Vì vậy, khi thang máy đột ngột dừng lại, phản ứng đầu tiên của Từ Lập Trạch là quay đầu nhìn biểu cảm của Tô Dương.
Quả nhiên, sự hoảng loạn cố tỏ ra bình tĩnh trên gương mặt cô gái nhỏ lúc này như một bức tranh sơn dầu bị nứt, lộ ra vẻ bối rối và ngây ngô vốn có dưới lớp ngụy trang.
Tô Dương chưa bao giờ nghe thấy tiếng tim đập của một người đàn ông xa lạ ở khoảng cách gần đến như vậy.
Âm thanh trầm như tiếng trống ấy giống như vọng ra từ một căn phòng tĩnh mịch, có nhịp điệu và cũng có nhiệt độ. Tô Dương cảm thấy như có ai đó đang gõ vào trái tim cô qua lớp áo mỏng.
Chẳng mấy chốc, cô cảm nhận được thang máy bắt đầu hạ xuống.
Tuy nhiên, tốc độ chậm rãi, đều đặn của thang máy không làm cô hết hoảng hốt. Cô vẫn nắm chặt cổ áo của người đàn ông trước mặt, hoảng loạn như thể muốn bám víu vào một thứ gì đó để thoát thân trong giây phút nguy hiểm cận kề.
Với một tiếng "đinh" vang lên, thang máy dừng lại ở tầng một, cửa thang máy từ từ mở ra, âm thanh la lớn và tiếng ồn ào lập tức tràn vào.
Tô Dương không ngờ bên ngoài thang máy lại có nhiều người đến vậy, từ nhân viên an ninh, y tế, đến có không ít nhân viên trong tòa nhà đến xem chuyện gì xảy ra.
Chưa kịp phản ứng, Từ Lập Trạch đã đưa tay vòng qua eo cô, nửa ôm nửa đỡ cô ra khỏi thang máy.
Tô Dương theo phản xạ ngẩng đầu lên nhìn anh.
Qua lớp kính, ánh mắt của Từ Lập Trạch trầm tĩnh như biển sâu, đôi đồng tử lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm.
Khi thấy nhân viên y tế tiến lại gần, Từ Lập Trạch hỏi cô, "Cô có thấy khó chịu chỗ nào không? Có cần đến bệnh viện không?"
Tô Dương lắc đầu, cố gắng đẩy lùi nỗi sợ hãi còn sót lại trong cơ thể, giả vờ bình tĩnh, rồi nhẹ nhàng thoát khỏi vòng tay của Từ Lập Trạch.
"Không, tôi… không sao." Tuy nhiên, giọng nói run rẩy của cô đã phản bội sự bình tĩnh giả tạo đó.
Nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của Tô Dương, Từ Lập Trạch chỉ cảm thấy dáng vẻ lời nói trong ngoài bất nhất của cô gái nhỏ này thật thú vị, khiến anh bất chợt trở nên nghiêm túc.
"Bây giờ thì ra vẻ cứng rắn, vậy lúc nãy tại sao lại bám chặt lấy tôi không buông?"
Tô Dương trợn tròn mắt nhìn anh, chỉ thấy trong đôi mắt sâu thẳm của Từ Lập Trạch ánh lên một tia sáng kỳ lạ, khóe miệng còn nở một nụ cười giễu cợt.
Không biết anh đang nói thật hay đùa, Tô Dương đang định phản bác, muốn nói rằng anh là đàn ông thì bị cô nắm lấy cổ áo một chút có làm sao đâu nhưng chợt thấy đám đông xung quanh đang tản ra, tự động nhường đường.
"A Trạch." Một người từ đám đông bước ra, gọi tên Từ Lập Trạch.
Tô Dương nhìn theo, thấy người mới đến có vóc dáng tương đương với Từ Lập Trạch, mặc một bộ vest cao cấp được cắt may vừa vặn, dáng người cao ráo, mọi cử chỉ đều toát lên vẻ lịch lãm.
Nhận thấy cô gái nhỏ bên cạnh đang ôm chặt chiếc túi, rón rén bước lùi lại, Từ Lập Trạch không thèm để ý đến người vừa tới, anh đưa tay chắn ngang, ngăn không cho Tô Dương rời đi.
"Có cần tôi đưa cô về không?"
Tô Dương vội vàng xua tay, "Anh cứ lo việc của mình đi, tôi ở rất gần đây, chỉ cần đi hai tạm tàu điện ngầm là tới rồi."
Thấy cô nói xong liền quay người định rời đi, Từ Lập Trạch không nghĩ ngợi nhiều liền kéo cô lại.
|
/853
|

