Từ Tổng Truy Vợ: Muộn Mất Rồi

Chương 21

/853



Đến lúc tan họp, ngay cả trợ lý thân cận của anh, Triệu Duệ, cũng không kìm được mà hỏi, “Từ tổng, lát nữa anh có cuộc hẹn riêng nào khác à?”

 Triệu Duệ đã theo Từ Lập Trạch nhiều năm, từ khi anh còn làm việc ở Phố Wall thì Triệu Duệ đã là cánh tay đắc lực của anh.

 Bề ngoài, họ là sếp và nhân viên nhưng cách họ giao tiếp với nhau lại giống như những chiến hữụ

 Tuy nhiên, hôm nay Từ Lập Trạch không trả lời câu hỏi của Triệu Duệ, chỉ cầm điện thoại, gõ nhẹ từng cái lên mặt bàn và hỏi lại, “Lát nữa tôi có lịch trình gì không?”

 “Có ạ.” Triệu Duệ gật đầu, “Chúng ta đã hẹn ăn tối với Giám đốc Đới của khu phát triển.”

 Khu phát triển có một dự án dân sinh mà Từ Lập Trạch đã theo đuổi từ lâu, hiện đang trong giai đoạn cuối, chỉ còn việc vay vốn ngân hàng.

 Hai bên đều đang rất căng thẳng, Từ Lập Trạch không thể vắng mặt.

 “Sau bữa tối thì sao?”

 Nghe vậy, Từ Lập Trạch lộ vẻ khó chịu, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình điện thoại tối đen, rõ ràng là đang chờ cuộc gọi hoặc tin nhắn.

 Triệu Duệ bối rối, tiếp tục báo cáo, “Sau bữa tối, Văn tổng đã hẹn anh uống rượụ”

 “Ai cơ?” Từ Lập Trạch không tập trung, chưa kịp phản ứng.

 “Tổng giám đốc Văn Phong, tứ thúc của anh đó.” Triệu Duệ cố nhịn cười, giải thích từng từ một.

 Từ Lập Trạch lườm anh ta một cái, lạnh lùng nói, “Hủy buổi uống rượu, hoặc cậu gọi điện hỏi Văn tổng có chuyện gì, việc cá nhân thì miễn, còn nếu là việc công, bảo ông ấy đến gặp tôi ở văn phòng vào ban ngày đi.”

 Nói xong, Từ Lập Trạch đứng dậy, cầm lấy áo vest treo trên lưng ghế và bước ra ngoài. Triệu Duệ thầm than thở, vội vàng theo saụ

 “Khoan đã, Từ tổng, Văn tổng đã hẹn anh nhiều lần rồi. Ông ấy muốn bàn chuyện của hội đồng quản trị, buổi uống rượu tối nay là do chính anh đồng ý…”

 Nghe tiếng Triệu Duệ rền rĩ phía sau, Từ Lập Trạch đột ngột dừng lại, quay người lại.

 “Sao thế? Cậu về nước rồi quên cả cách làm thư ký hành chính à? Ngay cả một lịch trình không quan trọng cũng không biết hủy sao?”

 Triệu Duệ đứng trơ ra, lấy tay lau mồ hôi trên trán, cười mà như mếụ

 Chuyện hội đồng quản trị mà không quan trọng sao? Vậy thì việc gì mới quan trọng chứ?

 Bên kia, Từ Lập Trạch đã bước đến cạnh thang máy, khi nhấn nút đi xuống, anh bỗng nghĩ đến mùi hương chanh nhè nhẹ trên người Tô Dương.

 Nghĩ lại cũng thật lạ, đó chỉ là mùi của loại sữa tắm hoặc dầu gội rẻ tiền nhưng lại khiến Từ Lập Trạch   một người đã quen với đủ loại nước hoa đắt tiền, nhớ mãi không quên.

 Hình ảnh cô gái nhỏ co ro trong vòng tay anh, run rẩy nhưng cố tỏ ra bình tĩnh, vẫn còn in đậm trong trí nhớ của anh. Trong không gian chật chội của thang máy, chỉ cần cúi đầu là Từ Lập Trạch có thể thấy khuôn mặt đỏ bừng của Tô Dương vì hoảng loạn.

 Khoảnh khắc sinh tử đó lại mang đến cho anh một cảm giác kỳ lạ, dường như đã từng trải qua.

 Nghĩ đến đây, khi thang máy vẫn chưa đến, Từ Lập Trạch khó chịu, bực bội nhấn thêm nút thang máy hai lần.

 Từ lúc anh rời khỏi Ngô Đồng Số Một đến bây giờ đã tròn sáu tiếng.

 Bình thường, trong các cuộc họp, Từ Lập Trạch không bao giờ nhìn vào điện thoại. Không chỉ bản thân anh, mà anh cũng không thích cấp dưới của mình nhìn vào điện thoại trong khi họp, tỏ ra thiếu tập trung.

 Nhưng hôm nay, Từ Lập Trạch đã phá lệ vì câu nói của mình  “Gọi cho tôi cũng được.”




/853

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status