Gió, dần dần lớn, đứng ở trong màn đêm, một hình dáng tạo thành một loại tư thế kiên quyết.
**
Hai ngày sau đó, ngày Hỏa Hoan tốt nghiệp, cũng là ngày ước định bắt đầu, ngày lại anh bước về phía không đường về.
Sáng sớm ngày nào đó, ánh mặt trời nắng hơn bình thường, lúc tia sáng đầu tiên chiếu xuống, ánh sáng lòe lòe làm cho người ta không khỏi tưởng cúng bái, ngồi ở mái nhà, khóe miệng Hỏa Tự gợi lên một chút độ cong rất nhẹ rất nhạt.
Vua vạn quỷ sao?
Được, nếu đây chính là số mệnh của anh, vậy anh luôn luôn sẽ hiện lên trên đỉnh quỷ mị quỷ quái.
Hoan Hoan, hảo hảo chiếu cố chính mình, ca ca nhất định sẽ trở về. Ôm bóng dáng mảnh khảnh, Hỏa Tự ôn nhu nói, trong nháy mắt nhắm mắt lại, mày hơi hơi nhíu lại.
Anh cũng vậy vùi đầu thật sâu vào trong ngực của anh, Hỏa Hoan dùng sức hít mũi một cái.
Để ca ca nhìn em thật kỹ. Nâng khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo lên nhìn, tầm mắt chạm đến đến cặp con ngươi sưng đỏ thì tâm Hỏa Tự bỗng dưng đau như bị búa tạ đập qua, nhẹ lau đi nước mắt ở khóe mắt cô, đem tóc phân tán của cô vén phía sau tai, anh nhẹ nhàng nở nụ cười, Lại không nghe lời rồi? Đừng khóc.
Cuống quít đích lưng quá thân, Hỏa Hoan dùng sức dụi dụi mắt Ai nói em khóc ? Em không khóc.
Tự Vỗ vỗ thật mạnh bờ vai của anh, Doãn Mặc muốn nói lại thôi, cuối cùng cái gì cũng không nói.
Tôi đi rồi, chiếu cố Hoan Hoan. Nói xong, Hỏa Tự xoay người rời đi, anh sợ không đi nữa, anh sẽ không có dũng khí rời đi.
Ca ca
Ngay khi anh đi đến cửa, một giọng âm rung gọi anh, thân hình chấn động, Hỏa Tự bỗng dưng dừng bước, nhưng anh không có quay đầu, tùy ý khoát tay áo, sau đó đi ra ngoài.
Phía sau anh, mặt Hỏa Hoan đầy nước mắt, thân mình mềm trơn ở trong lòng Doãn Mặc.
Anh rõ ràng có thể không cần làm như vậy ngoài cửa, Đoan Mộc Minh lạnh lùng nói, đột nhiên phát hiện, giờ khắc này anh nhìn không hiểu Hỏa Tự.
Tôi sẽ dùng năng lực của chính tôi đến bảo vệ tiểu thuyết phương tây của tôi quay đầu, ánh mắt Hỏa Tự lạnh như băng không có một tia ấm, Đối tốt với cô ấy, nếu cô ấy chịu một chút ủy khuất..., tôi sẽ không bỏ qua cho anh.
Nói xong, không đợi anh trả lời, Hỏa Tự đã sải bước rời đi, một khắc chậm rãi khởi động xe, một cỗ chất lỏng không biết tên ở trong hốc mắt nhộn nhạo. . . . . .
**
Khoảng cách Hỏa Tự rời đi đã một tuần rồi, trong thời gian suốt bảy ngày này, Đoan Mộc Minh thủy chung đều không có rời đi cô một bước, biến đổi đa dạng lấy lòng cô, nhưng là vẫn là nhìn không có một nụ cười trên mặt cô.
Bảo bối, tôi muốn là một nữ nhân, không phải một Băng mỹ nhân. Nằm ở phía sau cô, Đoan Mộc Minh lười biếng nói, không ngừng vuốt vuốt tóc của cô, khơi một túm đưa lên mũi dùng sức ngửi hai cái, nhất thời, một cỗ mùi hương thanh nhã cứ như vậy truyền tới.
Hai tay vòng đầu gối ngồi ở chỗ kia, Hỏa Hoan im lặng dị thường, chính là nhìn về phía ngoài cửa sổ trong con ngươi có một tia ưu thương.
Hỏa Tự đi rồi, từ đó về sau liền mất liên lạc, mà Doãn Mặc cũng bởi vì một hành trình đặc biệt bị đưa đến một chỗ khác, một khắc này đột nhiên phát hiện, nguyên lai mấy năm nay chính mình thủy chung đều không có học được kiên cường.
Nhìn bả vai của cô đứng thẳng, Đoan Mộc Minh mạnh mẽ ngồi xuống, đối mặt với mặt của cô, khi thấy vết nước mắt ràn rụa thì anh lập tức ngây ngẩn cả người.
Em. . . . . . Em làm sao vậy? Anh lắp bắp nói, hai tay ngốc lau chùi nước mắt trên mặt cô, tuy nhiên nước mắt lại càng rơi nhiều hơn.
Nước mắt như mưa tùy ý chảy xuống, cắn chặc đôi môi, Hỏa Hoan lại cố chấp không khóc ra tiếng.
Tôi ghét nhất bị nữ nhân khóc, đủ.
Đột nhiên, Đoan Mộc Minh như là nổi điên từ trên giường nhảy dựng lên, đối với cô rống to một trận, rống xong rồi, tựa hồ tất cả tinh lực cũng đều tiêu hao hầu như không còn, mặc vào áo ngủ, anh đứng dậy đi vào phòng tắm.
Nước mắt vẫn đang một giọt một giọt chảy xuống, nhỏ trên cánh tay của cô, cũng thấm vào áo.
Mở cửa phòng tắm ra, nhưng đến một khắc này, Đoan Mộc Minh hít một hơi thật sâu, sau đó chậm rãi đi tới trước mặt của cô.
Hỏa Hoan, tâm tình của em tốt nhất cho
**
Hai ngày sau đó, ngày Hỏa Hoan tốt nghiệp, cũng là ngày ước định bắt đầu, ngày lại anh bước về phía không đường về.
Sáng sớm ngày nào đó, ánh mặt trời nắng hơn bình thường, lúc tia sáng đầu tiên chiếu xuống, ánh sáng lòe lòe làm cho người ta không khỏi tưởng cúng bái, ngồi ở mái nhà, khóe miệng Hỏa Tự gợi lên một chút độ cong rất nhẹ rất nhạt.
Vua vạn quỷ sao?
Được, nếu đây chính là số mệnh của anh, vậy anh luôn luôn sẽ hiện lên trên đỉnh quỷ mị quỷ quái.
Hoan Hoan, hảo hảo chiếu cố chính mình, ca ca nhất định sẽ trở về. Ôm bóng dáng mảnh khảnh, Hỏa Tự ôn nhu nói, trong nháy mắt nhắm mắt lại, mày hơi hơi nhíu lại.
Anh cũng vậy vùi đầu thật sâu vào trong ngực của anh, Hỏa Hoan dùng sức hít mũi một cái.
Để ca ca nhìn em thật kỹ. Nâng khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo lên nhìn, tầm mắt chạm đến đến cặp con ngươi sưng đỏ thì tâm Hỏa Tự bỗng dưng đau như bị búa tạ đập qua, nhẹ lau đi nước mắt ở khóe mắt cô, đem tóc phân tán của cô vén phía sau tai, anh nhẹ nhàng nở nụ cười, Lại không nghe lời rồi? Đừng khóc.
Cuống quít đích lưng quá thân, Hỏa Hoan dùng sức dụi dụi mắt Ai nói em khóc ? Em không khóc.
Tự Vỗ vỗ thật mạnh bờ vai của anh, Doãn Mặc muốn nói lại thôi, cuối cùng cái gì cũng không nói.
Tôi đi rồi, chiếu cố Hoan Hoan. Nói xong, Hỏa Tự xoay người rời đi, anh sợ không đi nữa, anh sẽ không có dũng khí rời đi.
Ca ca
Ngay khi anh đi đến cửa, một giọng âm rung gọi anh, thân hình chấn động, Hỏa Tự bỗng dưng dừng bước, nhưng anh không có quay đầu, tùy ý khoát tay áo, sau đó đi ra ngoài.
Phía sau anh, mặt Hỏa Hoan đầy nước mắt, thân mình mềm trơn ở trong lòng Doãn Mặc.
Anh rõ ràng có thể không cần làm như vậy ngoài cửa, Đoan Mộc Minh lạnh lùng nói, đột nhiên phát hiện, giờ khắc này anh nhìn không hiểu Hỏa Tự.
Tôi sẽ dùng năng lực của chính tôi đến bảo vệ tiểu thuyết phương tây của tôi quay đầu, ánh mắt Hỏa Tự lạnh như băng không có một tia ấm, Đối tốt với cô ấy, nếu cô ấy chịu một chút ủy khuất..., tôi sẽ không bỏ qua cho anh.
Nói xong, không đợi anh trả lời, Hỏa Tự đã sải bước rời đi, một khắc chậm rãi khởi động xe, một cỗ chất lỏng không biết tên ở trong hốc mắt nhộn nhạo. . . . . .
**
Khoảng cách Hỏa Tự rời đi đã một tuần rồi, trong thời gian suốt bảy ngày này, Đoan Mộc Minh thủy chung đều không có rời đi cô một bước, biến đổi đa dạng lấy lòng cô, nhưng là vẫn là nhìn không có một nụ cười trên mặt cô.
Bảo bối, tôi muốn là một nữ nhân, không phải một Băng mỹ nhân. Nằm ở phía sau cô, Đoan Mộc Minh lười biếng nói, không ngừng vuốt vuốt tóc của cô, khơi một túm đưa lên mũi dùng sức ngửi hai cái, nhất thời, một cỗ mùi hương thanh nhã cứ như vậy truyền tới.
Hai tay vòng đầu gối ngồi ở chỗ kia, Hỏa Hoan im lặng dị thường, chính là nhìn về phía ngoài cửa sổ trong con ngươi có một tia ưu thương.
Hỏa Tự đi rồi, từ đó về sau liền mất liên lạc, mà Doãn Mặc cũng bởi vì một hành trình đặc biệt bị đưa đến một chỗ khác, một khắc này đột nhiên phát hiện, nguyên lai mấy năm nay chính mình thủy chung đều không có học được kiên cường.
Nhìn bả vai của cô đứng thẳng, Đoan Mộc Minh mạnh mẽ ngồi xuống, đối mặt với mặt của cô, khi thấy vết nước mắt ràn rụa thì anh lập tức ngây ngẩn cả người.
Em. . . . . . Em làm sao vậy? Anh lắp bắp nói, hai tay ngốc lau chùi nước mắt trên mặt cô, tuy nhiên nước mắt lại càng rơi nhiều hơn.
Nước mắt như mưa tùy ý chảy xuống, cắn chặc đôi môi, Hỏa Hoan lại cố chấp không khóc ra tiếng.
Tôi ghét nhất bị nữ nhân khóc, đủ.
Đột nhiên, Đoan Mộc Minh như là nổi điên từ trên giường nhảy dựng lên, đối với cô rống to một trận, rống xong rồi, tựa hồ tất cả tinh lực cũng đều tiêu hao hầu như không còn, mặc vào áo ngủ, anh đứng dậy đi vào phòng tắm.
Nước mắt vẫn đang một giọt một giọt chảy xuống, nhỏ trên cánh tay của cô, cũng thấm vào áo.
Mở cửa phòng tắm ra, nhưng đến một khắc này, Đoan Mộc Minh hít một hơi thật sâu, sau đó chậm rãi đi tới trước mặt của cô.
Hỏa Hoan, tâm tình của em tốt nhất cho
|
/131
|

