Lệ Kình Liệt lái xe đến cửa hàng của Nguyễn Tử Mạt, đúng lúc nhìn thấy Nguyễn Tử Mạt lên xe của một người đàn ông, người đàn ông đó quay lưng về phía anh, anh không nhìn thấy mặt của người đàn ông thì chiếc xe đằng trước đã lái đi rồi…….
Trước đó, Nguyễn Tử Mạt đã đồng ý sẽ làm người mẫu vẽ tranh cho Phó Hoài Thư.
Lúc trước đã đi hai lần, nhưng sau đó bận quá, cho nên Nguyễn Tử Mạt lại không đến nữa.
Hôm nay Phó Hoài Thư đến để đón cô, nếu cô không đi thì quá vô lý rồi.
Xe chạy đến vùng ngoại ô, Phó Hoài Thư và Nguyễn Tử Mạt đi đến bên một sườn núi nhỏ.
Nguyễn Tử Mạt ngồi trên bãi cỏ, gió nhẹ thổi qua, hất tung mái tóc dài của cô.
Phó Hoài Thư tìm vị trí tốt nhất, vẽ người phụ nữ xinh đẹp trước mặt vào bức tranh của mình.
Có vẻ Phó Hoài Thư rất thích phong cảnh sông núi, nên thường xuyên ra ngoài vẽ thực vật.
Nguyễn Tử Mạt thực sự quá nhàm ċһán, cho nên bắt đầu đánh giá Phó Hoài Thư lịch sự nho nhã trước mặt, khí chất trên người anh ấy rất thuần tịnh, khi ở bên cạnh anh ấy có cảm giác rất thoải mái.
Cô biết bản thân trông rất xinh đẹp, nhưng tɾong mắt Phó Hoài Thư, cô lại không thấy được cảm xúc mà một người đàn ông nên có đối với một người phụ nữ xinh đẹp.
Trên đời này sao lại có một chàng trai dịu dàng thuần túy đến vậy.
Sau khi tranh được vẽ xong, Phó Hoài Thư lại đưa Nguyễn Tử Mạt về cửa hàng lòng bò.
Giọng nói Phó Hoài Thư dịu dàng nói “Thật xin lỗi, hôm nay làm mất thời gian của cô rồi.”
“Xin lỗi gì chứ, trước đó không phải chúng ta đã thỏa thuận xong rồi sao, tôi về trước đây, đợi khi nào anh cần thì có thể đến đây tìm tôi.”
Nguyễn Tử Mạt cười một chút, vẫy tay chào Phó Hoài Thư.
Một người đàn ông trung niên đứng chắn trước mặt của Phó Hoài Thư, nói “Thiếu gia, chúng ta nên quay về rồi.”
Kể từ lần trước khi Nguyễn Tử Mạt cho Phó Hoài Thư uống canh tía tô, người đàn ông trung niên này bắt đầu coi cô như người bào chế thuốc độc, cực kỳ đề phòng cô, sợ cô lại cho Phó Hoài Thư ăn đồ lạ gì khác.
Nguyễn Tử Mạt cảm thấy không biết nói gì cho phải.
Phó Hoài Thư mỉm cười tỏ ý xin lỗi với Nguyễn Tử Mạt, sau đó lên xe.
Thấy trời cũng đã muộn rồi.
Nguyễn Tử Mạt đóng cửa hàng, bắt xe bus về đại viện.
Đi vào khu đại viện.
Nguyễn Tử Mạt nhìn thấy Lâm Nam Yến đang ngồi chơi với ba đứa nhỏ.
Ba củ cải nhỏ đang đào bùn để xây nhà.
Nguyễn Tử Mạt đi về phía đó.
“Về rồi à.”
Lâm Nam Yến nhìn thấy Nguyễn Tử Mạt, cô ấy mỉm cười vẫy tay với Nguyễn Tử Mạt.
Cô ấy biết Nguyễn Tử Mạt mở cửa hàng rất bận rộn, ngày nào cũng bận đến mức tối muộn mới về.
“Đúng vậy, cuối cùng cũng có thể về rồi.”
Nguyễn Tử Mạt đi đến bên cạnh Lâm Nam Yến, cô cúi người, vươn tay xoa xoa đầu của Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo nhếch miệng, vui vẻ cười với Nguyễn Tử Mạt.
“Con bẩn lắm đấy biết không? Cái con mèo hoa này.”
Nguyễn Tử Mạt lau vết bùn đất trên mặt cho Tiểu Bảo.
Lâm Nam Yến tiến lên kéo tay Nguyễn Tử Mạt, nói “Cứ để cho chúng chơi đi, miễn là đừng nhét đất vào tɾong miệng là được.”
Nguyễn Tử Mạt biết trẻ con đều thích chơi bùn cát, cho nên cũng không ngăn cản.
“Nghe nói thiên kim nhà sư trưởng Ngụy đánh nhau với Tống Mạn Chi?”
|
/1529
|

