Yêu Em Đậm Sâu

Q.2 - Chương 2 - Chương 2

/94




Lúc chúng tôi đi vào thì chương trình đã bắt đầu rồi, Trình Vĩ chọn một góc kín đáo, lúc ngồi xuống anh ta gọi một chai rượu hiếm.

Anh ta nói: Em không ngại chứ?

Không quan trọng.

Tôi bình bình đạm đạm trả lời, trên thực tế là có vẻ rất lo lắng.

Sau khi ngồi xuống không lâu tôi thấy Đồng Tiểu Táp cũng đi vào, dường như bên cạnh anh còn đứng một cô gái, bọn họ đi không tính là quá gần, chỉ là lúc đi ngang qua nơi có nhiều người thì Đồng Tiểu Táp ở phía sau che chở cho cô ta, anh còn có thể quay đầu dịu dàng mỉm cười với cô ta.

Sao ngẩn người thế? Có phải không thoải mái hay không, nếu không anh sẽ đưa em trở về đi thôi? Trình Vĩ ngồi vào bên cạnh tôi, nắm lấy tay của tôi.

Tôi ngốc tại chỗ, rất nhanh cứng ngắc lắc đầu: Không có, em không sao. Vì chứng minh mình thật sự không có việc gì, tôi tự mình rót một ly rượu lớn, uống một hơi cạn sạch.

Trình Vĩ dường như rất ngạc nhiên: Lần đầu tiên anh thấy em uống rượu.

Tôi mỉm cười, lần này ra ngoài vốn là tính muốn nói chuyện chia tay với Trình Vĩ, nhưng đột nhiên đầu óc bắt đầu không chịu chi phối, tôi không biết phải nói thế nào.

Khi ban nhạc nghỉ ngơi, Đồng Tiểu Táp được người chủ trì mời lên sân khấu, người chủ trì giới thiệu rằng đây là ngôi sao game nổi tiếng nhất. Ở trong nước, Đồng Tiểu Táp là người đầu tiên trở thành thành ngôi sao game là thần tượng của ngàn người trẻ tuổi, thậm chí bây giờ rất nhiều người đều không chơi trò chơi nhưng cũng biết anh.

Trên sân khấu anh cao lớn thon dài, trên mặt mang theo nụ cười, giống như một pho tượng tinh xảo xinh đẹp. Thoạt nhìn anh không có thay đổi gì so với một năm trước, nếu như nhất định phải nói ra một chút khác nhau, thì nhìn anh sáng hơn ánh mặt trời.

Tôi nghĩ rằng, tôi có thể quên Đồng Tiểu Táp. Trên thực tế, tôi đã sai rồi, tôi hoàn toàn cũng không dám nhìn anh.

Em đi toilet một chút. Tôi đứng lên từ vị trí và nhìn Trình Vĩ xin lỗi, sau đó vội vã chạy đi.

Ở trong phòng vệ sinh tránh rất lâu sau đó, tôi xác định Đồng Tiểu Táp đã từ trên sân khấu rời đi mới trở lại vị trí vừa rồi, Trình Vĩ vẫn chăm chú xem chương trình, thậm chí lúc tôi ngồi xuống anh ta cũng không để ý đến tôi.

Tôi không có đặc biệt đi gọi anh ta, nhìn thấy chai rượu trước mắt, tôi cảm thấy trái tim tan vỡ từng hồi, vì vậy rót tràn đầy một ly.

Edit: Sun520 – D.Đ.L.Q.Đ

Vào lúc này Trình Vĩ xoay đầu lại.

Thẩm Lam, em. . . . . .

Chương trình rất hay, cho nên muốn uống nhiều một chút. Anh cũng uống đi. Tôi lại rót một ly cho Trình Vĩ.

Anh ta nhận lấy ly rượu lại và để lên bàn: Nếu như mà anh cũng uống say, sau đó không ai chăm sóc cho em.

Không sao em … em cũng sẽ không say, tửu lượng của em rất khá. Tuy nói vậy, tôi lại cảm thấy đầu càng ngày càng nặng, rõ ràng uống có hai ly rượu, nhưng cả người thật giống như thiêu cháy vậy, càng lúc càng khó chịu.

Thẩm Lam, em có khỏe không? Trình Vĩ lo lắng nhìn tôi.

Em không sao. Tôi lại uống một ly. Thật ra thì như vậy không tồi, quả thật tôi rất muốn uống rượu để say, hơn nữa hình như rượu này cũng đặc biệt dễ dàng làm cho người ta say.

Rất nhanh, cả bình rượu cũng bị tôi uống cạn sạch, đầu của tôi lại càng ngày càng nặng, càng ngày càng đau.

Thẩm Lam? Thẩm Lam?

Trình Vĩ một lần lại một lần kêu tên của tôi.

Tôi mơ mơ màng màng cười lên: Tôi không uống say.

Em say rồi.

Em không có say. . . . . .Em còn muốn uống. . . . . .

Em say rồi, chúng ta trở về đi thôi? Trình Vĩ đi tới bên cạnh tôi, tay của anh ta đặt trên eo của tôi.

Ừ. Thật giống như hơi mệt.

Tôi hơi sức toàn thân đều giống như bị rút sạch rồi, lúc Trình Vĩ đỡ tôi đứng lên từ vị trí, tôi mềm nhũn dựa vào trên người của anh ta.

Mới đi được mấy bước tôi cảm thấy trên người càng lúc càng khó chịu, thật giống như có thứ gì bóp tim của tôi vậy, cảm giác đó, mặc dù tôi chưa nếm thử, nhưng đã sớm nghe người ta nói qua.

Tôi muốn đẩy Trình Vĩ ra, nhưng tôi lại không làm gì được.

Trình Vĩ, anh cho tôi uống cái gì. Tôi cảm thấy tức giận, nhưng phát ra âm thanh lại mềm nhũn.

Trình Vĩ cười cười, không giống như trước kia chút nào, anh ta nói: Anh không có cho em uống cái gì? Thẩm Lam, em quên sao, mới vừa rồi đều là em tự mình uống.

Tôi từ chối: Anh nhanh lên một chút buông tôi ra. Tôi tự trở về.

Em say rồi, sao anh yên tâm được chứ. Trình Vĩ không


/94

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status