Khi Đồng Tiểu Táp đi nấu cơm, tôi khập khiễng đứng dậy khỏi ghế sô pha, tôi chưa đi đến bên cạnh, anh đã quay đầu nhìn tôi đầy trách móc, sau đó bỏ đồ trên tay xuống, đi qua đè vai tôi.
Ngồi ở đây.
Anh kéo cái ghế ở bàn ăn rồi ấn tôi ngồi xuống, tôi vô cùng hạnh phúc ngắm nhìn thân hình cao lớn của anh bận rộn trong bếp nấu đồăn cho tôi. Một tháng không gặp, dường như anh gầy đi một chút nhưng vẫn cao như thế, thậm chíđộng tác xào thức ăn của anh cũng khiến tôi mê muội.
Chàng trai này đẹp đến rụng rời, mà giờ phút này anh lại đang xắn tay áo dịu dàng chăm sóc tôi hết lần này đến lần khác.
Nghĩđến đấy, trái tim tôi chợt ấm lên.
Khi tôi ngẩn người nhìn bóng lưng của Đồng Tiểu Táp, điện thoại của tôi vang lên liên tục, sau đó tôi mới nhìn đến nóđang nằm trong góc ghế sô pha, chắc là trước đóđã vô tình rơi ởđây.
Đồng Tiểu Táp dừng tay lại, tôi nói, Không sao đâu, em tự lấy được.
Vậy là anh chỉ buồn rầu ừ một tiếng.
Dư Thiên gọi đến, cầm điện thoại rồi liếc nhìn hình liên hệ của anh ta trên màn hình, giọng nói tự nhiên trở nên bất thiện.
Bạn cùng phòng thân mến, có chuyện gì không? Nếu như trước đó không phải anh ta tự xưng như vậy, tôi nhất định không dám trêu ghẹo anh ta.
Dư Thiên cười một cái, Đi đâu đến giờ vẫn chưa về? Tôi và Ngải Lịđang đợi cô về cùng ăn cơm.
Ồ, Tôi lén quay đầu nhìn Đồng Tiểu Táp một cái, Hôm nay tôi không về.
Ừ, vậy có cần tôi đi đón cô không? Giọng Dư Thiên nhàn nhạt như không có gìđể quan tâm.
Không cần. Tôi mím môi nói khẽ. Có lẽ tôi không về ngủđâu.
Đi gặp bạn trai?
Ừm. Vừa nói xong, tôi liền đỏ mặt.
Hèn gì, buổi chiều tôi gọi điện mà cô không nhận.
Được rồi được rồi, anh làm gì thì làm đi, bây giờ tôi còn nhiều việc lắm.
À, vậy cũng tốt. Chúc hai người buổi tối vui vẻ.
Dứt lời, Dư Thiên cúp máy, âm thanh máy bận truyền đến. Khi tôi quay đầu lại nhìn Đồng Tiểu Táp thì phát hiện anh đứng ngẩn ra đó, đưa ngón tay lên trước mặt.
Tôi quẳng điện thoại chạy đến nhìn ngón tay anh vô tình cắt trúng. Tôi kéo tay anh ngậm vào miệng.
Biểu cảm của Đồng Tiểu Táp trở nên cứng ngắc, Ai dạy em làm như vậy?
Tôi đỏ mặt vìđộng tác mình vừa làm, vội vàng buông tay Đồng Tiểu Táp ra, Không ai cả. Khi còn bé, tay tôi bị thương mẹ tôi cũng thường làm như vậy, bà nói như vậy có thể khử trùng.
Đồng Tiểu Táp đưa ngón tay lên trước mặt lần nữa, Khi còn nhỏ anh họ của anh cũng làm như thế.
Thật không, đúng là trùng hợp thật. Tôi lúng túng đổi đề tài, Tay bị thương rồi, không cần nấu cơm nữa, chúng ta ra ngoài ăn nhé?
Ừ, vậy cũng được.
Đầu gối tôi vốn chẳng bịđau, thế nên tôi cầm điện thoại chạy lên lầu thay quần áo. Vào đến phòng tôi mới nhớ ra một chuyện, phải xóa tấm ảnh của Dư Thiên đi, sau

Ngồi ở đây.
Anh kéo cái ghế ở bàn ăn rồi ấn tôi ngồi xuống, tôi vô cùng hạnh phúc ngắm nhìn thân hình cao lớn của anh bận rộn trong bếp nấu đồăn cho tôi. Một tháng không gặp, dường như anh gầy đi một chút nhưng vẫn cao như thế, thậm chíđộng tác xào thức ăn của anh cũng khiến tôi mê muội.
Chàng trai này đẹp đến rụng rời, mà giờ phút này anh lại đang xắn tay áo dịu dàng chăm sóc tôi hết lần này đến lần khác.
Nghĩđến đấy, trái tim tôi chợt ấm lên.
Khi tôi ngẩn người nhìn bóng lưng của Đồng Tiểu Táp, điện thoại của tôi vang lên liên tục, sau đó tôi mới nhìn đến nóđang nằm trong góc ghế sô pha, chắc là trước đóđã vô tình rơi ởđây.
Đồng Tiểu Táp dừng tay lại, tôi nói, Không sao đâu, em tự lấy được.
Vậy là anh chỉ buồn rầu ừ một tiếng.
Dư Thiên gọi đến, cầm điện thoại rồi liếc nhìn hình liên hệ của anh ta trên màn hình, giọng nói tự nhiên trở nên bất thiện.
Bạn cùng phòng thân mến, có chuyện gì không? Nếu như trước đó không phải anh ta tự xưng như vậy, tôi nhất định không dám trêu ghẹo anh ta.
Dư Thiên cười một cái, Đi đâu đến giờ vẫn chưa về? Tôi và Ngải Lịđang đợi cô về cùng ăn cơm.
Ồ, Tôi lén quay đầu nhìn Đồng Tiểu Táp một cái, Hôm nay tôi không về.
Ừ, vậy có cần tôi đi đón cô không? Giọng Dư Thiên nhàn nhạt như không có gìđể quan tâm.
Không cần. Tôi mím môi nói khẽ. Có lẽ tôi không về ngủđâu.
Đi gặp bạn trai?
Ừm. Vừa nói xong, tôi liền đỏ mặt.
Hèn gì, buổi chiều tôi gọi điện mà cô không nhận.
Được rồi được rồi, anh làm gì thì làm đi, bây giờ tôi còn nhiều việc lắm.
À, vậy cũng tốt. Chúc hai người buổi tối vui vẻ.
Dứt lời, Dư Thiên cúp máy, âm thanh máy bận truyền đến. Khi tôi quay đầu lại nhìn Đồng Tiểu Táp thì phát hiện anh đứng ngẩn ra đó, đưa ngón tay lên trước mặt.
Tôi quẳng điện thoại chạy đến nhìn ngón tay anh vô tình cắt trúng. Tôi kéo tay anh ngậm vào miệng.
Biểu cảm của Đồng Tiểu Táp trở nên cứng ngắc, Ai dạy em làm như vậy?
Tôi đỏ mặt vìđộng tác mình vừa làm, vội vàng buông tay Đồng Tiểu Táp ra, Không ai cả. Khi còn bé, tay tôi bị thương mẹ tôi cũng thường làm như vậy, bà nói như vậy có thể khử trùng.
Đồng Tiểu Táp đưa ngón tay lên trước mặt lần nữa, Khi còn nhỏ anh họ của anh cũng làm như thế.
Thật không, đúng là trùng hợp thật. Tôi lúng túng đổi đề tài, Tay bị thương rồi, không cần nấu cơm nữa, chúng ta ra ngoài ăn nhé?
Ừ, vậy cũng được.
Đầu gối tôi vốn chẳng bịđau, thế nên tôi cầm điện thoại chạy lên lầu thay quần áo. Vào đến phòng tôi mới nhớ ra một chuyện, phải xóa tấm ảnh của Dư Thiên đi, sau

|
/94
|

