Lâm Nam Yến nhìn ngó xung quanh, nhỏ giọng chia sẻ tin tức với Nguyễn Tử Mạt.
Hai người kia đánh lên?
Nguyễn Tử Mạt có chút kinh ngạc, dựa vào thân phận của Ngụy Hương Tuyết, mà Tống Mạn Chi lại thông minh như vậy, đáng lẽ ra Tống Mạn Chi sẽ không nên gây sự với Ngụy Hương Tuyết mới phai.
“Cũng không thể coi như đánh nhau, nghe nói Tống Mạn Chi bị Ngụy Hương Tuyết bắt nạt, đập đầu vào góc bàn, ngất xỉu tại chỗ, hiện giờ bên phía đoàn văn công đang rất tức giận, yêu cầu Ngụy Hương Tuyết đích thân đến bệnh viện, tự mình xin lỗi Tống Mạn Chi, còn phải viết giấy cam đoan, sau này không bao giờ được gây sự với Tống Mạn Chi nữa, Ngụy Hương Tuyết cực kỳ kiêu ngạo, nói thế nào cũng không chịu đi, hiện giờ hai bên đang tɾong quá trình giằng co, không biết tiếp the0 sẽ như thế nào nữa.”
Lâm Nam Yến không thích bất kỳ ai tɾong số hai người này, ai ai cũng nhìn chằm chằm vào người đàn ông của Nguyễn Tử Mạt, đàn ông trên đời này đều chết sạch rồi sao, có phải nhất thiết muốn cướp chồng của người khác như vậy sao, cho nên khi nghe tin hai người này đánh nhau, Lâm Nam Yến cảm thấy rất vui vẻ.
Nguyễn Tử Mạt dám cam đoan, cái cô gái Ngụy Hương Tuyết có tính cách đơn giản, lại xúc động kia chắc chắn bị Tống Mạn Chi tính kế, hiện giờ toàn bộ người tɾong đại viện đều cảm thấy đồng tình với Tống Mạn Chi, thanh danh của Tống Mạn Chi cũng càng ngày càng tốt.
Chẳng qua là Ngụy Hương Tuyết dễ đối phó, nhưng anh trai của Ngụy Hương Tuyết cũng không dễ đối phó như vậy, Ngụy Cẩm Vinh sẽ cho phép người khác tính kế em gái của mình như vậy sao?
E rằng chuyện tiếp the0 sẽ còn thú vị hơn nữa.
“Hai người này đều không phải người tốt đẹp gì, cứ để cho hai người đó cắn nhau đi, em chỉ cần trông chừng doanh trưởng Lệ thật kỹ là được, đừng để hai người phụ nữ này có cơ hội hành động.
Lâm Nam Yến nắm lấy tay của Nguyễn Tử Mạt, ân cần khuyên bảo cô.
Nguyễn Tử Mạt nở nụ cười ngại ngùng, cho dù có canh phòng nghiêm ngặt đến đâu, thì vẫn không thể giữ được trái tim của một người đàn ông.
Tống Mạn Chi chính là ánh trăng sáng tɾong lòng Lệ Kình Liệt, là người mà anh ấy thích.
Đối với những kế sách chống lại hồ ly tinh của Lâm Nam Yến, Nguyễn Tử Mạt chỉ nghe một chút, cũng không có ý định làm gì.
Đợi Tiểu Bảo chơi ċһán rồi, Nguyễn Tử Mạt dắt the0 Tiểu Bảo dính đầy bùn về nhà.
Vừa đến trước cổng nhà mình, đã nhìn thấy một người phụ nữ đứng trước mặt Lệ Kình Liệt.
Nguyễn Tử Mạt nhận ra người phụ nữ này, là người của đoàn văn công, chơi rất thân với Tống Mạn Chi, là bạn tốt của Tống Mạn Chi.
Trên mặt của người phụ nữ tràn đầy tức giận nói “Doanh trưởng Lệ, sao anh có thể nhẫn tâm như vậy chứ? Mạn Chi đã nằm viện rồi, nhưng anh lại không thèm đến thăm cô ấy dù chỉ một lần, hai người là đồng hương, anh chính là người mà Mạn Chi tin tưởng nhất.”
Nguyễn Tử Mạt nghe được những lời này, không khỏi muốn trợn trắng mắt, giữa việc là đồng hương và việc đến bệnh viện chăm sóc Tống Mạn Chi có liên quan gì đến nhau sao?
“Tôi đã kết hôn rồi, hơn nữa tôi cũng không phải bác sĩ, vị đồng chí này, cô tìm nhầm người rồi.”
Vẻ mặt Lệ Kình Liệt không chút cảm xúc, giọng điệu lạnh lùng.
|
/1529
|

