Từ Tổng Truy Vợ: Muộn Mất Rồi

Chương 16

/853



“Không… không có gì, tôi tưởng… anh sẽ không bắt máy…” Tô Dương ở đầu dây bên kia lo lắng đến mức không còn dùng từ ngữ kính trọng xa lạ khi nói chuyện với Từ Lập Trạch nữa.

 Thực ra, việc gọi cuộc điện thoại này cho Từ Lập Trạch là kết quả của một giờ đồng hồ đấu tranh tư tưởng của Tô Dương. Ngay khoảnh khắc nhấn nút gọi, cô thậm chí cảm thấy dạ dày mình bắt đầu co thắt.

 Khi tiếng chuông “tút… tút…” vang lên, tâm trí của Tô Dương bắt đầu lang thang.

 Cô nhớ ra rằng từ nãy đến giờ mình vẫn chưa ăn tối, lại lo lắng không biết liệu Từ Lập Trạch có đang bận không, hay là anh đã thấy cuộc gọi nhưng không muốn bắt máy...

 Những suy nghĩ đối nghịch không ngừng tranh cãi trong đầu Tô Dương, rồi bất chợt, giọng nam trầm thấp vang lên, khiến trái tim cô như nhảy lên tận cuống họng.

 “Nói đi, có chuyện gì?”

 Nghe tiếng cười nói vang vọng phía sau, Từ Lập Trạch chậm rãi châm một điếu thuốc, giọng anh không có vẻ gì là thúc giục.

 Tô Dương ngồi xếp bằng trên sàn, dựa thẳng lưng vào mép giường, hít một hơi thật sâu, rồi với sự nghiêm túc như đang tham gia buổi bảo vệ tốt nghiệp, cô kể lại toàn bộ sự việc vừa xảy ra.

 Qua điện thoại, Từ Lập Trạch chậm rãi rít một hơi thuốc, lắng nghe một cách hờ hững.

 Giọng nói trong trẻo của cô gái nhỏ nghe thật êm tai, thi thoảng còn pha lẫn chút giọng miền Nam nhẹ nhàng, khiến Từ Lập Trạch liên tưởng đến bát chè trôi nước mà anh vừa ăn một nửa trên bàn lúc nãy.

 Vừa mềm vừa ngọt.

 Nhưng sau vài phút, ngay cả Từ Lập Trạch cũng đã hiểu rõ mục đích của cuộc điện thoại này, trong khi cô gái nhỏ vẫn chưa nói vào trọng điểm.

 “Tô Dương.” Từ Lập Trạch khẽ nhếch môi, hít một hơi thuốc rồi dùng giọng điệu thường ngày của mình mà nói, “Nói vào trọng tâm.”

 “…Tôi, tôi chỉ muốn hỏi… tôi có thể chuyển đến sớm hơn được không?”

 Nói xong câu này, Tô Dương cảm thấy đôi tai mình nóng ran.

Tô Dương tự thấy mình không phải là người quá nóng vội nhưng chắc chắn cô là kiểu người hành động, luôn muốn chủ động trong mọi việc và không thích bị động.

Thế nhưng, cô không ngờ rằng Từ Lập Trạch còn quyết đoán hơn cả cô.

 Lúc tiếng gõ cửa vang lên vào lúc 8 30 sáng, Tô Dương nghĩ rằng có lẽ bạn cùng phòng ra ngoài nhưng quên mang theo đồ.

 Nhưng khi cô vòng qua những thùng giấy chất đầy trong phòng khách để ra mở cửa, người đứng bên ngoài lại chính là Từ Lập Trạch.

 Anh mặc một bộ đồ đen sang trọng, cao cấp, hoàn toàn khác biệt với mọi thứ cũ kỹ xung quanh.

 Lúc đó, Tô Dương đang sắp xếp lại vài quyển sách chưa đóng gói xong, vẫn còn mặc bộ đồ ngủ, trong miệng còn ngậm một miếng bánh mì sandwich mà bạn cùng phòng đưa cho trước khi đi, trông không đến nỗi luộm thuộm nhưng chắc chắn không thể gọi là gọn gàng.

 “Không… không phải nói là mười hai giờ sao?” Tô Dương ngớ người, mãi mới nuốt trôi miếng bánh mì khô khốc trong miệng.

 Từ Lập Trạch không để lộ cảm xúc gì trên mặt, anh chỉ nhìn lướt qua căn phòng khách bừa bộn phía sau Tô Dương, như thể đang khảo sát, “Chiều nay tôi có một cuộc họp đã dời lên sớm, một giờ tôi phải có mặt.”

 Ý anh là kế hoạch đã thay đổi.

 Từ Lập Trạch nói nhẹ nhàng nhưng Tô Dương thì cảm thấy như đang đứng trước một tình huống nguy cấp.

 “Tôi… tôi sẽ nhanh thôi, chỉ còn hai thùng nữa…” Tô Dương vừa nói vừa quay người, chân còn chưa kịp bước đã đụng ngay vào chiếc ghế không biết từ đâu xuất hiện phía sau cô.




/853

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status