Từ Tổng Truy Vợ: Muộn Mất Rồi

Chương 17

/853



Tô Dương đau đến mức phải ôm lấy đầu gối, suýt nữa ngồi sụp xuống.

 Căn hộ mà cô và bạn cùng phòng thuê nằm trong một khu chung cư cũ kỹ đã hơn hai mươi năm tuổi, diện tích không lớn, đặc biệt là phòng khách rất nhỏ.

 Vì phải gấp rút đóng gói đồ đạc, tối qua Tô Dương và bạn cùng phòng đã bận rộn dọn dẹp, đồ đạc chất đầy từ cửa phòng ra đến phòng khách, khiến phòng khách chẳng còn chỗ để đi lại. Bàn ăn và ghế cũng bị dời đi chỗ khác.

 Ban đầu, Từ Lập Trạch chỉ đứng ở cửa, có vẻ không có ý định giúp đỡ.

 Nhưng ngay khoảnh khắc Tô Dương cúi xuống, anh không tự chủ được mà rút tay ra khỏi túi quần.

 Tuy nhiên, sự bốc đồng này chỉ thoáng qua vì Tô Dương ngay lập tức đứng thẳng dậy, vừa buộc tóc lại vừa bắt đầu dọn dẹp một cách ngăn nắp.

 Khi cô xếp bảy thùng lớn đã đóng gói gọn gàng ở cửa, thay sang bộ áo thun và quần ieans, rồi kéo theo hai vali một lớn một nhỏ từ phòng bước ra, đúng lúc đồng hồ điểm mười giờ.

 “Chỉ có nhiêu đây thôi?” Từ Lập Trạch liếc nhìn mấy thùng đồ chất thành đống và hỏi.

 Tô Dương gật đầu, như thể sợ anh hiểu lầm điều gì đó, cô vội vàng giải thích.

 “Tôi vốn định đến ở tạm nhà bạn nhưng mang nhiều đồ đạc như vậy đến nhà ai cũng không tiện. Hơn nữa, chúng ta còn… thứ Tư tuần sau…” Tô Dương vừa nói vừa lén liếc nhìn Từ Lập Trạch, “Nên tôi nghĩ, làm phiền anh sớm một chút.”

 Khi họ trò chuyện, một người đứng ngoài cửa, một người đứng trong sảnh, khoảng cách giữa họ chỉ là vài chục centimet.

 Lần đầu tiên Tô Dương nhận ra Từ Lập Trạch thật sự rất cao, anh chỉ cần đứng thẳng người đã gần chạm đến khung cửa.

 “Cô.” Bất ngờ, Từ Lập Trạch buông một câu không đầu không đuôi.

 Tô Dương không hiểu, ngẩng đầu nhìn anh với vẻ ngơ ngác.

 Từ Lập Trạch nhướn mày, trông có vẻ hơi thiếu kiên nhẫn giải thích, “Sắp cưới với tôi rồi, còn xa lạ như vậy không thấy kỳ sao?”

 Nói xong, anh cầm lấy chiếc vali lớn từ tay Tô Dương, thu gọn tay cầm rồi xách lên, sau đó sải chân bước xuống lầụ

 Thấy vậy, Tô Dương vội vàng đóng cửa lại, kéo theo chiếc vali nhỏ hơn và theo sau anh.

 Xuống đến tầng trệt, Tô Dương mới phát hiện hôm nay Từ Lập Trạch đổi sang một chiếc xe bảy chỗ. Khi cửa xe mở ra, hai hàng ghế phía sau đã được gập xuống trước.

 Hai người hợp lực chuyển đồ lên xe trong ba chuyến, toàn bộ đồ đạc của Tô Dương đã được xếp gọn gàng trên xe.

 Trước khi đi, Tô Dương gửi tin nhắn cho bạn cùng phòng chưa về, báo rằng bạn của cô đã đến đón sớm nên cô không thể tiếp tục ở lại giữ cửa. Cuối cùng, Tô Dương còn chúc bạn về quê thuận lợi.

 Bạn cùng phòng trả lời rất nhanh, nói rằng lần sau nếu có dịp nhất định sẽ phải bù lại một bữa "chia tay."

 Tô Dương mỉm cười nhìn điện thoại, khi quay đầu lại, cô nhận ra xe đã ra khỏi khu chung cư và đang chạy lên cầu vượt.

 Cảnh vật thành phố lùi nhanh về phía sau, bên trong xe phảng phất mùi hương lạnh lẽo nhè nhẹ, giống như một tảng tuyết trên đỉnh núi cao bị ánh mặt trời chiếu rọi, đang dần tan chảy nhưng vẫn còn mang theo cái lạnh.

 Tô Dương nhớ rõ đây là mùi hương từ cơ thể của Từ Lập Trạch.

 Thấy cô gái nhỏ đang dựa đầu vào cửa sổ xe ngắm cảnh như thể đang đi du lịch, Từ Lập Trạch bỗng hỏi, “Cô có biết tôi đang đưa cô đi đâu không?”

 Tô Dương quay đầu nhìn anh hỏi, “Không phải về nhà anh sao?”




/853

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status