Từ Tổng Truy Vợ: Muộn Mất Rồi

Chương 22

/853



Không ai biết được anh đang nghĩ gì khi cầm điện thoại, chỉ có chính Từ Lập Trạch rõ nhất. Có lẽ, anh đang chờ cuộc gọi từ cô gái nhỏ cô đơn ở căn biệt thự kia.

 Thành thật mà nói, cảm xúc lạ lẫm này khiến Từ Lập Trạch cảm thấy không thoải mái.

 Còn về phần Tô Dương, buổi chiều hôm đó trôi qua đầy thú vị và bận rộn.

 Sau khi Từ Lập Trạch rời đi, cô chuyển hết đồ đạc trên xe vào sảnh trước, sau đó rửa tay sạch sẽ và bắt đầu cuộc “thám hiểm” trong căn biệt thự trống vắng này.

 Sau một vòng tham quan, ngoài tầng một, tầng hai và sân thượng, Tô Dương phát hiện biệt thự còn có một tầng hầm.

 Vì tò mò nên cô đi xuống tầng hầm và thấy nơi này đã được cải tạo thành một phòng chiếu phim gia đình mở, góc tường còn có một bàn mạt chược, dù bàn mạt chược có vẻ không hợp với không gian nghệ thuật của rạp chiếu phim gia đình nhưng lại mang đến một nét rất “đời.”

 Kết thúc “chuyến thám hiểm,” Tô Dương quay lại tầng hai, chọn một phòng có phòng tắm riêng gần cầu thang, rồi bắt đầu sắp xếp đồ đạc lặt vặt của mình.

 Trong lúc đó cô dùng cà chua và trứng trong tủ lạnh để nấu một bát mì, rồi gọi điện thoại cho bệnh viện.

 Điện thoại được một y tá trực ca bắt máy, cô ấy nói với Tô Dương rằng Hạ Quyên vừa tỉnh dậy không lâu, đã qua cơn nguy kịch và đã được chuyển lại phòng bệnh thường.

 Tô Dương cảm ơn y tá, yên tâm hơn nhiều, ăn xong bát mì rồi tiếp tục cắm đầu sắp xếp phòng.

 Tối hôm đó, khi Từ Lập Trạch kết thúc bữa tiệc và quay về Ngô Đồng Số Một, đã gần chín giờ.

 Hôm nay anh uống khá nhiều trong bữa tiệc, tuy chưa đến mức say nhưng đầu óc đã bắt đầu hơi lâng lâng.

 Triệu Duệ lái xe đưa anh về tận cửa, như thường lệ, hỏi xem anh có cần mình ở lại chăm sóc không.

 Kết quả là Từ Lập Trạch liếc nhìn anh ta với vẻ khó chịu, sau đó đóng sầm cửa xe lại và bước vào biệt thự mà không thèm ngoảnh đầu lại.

 Trong phòng khách rộng lớn, chỉ có một chiếc đèn đang chiếu sáng ở góc, tỏa ra ánh sáng mờ nhạt, xung quanh không một chút sức sống, cũng chẳng thấy bóng người.

 Từ Lập Trạch thay giày, vừa nới lỏng cà vạt vừa bước lên tầng hai nhưng dù tìm một vòng, anh vẫn không thấy Tô Dương đâụ

 Rượu trắng bắt đầu ngấm dần, khiến Từ Lập Trạch cảm thấy đầu óc hơi choáng váng. Đứng ở đầu cầu thang, anh bực bội rút điện thoại ra gọi cho Tô Dương.

 Điện thoại kết nối nhưng reo đến vài phút mà không ai bắt máy.

 Từ Lập Trạch nhíu mày, đang định xuống lầu thì đột nhiên nghe thấy một tiếng thét nhỏ từ phía dưới vọng lên.

 Anh sững người, dựa vào tay vịn cầu thang, nghiêng nửa người về phía dưới để nhìn nhưng tầng một vẫn vắng lặng không một bóng người.

 Đúng lúc đó, tiếng thét lại vang lên lần nữa.

 Từ Lập Trạch híp mắt suy nghĩ, sau đó gỡ bỏ cà vạt, cởi áo khoác, vừa xắn tay áo vừa bước xuống cầu thang đi về phía tầng hầm.

 Trong tầng hầm nửa mở, ánh sáng đa sắc nhấp nháy, kèm theo đó là âm thanh nhạc nền ghê rợn và ám ảnh, như một chiếc lưới khổng lồ bao phủ toàn bộ không gian.

 Trên chiếc ghế sofa dài màu trắng ngà, một bóng dáng nhỏ nhắn trong bộ đồ ngủ in hình dâu tây đang co ro, mái tóc dài xõa trên vai, từ phía sau nhìn lại trông giống như một con búp bê khổng lồ.

 Âm thanh kinh hoàng từ hệ thống âm thanh vòm Dolby lại một lần nữa vang lên.




/853

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status