Thẩm Lam, chờ anh một chút.
Nói xong, Đồng Tiểu Táp nhanh chóng chạy vào lầu một của căn hộ, mấy phút sau, chuông cửa reo lên.
Tôi từ phòng đi ra vừa đúng lúc Dư Thiên đi đến cửa, tôi chạy đến dùng sức giữ cánh tay anh ta lại sau đó nhỏ giọng kêu anh ta không được lên tiếng, rồi đẩy anh ta vào phòng bếp.
Khi mở cửa, Đồng Tiểu Táp đứng trước mặt tôi, trên trán anh lấm tấm mồ hôi, khóe miệng khẽ mím lại có chút hạnh phúc.
Nhưng tôi lại chột dạ. Dư Thiên đang ở ngay trong phòng bếp phía sau tôi, tôi thực sự sợ rằng anh ta sẽ ló đầu xuất hiện sau cánh cửa, đến lúc này tôi mới ý thức được sự phiền phức khi có một người khác giới thường xuyên đến nhà.
Nếu như thời gian có thể quay trở lại, cho dù là cảm giác đồng cảm hay là cảm giác che chở gì đó, tôi sẽ mặc kệ hết mà ném Dư Thiên ra ngoài.
Tôi và Đồng Tiểu Táp đứng ở cửa một lúc lâu tôi mới nhớ phải để cho anh vào trong, nhưng anh lại xấu hổ, đây là lần đầu tiên Đồng Tiểu Táp đến nhà Ngải Lị, tôi liếc nhìn thấy giày của Dư Thiên bày ở trong góc, thế là thẳng thừng kéo anh vào phòng tôi. Sau khi đóng chặt cửa phòng tôi mới yên tâm được một chút.
Nhưng lúc này, Đồng Tiểu Táp lại mở to đôi mắt lấp lánh nhìn tôi, tựa như một là một yêu nữ không chịu để anh yên.
Tôi lúng túng cười một tiếng, đi đến bên cạnh anh, hơi dùng sức đẩy anh, tôi nói, Anh ngồi xuống đi.
Thế nhưng kết quả, không biết là do tôi dùng nhiều sức hay là Đồng Tiểu Táp lúc nãy chạy nhanh quá nên thể lực yếu đi, tóm lại là anh bị tôi đẩy nằm trên giường, còn tôi vì mất trọng tâm mà ngã đè trên người anh.
Tôi cho rằng, đây chính là kết thúc. Nhưng khi tôi vuốt tóc, nhúc nhích muốn đứng dậy từ trên người anh, Đồng Tiểu Táp lại dùng rất nhiều sức giữ lấy eo tôi, anh chỉ cần dùng chút sức, vị trí của chúng tôi liền bị tráo đổi. Trong phòng tôi chỉ mở một ngọn đèn bàn, ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống, gò má dần đỏ lên của Đồng Tiểu Táp cũng đặc biệt đáng yêu, yết hầu của anh di chuyển liên tục.
Thẩm Lam, anh chờ câu nói ấy của em rất lâu rồi.
Khoảnh khắc ấy, tôi cảm động đến rơi lệ.
Tôi cảm thấy lần đầu tiên mình cảm nhận được tình yêu, khi còn sống chung với Lộ Phi tôi chưa từng nói ra ba chữ tôi yêu anh, có lẽ con người của tôi quá ích kỉ, có lẽ vì tôi cảm thấy ba chữ ấy quá kiểu cách. Có thể ngày vừa lúc nãy, tôi cuối cùng cũng hiểu rõ khi tôi gặp lại Đồng Tiểu Táp, miệng tôi căn bản không chống đối lại được tâm trí.
Vậy em nói lại lần nữa được không? Khóe mắt tôi cay cay hỏi anh.
Hử?
Đồng Tiểu Táp, đồ ngốc, lúc nào cũng đối xử với em tốt như vậy. Em rất rất rất yêu anh. Sau này nếu anh giận dỗi mà không để tâm đến em, nếu phải nói ra ba chữ này thì chúng ta liền hòa hợp, được không?
Đúng thế, liên quan đến chuyện xảy ra trước đó tôi vẫn còn chút sợ hãi, sau lần đầu tiên nhìn thấy tính cách lạnh nhạt và hờ hững của Đồng Tiểu Táp, khi tôi đã rơi vào lưới tình, sự tự tin của tôi chẳng còn bao nhiêu nữa.
Không có tình huống như vậy đâu.
Đồng Tiểu Táp chống tay xuống giường cúi đầu nhìn tôi đắc đuối, khi đó bầu không khí cực kì lãng mạn, hô hấp của chúng tôi cũng trở nên dồn dập, tựa như học sinh trung học yêu nhau lén lút trốn phía sau gốc cây đại thụ hôn tình yêu bé nhỏ của

Nói xong, Đồng Tiểu Táp nhanh chóng chạy vào lầu một của căn hộ, mấy phút sau, chuông cửa reo lên.
Tôi từ phòng đi ra vừa đúng lúc Dư Thiên đi đến cửa, tôi chạy đến dùng sức giữ cánh tay anh ta lại sau đó nhỏ giọng kêu anh ta không được lên tiếng, rồi đẩy anh ta vào phòng bếp.
Khi mở cửa, Đồng Tiểu Táp đứng trước mặt tôi, trên trán anh lấm tấm mồ hôi, khóe miệng khẽ mím lại có chút hạnh phúc.
Nhưng tôi lại chột dạ. Dư Thiên đang ở ngay trong phòng bếp phía sau tôi, tôi thực sự sợ rằng anh ta sẽ ló đầu xuất hiện sau cánh cửa, đến lúc này tôi mới ý thức được sự phiền phức khi có một người khác giới thường xuyên đến nhà.
Nếu như thời gian có thể quay trở lại, cho dù là cảm giác đồng cảm hay là cảm giác che chở gì đó, tôi sẽ mặc kệ hết mà ném Dư Thiên ra ngoài.
Tôi và Đồng Tiểu Táp đứng ở cửa một lúc lâu tôi mới nhớ phải để cho anh vào trong, nhưng anh lại xấu hổ, đây là lần đầu tiên Đồng Tiểu Táp đến nhà Ngải Lị, tôi liếc nhìn thấy giày của Dư Thiên bày ở trong góc, thế là thẳng thừng kéo anh vào phòng tôi. Sau khi đóng chặt cửa phòng tôi mới yên tâm được một chút.
Nhưng lúc này, Đồng Tiểu Táp lại mở to đôi mắt lấp lánh nhìn tôi, tựa như một là một yêu nữ không chịu để anh yên.
Tôi lúng túng cười một tiếng, đi đến bên cạnh anh, hơi dùng sức đẩy anh, tôi nói, Anh ngồi xuống đi.
Thế nhưng kết quả, không biết là do tôi dùng nhiều sức hay là Đồng Tiểu Táp lúc nãy chạy nhanh quá nên thể lực yếu đi, tóm lại là anh bị tôi đẩy nằm trên giường, còn tôi vì mất trọng tâm mà ngã đè trên người anh.
Tôi cho rằng, đây chính là kết thúc. Nhưng khi tôi vuốt tóc, nhúc nhích muốn đứng dậy từ trên người anh, Đồng Tiểu Táp lại dùng rất nhiều sức giữ lấy eo tôi, anh chỉ cần dùng chút sức, vị trí của chúng tôi liền bị tráo đổi. Trong phòng tôi chỉ mở một ngọn đèn bàn, ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống, gò má dần đỏ lên của Đồng Tiểu Táp cũng đặc biệt đáng yêu, yết hầu của anh di chuyển liên tục.
Thẩm Lam, anh chờ câu nói ấy của em rất lâu rồi.
Khoảnh khắc ấy, tôi cảm động đến rơi lệ.
Tôi cảm thấy lần đầu tiên mình cảm nhận được tình yêu, khi còn sống chung với Lộ Phi tôi chưa từng nói ra ba chữ tôi yêu anh, có lẽ con người của tôi quá ích kỉ, có lẽ vì tôi cảm thấy ba chữ ấy quá kiểu cách. Có thể ngày vừa lúc nãy, tôi cuối cùng cũng hiểu rõ khi tôi gặp lại Đồng Tiểu Táp, miệng tôi căn bản không chống đối lại được tâm trí.
Vậy em nói lại lần nữa được không? Khóe mắt tôi cay cay hỏi anh.
Hử?
Đồng Tiểu Táp, đồ ngốc, lúc nào cũng đối xử với em tốt như vậy. Em rất rất rất yêu anh. Sau này nếu anh giận dỗi mà không để tâm đến em, nếu phải nói ra ba chữ này thì chúng ta liền hòa hợp, được không?
Đúng thế, liên quan đến chuyện xảy ra trước đó tôi vẫn còn chút sợ hãi, sau lần đầu tiên nhìn thấy tính cách lạnh nhạt và hờ hững của Đồng Tiểu Táp, khi tôi đã rơi vào lưới tình, sự tự tin của tôi chẳng còn bao nhiêu nữa.
Không có tình huống như vậy đâu.
Đồng Tiểu Táp chống tay xuống giường cúi đầu nhìn tôi đắc đuối, khi đó bầu không khí cực kì lãng mạn, hô hấp của chúng tôi cũng trở nên dồn dập, tựa như học sinh trung học yêu nhau lén lút trốn phía sau gốc cây đại thụ hôn tình yêu bé nhỏ của

|
/94
|

