Từ Tổng Truy Vợ: Muộn Mất Rồi

Chương 13

/853



Tô Dương bị kéo ngược lại, suýt nữa ngã ra sau, cô quay đầu lại nhìn Từ Lập Trạch, trên mặt hiện rõ vẻ không vui.

Người này là sao vậy? Làm gì cũng tùy ý, chẳng bao giờ thèm hỏi ý kiến người khác một tiếng sao?

Nhìn thấy vẻ mặt tức giận nhưng không dám nói ra của Tô Dương, Từ Lập Trạch nhướng mày, từ trong túi rút ra chiếc điện thoại rồi đưa lên trước mặt cô.

"Thứ Tư tuần sau, chín giờ sáng, nhớ chưa?" Thấy Tô Dương gật đầu, Từ Lập Trạch mới buông tay rồi thêm một câu, "Còn nữa, thông tin ngân hàng, tôi chờ cô gửi cho tôi."

Nhìn theo bóng dáng vội vàng của Tô Dương, Trần Kỳ Xuyên   người vừa vội vàng chạy xuống sau khi biết Từ Lập Trạch bị kẹt trong thang máy, tò mò hỏi, "Cô gái đó là ai vậy? Trông lạ quá."

Từ Lập Trạch liếc Trần Kỳ Xuyên một cái, tay đút vào túi quần, mũi chân đá nhẹ vào thang máy đã ngừng hoạt động, "Anh trai, tòa nhà này mới xây được vài năm mà thang máy đã đình công rồi hả? Mạng của tôi rất đáng giá đấy, nếu tôi mà mất mạng ở đây thì sợ rằng anh có bán hết gia tài cũng không đủ để đền đâụ"

"Anh mạng lớn, Diêm Vương cũng chưa chắc muốn lấy mạng anh, đừng có đổ lỗi cho tôi." Trần Kỳ Xuyên vừa nói vừa liếc nhìn theo hướng Tô Dương vừa đi.

Thấy vậy, Từ Lập Trạch liền tỏ vẻ khó chịu, "Anh chạy xuống đây là vì biết cuộc họp xong đã kết thúc hay là đến để xem thang máy nhà anh có gây ra tai nạn gì không?"

"Đi thôi." Trần Kỳ Xuyên cười nhạt, nhấn nút thang máy khác để đi xuống.

Ai ngờ, Từ Lập Trạch lại chỉnh lại gọng kính, híp mắt nói, "Tôi không dám đi thang máy nhà anh nữa đâụ"

Trần Kỳ Xuyên dở khóc dở cười, vừa gọi điện chỉ đạo bộ phận hành chính lập tức sắp xếp nhân viên sửa chữa đến kiểm tra toàn bộ thang máy trong tòa nhà, vừa quay người bước theo Từ Lập Trạch vào lối thoát hiểm.

Vừa ngồi vào xe, Từ Lập Trạch đã nhận được một tin nhắn từ một số điện thoại lạ 

"Chào anh Từ, tôi là Tô Dương, đây là số tài khoản ngân hàng của tôi, chi nhánh mở tài khoản là..."

Nhìn tin nhắn ngắn gọn mang tính chất hình thức ấy, Từ Lập Trạch hạ cửa kính xe xuống, châm một điếu thuốc, sau đó quay ngược tay bấm số gọi đến số điện thoại đó.

"Alô?" Giọng nói trong trẻo nhanh chóng vang lên qua điện thoại, vẫn cẩn trọng như mọi khi.

Từ Lập Trạch hơi sững lại, mất vài giây mới hỏi, "Cô đã lên tàu điện ngầm chưa?"

"Vừa tới ga, còn chưa xuống thang cuốn, thấy anh gọi nên tôi sợ trong tàu điện sẽ không có sóng." Tô Dương thành thật trả lời.

Nghe xong, Từ Lập Trạch cũng không rõ tại sao mình lại bỗng dưng gọi cuộc điện thoại này, chỉ đành cứng đầu tiếp tục tìm chuyện để nói.

"Sao cô lại ở tòa nhà của Tập đoàn Trần Thị? Trước đó tôi vừa mới đưa cô đến bệnh viện mà?"

"Tôi... tôi đến tòa nhà để làm chút việc." Giọng nói dịu dàng của Tô Dương bên kia đầu dây có chút ngập ngừng, sau đó cô nhẹ nhàng nói thêm, "Hôm nay thực sự cảm ơn anh nhiều, anh Từ."

"Cảm ơn tôi vì chuyện gì?"

Từ Lập Trạch bỗng nhiên cảm thấy có hứng thú, điếu thuốc vừa châm cũng chưa kịp hút một hơi, chỉ để nó tự cháy dần.

"Là cảm ơn tôi vì đã dùng tiền để đổi lấy giấy chứng nhận kết hôn, hay cảm ơn tôi vì đã làm chỗ dựa cho cô trong thang máy?"

"…Cả hai, cả hai đều có."

Từ Lập Trạch "ừm" một tiếng, rất tự nhiên chấp nhận lời cảm ơn của Tô Dương.




/853

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status