏ thì Hỏa Hoan lại mạnh bạo đánh vào lồng ngực anh, gió bên ngoài từ từ thổi vào, làm giảm một chút nhiệt độ.
Em muốn làm gì? Đừng quên thân phận hiện tại của em là gì nhé. Miễn cưỡng khởi động thân mình nhìn cô, đôi mắt Đoan Mộc Minh nhìn không thấy đáy, giọng nói khàn khàn, đã là buổi đêm, không biết người kia còn muốn trêu trọc gì.
Không làm gì, chẳng qua là cảm thấy cần tắm rửa một chút mà thôi. Ôm lấy cổ của anh, Hỏa Hoan chậm rãi ngồi dậy, Đoan Mộc Minh lại chỉ biết cúi đầu hít chút không khí.
Không cần, dù sao sau một hồi sẽ lại phải tắm rửa lại mà. Khi nói chuyện, Đoan Mộc Minh lại cúi xuống, vừa định hôn môi cô lại bị cô quay đầu né tránh.
Chờ tôi 10 phút, 10 phút là xong rồi. Một tay đẩy anh ra, Hỏa Hoan theo trên bãi cỏ bò dậy, thân thể người phụ nữ dưới ánh trăng lúc tỏ lúc mờ, cùng với mùi thơm của cô làm cho Đoan Mộc Minh không khỏi nuốt nước miếng.
Quay đầu nhìn về phía anh, Hỏa Hoan liền nở một nụ cười, nhặt quần áo đang tán loạn trên mặt đất mặc vào.
Làm ra vẻ thản nhiên, mùi thuốc lá đem cô bao quanh làm tim anh bỗng dưng đập chậm nửa nhịp, trong ánh mắt đầy dục vọng đang phát điên của Đoan Mộc Minh, cô chậm rãi đi thẳng về phía trước. . . . . .
Ở sau lưng, Đoan Mộc Minh đột nhiên nằm chết dí tại chỗ, đem mặt vùi vào thật sâu trên mặt cỏ, tùy ý để xúc cảm lạnh lẽo vuốt ve anh, nhưng là, lửa cháy trong cơ thể không có xu thế được dập tắt, ngược lại càng thêm điên cuồng dữ dội.
Hít vào một hơi thật sâu, anh bò dậy, lấy tốc độ nhanh nhất xông vào trong phòng tắm, bật nước lạnh tắm, sau đó nằm ở trên giường, thở hổn hển, ngực không ngừng kịch liệt phập phồng .
Giờ khắc này, đột nhiên anh thấy mình giống như một đứa trẻ, trong lòng như nổi trống thình thịch, lẳng lặng đợi cánh cửa kia mở ra.
Đó là một loại cảm giác chưa bao giờ xuất hiện, có một chút chờ mong, một chút hưng phấn, một chút không biết diễn tả làm sao.
Thời gian cứ từng giây từng phút như vậy trôi qua, ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ sát đất chiếu nghiêng vào phòng, từ trong phòng tắm khóa chặt cửa truyền đến âm thanh nước chảy ầm ầm.
Đúng lúc này, cửa phòng tắm đột nhiên mở ra, một luồng ánh sáng từ bên trong bắn ra, bao phủ lên bóng dáng mảnh khảnh kia.
Chiếc váy ngủ màu đỏ bao lấy thân thể lung linh, mỗi bước chân của cô di động là váy ngủ theo gió tung bay.
Cổ họng khô khốc, Đoan Mộc Minh gian nan nuốt nước miếng, chỉ cảm thấy máu trong người đều xông về đỉnh đầu.
Tôi có đẹp không? Hỏa Hoan nở nụ cười diêm dúa lẳng lơ, khuôn mặt trang điểm kỹ càng kia rõ ràng càng thêm kiều mỵ động lòng người.
Che mũi lại, Đoan Mộc Minh gật đầu thật mạnh, dưới ánh đèn lờ mờ, cô đứng lên giống như yêu tinh, câu Hồn Nhiếp Phách.
Hắc hắc ~~~ che miệng, Hỏa Hoan

|
/131
|

