Yêu Em Đậm Sâu

Q.2 - Chương 3 - Chương 3

/94


Khi tôi lấy lại tinh thần thì Dư Thiên đã rời đi từ lâu. Trong phòng chỉ có một mình tôi, tôi mặc trên người là áo choàng tắm của khách sạn, hoá ra quần áo đã được giặt sạch sẽ đặt trong một túi giấy.

Trên bàn bày một ly trà giải rượu. Nói thật, Dư Thiên người này tôi đã không thể tin được nữa rồi, mặc dù anh ta mới vừa cứu tôi, nhưng tôi nhìn một ly lớn đầy chất lỏng màu nâu thì trong đầu nghĩ đến chai rượu của Trình Vĩ và những hình ảnh không chịu nổi trong phòng vệ sinh.

Ngoài ra, còn có Đồng Tiểu Táp.

Tôi thà tin rằng hành lang đó quá tối nên anh không nhìn thấy tôi. Nếu không anh sẽ không có dáng vẻ bỏ đi như thế.

Tôi cầm ly trà lớn đi vào phòng vệ sinh, không hề nghĩ ngợi đổ vào trong bồn rửa tay, trà vẫn còn ấm, có thể tưởng tượng được Dư Thiên chuẩn bị thật lâu đợi tôi tỉnh lại. Nhưng ý tốt của anh ta tôi thật sự tiếp nhận không nổi.

Để cái ly trở về chỗ cũ, sau đó tôi tìm được chai nước suối từ trong tủ lạnh, xác định miệng chai không có dấu vết bị mở ra tôi mới an tâm vặn, uống vào mấy hớp. Nhưng cổ họng vẫn phát khô, không biết Trình Vĩ cho tôi uống thứ gì, mặc dù không giống trong những tin đồn quá phóng đại, nhưng qua lâu rồi mà cả người tôi vẫn không tỉnh táo, không làm gì được.

Thật ra thì tôi đoán Dư Thiên sẽ không nói đi là đi, tôi vừa đi ra ngoài thì tám phần là cũng bị anh ta bắt tại trận, cho nên tôi đặc biệt khoá kỹ cửa sau đó nghỉ ngơi một lát, đợi cho đến khi mình khôi phục đầy đủ thể lực, sau đó mới thay quần áo chuẩn bị chạy ra ngoài.

Nhưng cho dù như vậy, lúc tôi mở cửa đầu tiên là nhìn thấy khuôn mặt nghiêm nghị.

Nghỉ ngơi đủ rồi sao? Thái độ của anh ta cũng không giống như người đã từng phạm sai lầm.

Quả nhiên là tôi nghĩ quá nhiều, Dư Thiên mới vừa đã cứu tôi căn bản cũng không đại biểu anh ta nợ nần gì chuyện của hai năm trước, đến bây giờ anh ta còn có thể hỏi chuyện tôi được như vậy.

Tôi không để ý đến anh ta, tính toán trực tiếp đi vòng qua bên cạnh anh ta, nhưng tôi còn chưa đi một bước thì cổ tay đã bị kéo lại.

Vẫn còn ám ảnh, cho nên hành động của Dư Thiên làm tôi gần như muốn thét chói tai ngay lập tức, nhưng anh ta lại lanh tay lẹ mắt bịt miệng tôi lại.

Tôi không chịu yếu thế, nhìn về phía Dư Thiên nhưng không có ý nghĩ cầu xin tha thứ hoặc là giãy giụa, tôi trực tiếp nhấc chân lên với đôi giầy cao gót nhắm ngay chân của anh ta.

A, rất có tiến bộ hay sao?

Khi nói mấy lời kia, Dư Thiên đã thuận lợi lấy giày cao gót xuống, mặc dù hai năm không thấy anh ta nhưng thân thể và khuôn mặt anh ta không có thay đổi đáng kể, nhưng giọng nói và cách làm việc lại hoàn toàn khác nhau.

Cũng có khả năng lúc trước anh ta đều là ngụy trang.

Trả lại cho tôi!

Tôi không khách khí hét lên và chuẩn bị đưa tay đoạt giày lại, Dư Thiên cũng không có làm khó tôi, nhưng ngay khi tôi lấy lại giầy từ trong tay anh ta.

Tôi thấy Đồng Tiểu Táp đi ra từ trong thang máy. Lần này chỉ có một mình anh, ánh đèn hành lang khách sạn cũng đủ ánh sáng.

Tôi ngây ngẩn cả người, anh giống như cũng ngẩn người một chút, trong ánh mắt tràn đầy khác biệt, nhưng anh vẫn đi về phía tôi bên này.

Trong nháy mắt đó, tôi càng thêm mâu thuẫn, muốn chạy trốn, không muốn chạy trốn. Tôi có quá nhiều lý do làm như không thấy anh, thậm chí lúc đầu trong lòng tôi cũng len lén nghĩ đến hình ảnh gặp lại, nhưng dĩ nhiên tôi không mong đợi nó trong thời gian lâu dài. Trong khi không mong đợi, bất ngờ gặp lại tôi lại không làm theo kế hoạch lạnh nhạt.

Mắt thấy Đồng Tiểu Táp từng bước từng bước đi đến, trái tim của tôi đều run rẩy.


/94

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status